Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3g260aFfL0

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
mới bắt , người Trần Dương đuổi không là Diệp Tâm, mà là cô gái tên Phi Phi ký túc xá với Diệp Tâm. Bọn trai đại , đều cho rằng bản thân đã trưởng thành, thực ra toàn làm những ấu trĩ. Ví dụ như đuổi Phi Phi hay là năm cậu trai trong ký xá không ngủ được sau tắt đèn, bèn rủ nhau c.á đ.ộ một ván.
Phi Phi có thể là không quá xinh đẹp, nhưng tính cách vui vẻ, phấn chấn, cho rất thu hút sự chú ý của các chàng trai. Ban , có ba người trong ký túc xá đều là thích Phi Phi. Như vậy cũng quá nhiều , nhưng tên còn lại liền bắt nhào vô góp vui, còn kéo thêm Trần Dương vào cho đông đủ. Trần Dương , cũng không có gì to tát lắm, có cũng được mà không có cũng được. Nếu mọi người muốn náo nhiệt cậu cũng có thể tham gia cho náo nhiệt , không làm người khác tụt hứng. Vì vậy cậu cũng đồng ý tham gia đ.á.n.h cược.
Trong lòng chính Trần Dương cũng rất hiếu kỳ, không rung với gái là như nào. Trước đây còn phổ thông, cậu lo hành, với bạn nữ đôi ba câu mà cậu cũng cảm giác như đang chịu tội nặng vậy. Đến lên đại , để không phụ tuổi thanh xuân phơi phới, rực rỡ, cậu thực sự muốn bản thân cần tích cực tìm kiếm một cô gái như đóa hoa dưới ánh trăng hè, có thể khiến trái tim cậu đập loạn nhịp. Cho cậu , sau đ.á.n.h cược đuổi Phi Phi , cậu có thể tích lũy một ít kinh nghiệm cần có cũng không chừng.
Dù c*̃ng chưa từng yêu đương, vì mà lúc Trần Dương tay chân luôn luôn chậm nửa nhịp so với bốn người kia. Chẳng hạn như, lúc cậu đến việc mỗi ngày có thể lấy nóng cho Phi Phi, Đại đã làm , hay là cậu định mua đồ ăn sáng cho Phi Phi, Nhị đã làm , ví dụ như là cậu hay là tặng hoa cho cô nhỉ, lúc cậu đứng dậy định đến cửa hàng bán hoa, Tam đã cầm một bó hoa hồng to ch.ói mắt trở về.
Được , cậu an ủi, cậu là Tứ mà. Nếu như dựa trình sắp xếp tuổi tác mà , như vậy lần sẽ đến phiên cậu. Cậu vắt óc suy , xem mình có thể làm được gì đây? gái hẳn là thích trai quan tâm chu đáo, chi bằng mình đi hỏi lịch của cô ấy, sau đó chiếm chỗ ngồi giúp cô ấy! Trần Dương vỗ tay tán thưởng sự thông minh của mình. nhưng, thời khóa biểu của cô ấy tìm ai để hỏi đây? Trần Dương lại khốn khổ vò bứt tóc suy tiếp. Đang lúc cậu mặt mày ủ rũ, cậu thấy Ngũ thực sự nằm dài trên bàn chăm chú ghi chép gì đó. Cậu nghiêng người sang ghé mắt nhìn, không nhịn được kêu lớn một tiếng: Quả nhiên ông trời muốn ta c.h.ế.t! Ngũ đang chép không có gì khác chính là lịch lên lớp của bạn Phi Phi!
Lúc Trần Dương ôm trái bóng rời ký túc xá, trong đã thấu một việc: Hóa ra việc đuổi một cô gái lại không hề phụ thuộc vào trình tuổi tác! Trần Dương , lăn qua lăn lại một tuần, ngoại trừ lần tuyên bố với Phi Phi là mình muốn đuổi cô ấy ra, ngay cả một hành thực tế cậu cũng chưa làm được nữa. Trong lòng cậu buồn bực một chút như bị nhốt trong nhà ngục. Đang đứng tập trong trong sân bóng, liền bực mình hung hăng đá bóng bay thẳng ra ngoài. quả bóng vẽ một đường cong tuyệt hảo trên không trung, tâm tình Trần Dương trở vui một chút. là niềm vui kéo dài trong vài giây biến mất, Trần Dương lại lần nữa rơi vào trong nhà ngục, nữa lại là nhà ngục tăm tối .
Trái banh của cậu đập vào người ta, là một cô gái thoạt vô yếu đuối. Trần Dương chạy như bay đến bên cạnh cô gái. Cô gái đang ôm mặt ngồi xổm trên mặt đất, cảm thấy có người chạy đến, ngẩng với đôi mắt ngấn lệ. Một giương mặt như hoa lê nở dưới mưa, khiến Trần Dương ngẩn ngơ đứng sựng lại. Cậu trước giờ luôn hỏi tại trong các bộ phim tình cảm của Quỳnh Giao, nhân vật nữ lúc nào cũng khóc sướt mướt mà nhân vật nam lại không cảm thấy phiền phức, trái lại còn yêu sâu sắc . Bây giờ cậu có thể hiểu , hóa ra cô gái với đôi mắt ngậm mắt long lanh lại cuốn hút, lòng người như vậy.
Lúc cậu đỡ cô gái đứng lên, cậu cảm nhận được hóa ra cơ thể gái lại mềm mại như , bèn không kiềm được trách bản thân: Cơ thể yếu ớt , làm có thể chịu được cú đá mạnh từ cậu cơ chứ? Vì vậy, cậu khẩn trương hỏi thăm: “Bạn có bị thương chỗ nào không? Có đau lắm không? Nếu đau chúng ta đến bệnh viện đi!” Đối với một cô gái nhỏ nhắn, đáng yêu cao tới vai mình, Trần Dương phát hiện giọng ồm ồm mạnh mẽ thường ngày của chính mình lúc thốt ra lại dịu dàng đến khó tin.
cô gái ngẩng lên rằng không , giọt mắt đọng bên khóe mắt cứ như vậy mà rất sống trong ánh mắt của Trần Dương. Nó trào khỏi viền mắt, lăn dài trên giương mặt trắng nõn, từ từ chảy xuống dưới, cuối nhỏ lên cánh tay cậu. Trần Dương kinh ngạc giọt mắt nằm trên cánh tay mình. Cậu cảm nhận được nó đã tạo cho cậu một cảm giác diệu kỳ: có chút mềm mại ẩm ướt, lạ thêm một chút ấm áp. là một giọt mắt nho nhỏ dường như đã làm loạn nhịp tim của Trần Dương.
Cô gái khụt khịt với Trần Dương: “Tớ không , bạn đừng lo lắng. Tớ không đau lắm, một xíu thôi. Tớ bạn, bạn tên là Trần Dương. Nếu như nào tớ cảm thấy khó chịu, tớ sẽ đi tìm bạn.”
Trần Dương nhíu mày hỏi: “Bạn tôi? Tôi lại không mình lại nổi tiếng như , tùy tiện đập trúng một cô gái cũng tôi là ai.”
Cô gái bị chọc liền cười khanh khách: “Đừng quá đắc ý như vậy chứ! Phi Phi, Phi Phi là bạn phòng của tớ. Bạn ngày đó đứng dưới lầu của chúng tớ, bày tỏ với Phi Phi, bốn người chúng tớ đều nằm sấp bên bệ cửa sổ thấy hết .” Vệt mắt trên mặt cô gái vẫn chưa được hong khô, lúc cô lại cười rạng rỡ. Khuôn mặt vừa khóc vừa cười khiến Trần Dương thầm cảm thấy khuôn mặt thanh tú trước mắt mà xinh đẹp, lòng người đến .
Nghe thấy cô gái nhắc đến đuổi Phi Phi của mình, Trần Dương không khỏi nhíu mày thật c.h.ặ.t. Trong lòng cậu dường như không muốn cô gái .
Cô gái thấy cậu nhíu mày lại cười tủm tỉm : “Có thấy các bạn phòng khác của bạn đều đã biểu hiện, cho bạn bắt sốt ruột ? Lẽ ra cậu đập trúng mặt tớ, đáng lý tớ báo thù cậu mới đúng. Nhưng bạn cũng dễ lại lịch sự, tớ đây không nhẫn tâm tính toán thù hận với bạn. Như vậy đi, tớ đây đã không so đo cũ với bạn, chi bằng đã làm người tốt làm đến , để tớ sẽ giúp bạn một tay. Tạo ra cơ hội cho bạn gần gũi với Phi Phi, thấy nào?”