Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4qE3OrQD6S

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
16
Chu Từ quay định đi.
Tôi kéo lấy cánh anh.
Chu Từ khựng lại, không quay , giọng cứng đờ:
“ gì?”
“Tôi sự không hối hận đã chia anh lúc .” Tôi cúi , không nhìn vẻ mặt của anh. “Tôi ghét những chuyện rắc rối. Ngay từ phát hiện suy nghĩ của chúng ta khác nhau, tôi đã biết sớm muộn gì chia .”
Giọng Chu Từ run :
“Dựa vào đâu cô rằng tôi sẽ không nhận , không chịu thay đổi?”
Tôi không đáp, tiếp tục nói:
“Về sau… Chu Từ, lúc tôi mới biết, chúng ta vốn dĩ thuộc về hai thế giới khác nhau. Sớm muộn gì sẽ có mâu thuẫn lớn hơn. Đã chia là tốt cả hai.”
Chu Từ hất tôi :
“Hay lắm, tôi nói nhiều như thế cô chỉ rút được kết luận . Tôi tưởng cô thông minh lắm, Văn được 137 điểm chắc là ăn may thôi.”
Tôi nhìn hốc anh đỏ rõ rệt, mình cay , liền lại cúi .
“Tôi chưa nói xong.” Tôi nói khẽ. “ tôi sai . Tôi quá ích kỷ. Xin lỗi.”
Tôi hít sâu một hơi, định nói tiếp.
Không ngờ phản ứng của Chu Từ lại dữ dội .
“Ai thèm nghe cô xin lỗi chứ, phiền chết đi được, tôi đi đây!”
Nói đi là đi .
Tôi chẳng hiểu sao lại thở phào nhẹ nhõm.
17
Tôi không thích mổ xẻ bản trước mặt khác.
Nói giống như tự biến mình thành kẻ đáng thương.
khi đối diện với Chu Từ, rất lâu tôi không mở được miệng, hoặc cứ vòng vo nói những lời vô nghĩa.
Năm tôi đời, bố tôi mắc ung thư.
tôi, chọn từ bỏ điều trị.
Mẹ tôi đặt rất nhiều kỳ vọng vào tôi.
tôi thực sự đã phụ bà.
Câu mẹ hay nói nhất là:
“Con thấy mình có xứng với bố con không?”
Hồi tiểu , tôi chưa từng đạt điểm tuyệt đối nào.
Mẹ không hiểu nổi:
“Bài dễ thế …”
Tôi không hiểu.
Tại sao tôi lại không thể thông minh như khác.
Tôi hỏi mẹ:
“Con là thiểu năng à?”
Mẹ thất vọng:
“Trường Ninh, đừng giả ngốc. Con có xứng với bố con không?”
Ừ.
Chắc là tôi chưa đủ cố gắng.
cấp hai, tôi từng giành được hạng nhất lớp một .
Mẹ cả bàn thức ăn, vui vẻ nói:
“Bố con từ nhỏ đã giỏi, nếu ấy thấy con thế , không biết sẽ vui mức nào.”
Nói bà lại trầm xuống:
“Con nói xem, bố con có hối hận không? Chắc là có .”
Tôi cúi ăn cơm, không nói gì.
Nghe nói bố tôi vốn là con trai của một chủ lớn, ở bên mẹ tôi cắt đứt quan hệ gia đình.
chủ tức mức để lại toàn bộ gia sản con riêng.
Khi bố tôi bệnh nặng, gửi tới năm vạn tệ.
Mẹ tôi nói:
“Năm vạn có ích gì? Bố con xưa nay cứng rắn, không đời nào nhận.”
đã nhận.
Mẹ nói, là tôi nhận.
Nói đây, mẹ che mặt khóc nức nở.
Tôi muốn khóc.
Vừa đỏ , mẹ đã đuổi tôi đi bài tập.
Sau tôi được đưa đi ở nội trú.
Khi mẹ qua đời, tôi đang ở trường .
Cậu nói:
“ không phải bệnh nan y gì, chỉ là bà ấy không muốn chữa, nói tiền trong nhà đủ cháu sống cả đời .”
Khoảnh khắc , tôi không nói rõ được cảm giác của mình là gì.
Suốt một thời gian dài, mỗi ngẩng nhìn bầu trời, tôi đều thấy nghẹt thở.
Luôn cảm thấy thế giới trống rỗng, yên tĩnh đáng sợ.
Tôi suýt nữa nghĩ Chu Từ giống tôi.
không phải.
May không phải.
18
Giờ nghỉ trưa, đồng nghiệp quen hay không quen đều tới hỏi han, tám chuyện về mối quan hệ giữa tôi và Chu Từ.
Tôi lấy cớ đi vệ sinh, xuống lầu.
Không ngờ lại gặp một ngoài dự đoán.
Bùi Giác từ quán cà phê gần công ty đi nhanh về phía tôi, chào một tiếng:
“Trùng hợp .”
Giữa hàng mày ánh của Bùi Giác quả có chút giống Chu Từ.
Chỉ là đường nét của Chu Từ sắc sảo hơn, Bùi Giác dịu dàng hơn.
Chúng tôi chia không hề êm đẹp.
Bùi Giác quấn lấy tôi một thời gian, có kéo tôi không đi , là Trần Tô giúp tôi thoát .
Giọng Chu Từ nghiến răng từ phía sau vang :
“Các đang cái gì ?!”
Tôi khựng lại một nhịp.
Giây tiếp theo, tôi đã bị nắm chặt.
Chu Từ tức giận thấp giọng nói với tôi:
“Mới có mấy tiếng đã không chịu nổi phải tìm thế tiếp à? Không rời được anh sao? Thôi được ! Anh tha là được chứ gì! Mau đuổi cái đi, thẩm mỹ chọn thế của đúng là dở y như diễn xuất của !”
Bùi Giác hiển nhiên không bị điếc.
Anh ta cười:
“Thế là đang nói tôi à?”
Chu Từ lập tức cứng cỏi hẳn :
“Không ai vào đây? Lúc tôi quen Ninh Ninh, cậu chẳng biết đang cái môn abandon quái quỷ nào nữa kìa.”
Bùi Giác:
“Chắc là ở trường trung thực nghiệm thành phố H.”
Chu Từ:
“Tôi mét tám chín.”
Bùi Giác:
“Tôi xấp xỉ.”
Chu Từ cười khẩy một tiếng đầy mỉa mai.
Tôi vỗ anh một cái, quay sang hỏi Bùi Giác:
“Anh có chuyện gì không?”
Nụ cười của Bùi Giác nhạt đi nhiều:
“Không có gì, chỉ là tình cờ đi ngang qua, muốn mời ăn một bữa.”