Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/BSDqJl1AU

1 Hộp 10 Miếng Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 14

“Có lựa chọn đặt chai .”

“Có lựa chọn tự miệng nói cho tất cả mọi người biết tại mình từng bước hôm nay.”

cậu không tiếp bắt tôi gánh chịu hậu quả thay cậu.”

Tôi dừng lại.

Ánh đèn trong đồn cảnh sát chiếu khiến mắt tôi cay xè.

Tôi tiếp :

“Chẳng phải cậu muốn chứng minh mình quan tâm tôi ?”

“Vậy thì đừng tiếp làm tổn thương mẹ tôi.”

“Đừng tiếp làm tổn thương anh trai cậu.”

“Cũng đừng tiếp đẩy mẹ cậu vào hoàn cảnh khó xử hơn.”

.”

“Nói rõ mọi chuyện.”

Sau khi đoạn ghi âm được gửi , tất cả mọi người đều chờ đợi.

Một phút.

phút.

Năm phút.

Thời gian bị kéo dài vừa mỏng vừa dài.

Đột nhiên, từ điện hiện truyền những âm thanh hỗn loạn.

Có người hét:

“Đừng cử động!”

Lại có người hét:

“Lấy bật lửa !”

Mẹ đột ngột che miệng.

phát ra một tiếng hét như xé rách cổ họng.

Ngay sau đó, cuộc gọi bị ngắt.

Đại sảnh đồn cảnh sát yên tĩnh đến mức chỉ tiếng dòng điện.

Chú Bùi lao trước mặt cảnh sát.

“Đã xảy ra chuyện gì?”

Không ai có lập trả lời.

Tôi đứng tại chỗ, toàn thân lạnh ngắt.

Khoảng ba phút sau, điện của cảnh sát cuối cùng cũng vang lên.

Anh ấy máy, mới một , mặt lập trở nên vô cùng phức tạp.

“Đã khống chế được người.”

ngã ngồi đất.

nói tiếp theo của cảnh sát khiến không khí vừa thả lỏng lại lập căng chặt.

“Trước khi bị đưa lầu, cậu ta nói email đã được cài đặt gửi tự động.”

“Người nhận không chỉ có tuyển sinh.”

16

Sau khi cảnh sát nói xong, tiếng khóc vừa dịu lại của lập nghẹn trong cổ họng.

Mẹ vịn lưng ghế, mặt trắng như giấy.

Cô Phương lập hỏi:

“Địa chỉ email cài gửi tự động là gì?”

Cảnh sát lắc đầu.

“Cậu ta vẫn chưa khai.”

“Điện đã bị tạm giữ, được cài mật khẩu.”

Giọng chú Bùi khàn đặc.

“Tôi biết những mật khẩu nó thường dùng.”

Ông đọc ra vài mật khẩu.

Ngày sinh.

Số áo của cầu thủ.

Sáu số cuối khoản trò chơi.

Đều không đúng.

Bùi Hành đứng bên cạnh, đột nhiên nói:

“Thử ngày sinh của mẹ tôi.”

đột ngột ngẩng đầu.

“A Hành.”

Bùi Hành không bà ta.

Cảnh sát nhập vào, màn hình sáng lên.

Căn yên tĩnh trong giây lát.

che mặt, cả người trượt .

Tôi không có thời gian bà ta suy sụp.

Sau khi điện được mở, bên trong có ba khoản email.

khoản đã đăng xuất.

khoản thứ ba vẫn dừng ở trang nháp.

Trong hộp nháp có tám email.

Người nhận có Văn Tuyển sinh Đại Nhân dân Trung Quốc.

giáo vụ chúng tôi.

Có hòm công khai của Cục Giáo dục quận.

Thậm chí có hòm nhận bài của vài diễn đàn địa phương.

Tiêu đề email cái sau khó hơn cái trước.

“Tố cáo thí sinh Chúc vu khống hàng xóm.”

“Gia đình thí sinh điểm cao có vấn đề đạo đức.”

“Vong ân phụ nghĩa, ép bạn cùng trang lứa nhảy lầu.”

Mỗi một chữ đều giống như Bùi Nghiễn đứng đối diện nhổ nước bọt vào tôi.

Mẹ chỉ một cái đã quay mặt .

Cô Phương nghiến răng:

“Cố định toàn bộ làm chứng cứ.”

Cô Lương nhận máy tính từ nhân viên.

“Trước tiên hủy cài đặt gửi tự động.”

vừa mở vào, mặt cô lập thay đổi.

“Có email đã được gửi.”

Tai tôi ù .

“Đã gửi cho ai?”

Cô Lương màn hình.

“Một email gửi cho Văn Tuyển sinh Đại Nhân dân Trung Quốc.”

“Email lại gửi cho hòm công cộng của nhà .”

mặt cô Phương lập trầm tận đáy.

“Phía nhà để tôi xử lý.”

Cô cầm điện ra ngoài.

Mẹ nắm lấy tay tôi.

.”

Bà chỉ gọi tên tôi, không nói tiếp.

Tôi nắm ngược lại tay bà.

“Mẹ, không đâu.”

Thật ra tôi cũng không biết có hay không.

Tôi chỉ biết lúc này mình không gục ngã.

Điều Bùi Nghiễn muốn thấy nhất chính là tôi khóc lóc cầu xin dừng tay.

Tôi nhất định không để được như ý.

Cảnh sát tiếp kiểm tra điện .

Trong album ảnh có một mục riêng biệt.

Tên là “Dự ”.

Bên trong không chỉ có ảnh và liệu.

có từng đoạn ghi âm đã được cắt ghép.

Tôi mở một đoạn.

Là giọng của tôi.

“Tôi không muốn Bắc Kinh.”

Cả người tôi lạnh toát.

Tôi chưa từng nói đó.

Bùi Hành cầm tai , vài giây, mặt càng khó coi.

“Đây là âm thanh được cắt ghép.”

“Nửa đầu có lẽ là cô nói tôi không muốn bàn bạc với cậu.”

“Nửa sau lấy từ cuộc gọi khác.”

Tôi nhớ ra.

kỳ lớp mười , Bùi Nghiễn gọi điện hỏi vì tôi muốn tham gia buổi giới thiệu của đại .

Tôi từng nói một :

“Tôi không muốn bàn bạc với cậu.”

Một lần khác, hỏi tôi Bắc Kinh có phải để trốn không.

Tôi trả lời:

“Tôi Bắc Kinh để .”

tách những đó ra, sau đó ghép lại thành thứ muốn.

Cảnh sát cũng xuất đoạn ghi âm ra.

Giọng cô Lương rất lạnh.

“Đây đã không là kích động nhất thời.”

“Đây là vu khống và uy hiếp có kế hoạch.”

đột nhiên khóc lóc lao .

, dì cầu xin cháu.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.