Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1LeBENinoN

Combo 1 Hũ Tẩy Da Chết Cơ Thể Cà Phê Đắk Lắk Cocoon 200ml + Túi Refill Tẩy Da Chết Cà Phê 200ml
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
5
là một buổi tiệc xã giao tôi bắt buộc phải tham dự nếu giành dự án khu đất phía Nam thành phố.
phòng riêng, khói thuốc lượn lờ dày đặc.
Rượu Mao Đài trị giá hàng trăm nghìn một chai khui liên ba thùng. Mùi cồn nồng gắt hòa lẫn với hương thuốc lá xì gà đắt tiền, tạo thành một thứ không khí ngột ngạt đến khó thở.
Chỉ mới ngồi một lúc, dạ dày tôi bắt đầu cuộn lên cơn khó chịu.
buồn nôn âm ỉ từ sâu bụng dâng lên, tôi cố sức đè nén xuống.
càng cố nhịn, ấy lại càng rệt hơn.
Tôi ngồi bên cạnh Phó Từ, cố gắng hết sức thu nhỏ tồn tại mình.
Thế bàn tay lại theo bản năng luôn đặt bụng dưới.
Nơi ấy ràng vẫn phẳng lì, chưa hề có kỳ thay đổi nào, vậy tôi lại có như thế giới nhìn chằm chằm vào .
“Phó tổng, thư ký ngài sao vậy?”
Người lên tiếng là Vương tổng.
Một người đàn trung niên đầu to bụng phệ, ánh mắt nhớp nhúa không chút che giấu liên tục đảo người tôi.
cầm tay một ly rượu trắng đầy đến tận miệng.
“Tôi kính cô ấy ba lần rồi, lần nào cũng bảo uống thuốc.”
“Thuốc gì đến một ngụm rượu cũng không uống ?”
Nói xong, loạng choạng đứng dậy, trực đưa ly rượu tới tôi.
Mùi cồn nồng gắt lập tức xộc thẳng lên mũi.
Dạ dày tôi lại cuộn lên cơn.
“Cô Thẩm.”
cười giả lả.
“Ly này cô không uống thì chính là không nể lão Vương tôi rồi.”
Tôi nôn.
Thật sự nôn.
tôi biết dự án khu đất phía Nam quan trọng với Tập đoàn Phó thị đến mức nào.
Tôi nghiến chặt răng.
Móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay.
Cố gắng đè xuống phản ứng khó chịu dâng lên cơ .
“Vương tổng, tôi thật sự…”
“Bớt nói nhảm!”
Sắc lập tức sa sầm.
Bàn tay béo mập vươn tới, như trực ép tôi uống.
Ngay khoảnh khắc bàn tay sắp chạm vào người tôi—
Một bàn tay khác ngờ xuất hiện.
Các khớp xương ràng.
cổ tay còn quấn chuỗi tràng hạt lạnh màu sẫm.
Bàn tay ấy vững vàng chặn lại ly rượu giữa không trung.
Phó Từ thậm chí còn không đứng dậy.
Anh vẫn lười nhác dựa vào lưng ghế.
Tay còn lại hờ hững xoay chiếc bật lửa hết gas.
ánh mắt nhìn về phía Vương tổng lại lạnh đến mức khiến người sống lưng phát rét.
“Cô ấy không uống.”
Chỉ bốn chữ.
Ngắn gọn.
Dứt khoát.
“Ồ?”
Vương tổng cười gượng.
“Phó tổng đau lòng cấp dưới rồi sao?”
“ thôi, không uống cũng .”
“ diện này tôi…”
còn chưa nói hết câu.
Phó Từ cầm lấy ly rượu.
Ngửa đầu.
Uống cạn.
Rượu theo yết hầu chuyển động trượt xuống.
Ngay giây theo—
“Choang!”
Tiếng thủy tinh vỡ giòn tan vang lên.
Chiếc ly pha lê đắt tiền anh ném xuống sàn.
Mảnh vỡ bắn tung tóe khắp nơi.
Một mảnh thậm chí còn sượt qua ống quần Vương tổng.
căn phòng lập tức chìm vào tĩnh lặng.
Không ai dám lên tiếng.
Tất đều kinh ngạc nhìn người đàn .
Vị thái tử gia nổi tiếng điềm tĩnh giới thượng lưu Kinh Thành.
Phó Từ thong thả lấy khăn tay từ túi áo vest ra.
Chậm rãi lau khóe môi.
Giọng nói trầm thấp vang lên.
Không lớn.
đủ khiến tất lạnh sống lưng.
“ diện này…”
Ánh mắt anh dừng người Vương tổng.
“Đủ chưa?”
Vương tổng lập tức tái .
Liên tục xin lỗi.
Không còn chút khí thế nào vài phút .
Hai mươi phút sau.
chiếc Maybach màu đen lăn bánh màn đêm.
Tấm ngăn kéo lên.
Không gian phía sau xe trở nên kín đáo và yên tĩnh.
Mùi rượu nhàn nhạt hòa cùng hương đàn hương quen thuộc người Phó Từ.
Ly rượu ban nãy ràng ảnh hưởng không nhỏ đến anh.
Cà vạt nới lỏng.
Hàng cúc cổ áo cũng mở ra hai nút.
Khí chất lạnh lùng thường ngày dường như lớp men say làm tan đi vài phần, để lộ nguy hiểm và mệt mỏi hiếm thấy.
Tôi định đưa chai nước cho anh.
Cổ tay ngờ giữ lại.
Một lực kéo truyền đến.
Tầm nhìn chao đảo.
người tôi mất thăng bằng, trực ngã vào lòng anh.
“Phó tổng…”
“Đừng động.”
Giọng nói khàn thấp vang lên bên tai.
Anh khẽ tựa đầu vào vai tôi.
Hơi thở nóng bỏng phả lên da thịt khiến toàn thân tôi căng cứng.
Bàn tay anh giữ lấy tay tôi.
Rồi đặt lên vị trí ngực mình.
Nơi , nhịp tim đập đến thường.
nhịp.
nhịp.
mẽ đến mức như phá vỡ lồng ngực.
“Thẩm Ý.”
Anh gọi tên tôi.
Giọng nói khàn đặc hơn bình thường.
còn xen lẫn một chút lực và tủi thân tôi chưa nghe thấy.
“Em rốt cuộc có tim không?”
Tôi sững người.
“…”
“ ràng tôi hiện đến mức này.”
Anh khép mắt lại.
Giọng nói rất khẽ.
“Vì sao em vẫn cứ trốn tránh tôi?”