Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

1 Hộp 10 Miếng Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Mấy chữ ngắn gọn đập tan mọi lời biện bạch. Trịnh Quốc Hào khựng lại, tiếng khóc nghẹn ngào tắc nghẹn trong cổ họng.
Tần Mặc tiến lên một bước, lạnh đanh:
“Đó không phải lý do hủy hoại mạng sống của một đứa trẻ.”
Tần Mặc gõ ngón tay bàn, đưa buổi trở lại quỹ đạo điều tra:
“An An còn sống anh giao con người khác không?”
Trịnh Quốc Hào gật đầu gượng gạo.
Hắn đầu khai chi tiết: Hắn đã theo dõi An An gần nửa tháng. Tuần đầu tiên chỉ quan sát, tuần thứ đầu kẹo làm quen.
Đến chiều xảy ra vụ án, camera cổng đã vô hiệu hóa sẵn. Hắn dối An An rằng mẹ em t.a.i n.ạ.n dụ em lên chiếc xe tải nhỏ của kho hàng.
cô nhận ra lừa hoảng sợ chống cự, hắn đã dùng lực khống chế, kéo em lên xe dùng dây đai chằng hàng trói c.h.ặ.t t.a.y chân.
Hắn nhấn mạnh mình không hề đ.á.n.h đập hay bịt miệng làm cô ngạt thở.
“ lái xe đưa con đến điểm hẹn. Trên xe nó khóc suốt, liên tục gọi mẹ…”
Trịnh Quốc Hào khai hắn đã giao An An một người mặc áo đứng chờ sẵn cạnh một chiếc xe khác.
Thanh Nghi rà soát chi tiết:
“Anh có nhìn thấy mặt người đó không?”
Trịnh Quốc Hào lắc đầu:
“Không thấy. Hắn trùm kín đầu, khẩu trang.”
Thanh Nghi ý mỗi lần nhắc đến người tiếp nhận An An, ánh Trịnh Quốc Hào lại vô thức nhìn bàn tay phải của chính mình.
Cô lấy sao tranh do An An vẽ trong ngăn bàn ra, đặt trước mặt hắn.
Trong tranh, bóng mặc áo được tô đậm với bàn tay phải to bất thường.
“An An đã nhìn thấy người này trước ngày cóc.” Thanh Nghi .
Trịnh Quốc Hào nhìn tranh, đồng t.ử co rút.
Thanh Nghi bước lại gần, hạ thấp giọng:
“Ngón tay.”
“Nhẫn.”
“Vết thương.”
“Hay thứ gì khác?”
chữ “Nhẫn” vang lên, toàn thân Trịnh Quốc Hào run lên bần bật.
Tần Mặc lập tức dồn áp lực:
“Người đó nhẫn gì?”
Trịnh Quốc Hào nuốt nước bọt bối rối, cuối cùng gật đầu thừa nhận:
“Hắn… hắn găng tay vải , nhưng ngón giữa bàn tay phải lại trần. Trên đó một chiếc nhẫn bạc to.”
“Trên mặt nhẫn khắc ba tam giác l.ồ.ng vào nhau.”
Thanh Nghi siết nhẹ tà áo blouse.
Đúng là biểu tượng đó.
Trịnh Quốc Hào bổ sung rằng người áo dùng thiết biến âm chuyện, dáng người cao lớn chiếc xe hắn dùng chở An An không gắn biển số phía .
Tần Mặc trải đồ khu công nghiệp phía Tây ra bàn:
“Điểm giao nhận ở đâu?”
Trịnh Quốc Hào chỉ ngón tay run rẩy vào khu vực giáp ranh giữa Nhà máy gốm Đông Hải số 7 kho vật liệu Đông Tân.
Hắn khai thuê không gửi địa điểm cụ thể mà gửi một đoạn ghi âm hướng dẫn đường , tự động xóa nghe. Hắn phải lái xe qua một ống khói gãy, rẽ vào khoảng sân bê tông bỏ hoang nằm giữa cánh cổng sắt gỉ.
“Ở đó có mùi hóa chất nồng sặc bụi màu trắng bay khắp nơi.” Trịnh Quốc Hào nhớ lại. “Người áo bế con chuyển sang một chiếc xe van màu trắng rồi lái mất.”
Hắn nhận tiền mặt được cất sẵn trong một thùng sắt, đó đốt SIM, bỏ lại xe tải theo đúng hướng dẫn.
Tần Mặc hỏi:
“Sao anh chắc chắn người đó sẽ ra tay với con trai anh nếu anh khai báo?”
Trịnh Quốc Hào run rẩy rút từ trong túi ra một mảnh giấy ảnh nhăn nheo.
Đó là ảnh chụp con trai hắn đang nằm ngủ trên giường bệnh. Góc chụp được thực từ ngay bên trong phòng bệnh, sát cạnh chân giường.
“Hắn gửi tấm ảnh này ngay trước giờ động.” Trịnh Quốc Hào tuyệt vọng. “Hắn muốn hiểu rằng hắn có thể lấy mạng con bất cứ lúc nào.”
Buổi bước vào giai đoạn căng thẳng nhất.
Tần Mặc chống tay bàn, nhìn thẳng vào mặt nghi phạm:
“Ai là người ra lệnh anh?”
Trịnh Quốc Hào im lặng.
Hắn co gập người lại, tay ôm lấy đầu. Hắn đảo nhìn quanh bốn góc phòng , nhìn lên trần nhà, nhìn vào ống kính camera như thể đó đang diện ngay trong căn phòng này.
“… chỉ làm theo lệnh.”
Tần Mặc gằn giọng:
“Tên? Số điện thoại? Cách thức chuyển tiền?”
“ không biết! thật sự không biết tên hắn!” Trịnh Quốc Hào gào lên trong hoảng loạn. “Hắn chỉ xưng là ‘Z’. Mỗi lần gọi điện là một số khác nhau, giọng qua máy biến âm!”
“Tiền viện phí của con … bệnh viện báo do một quỹ từ thiện ẩn danh chi trả…”
Tần Mặc phân tích sự lựa chọn hắn: Hợp tác với cảnh sát lực lượng chức năng bảo vệ gia đình, hoặc tiếp tục giữ bí mật thủ ác nhong nhong ngoài vòng pháp luật.
Trịnh Quốc Hào ngẩng đầu lên. Đôi hắn hằn lên những vệt m.á.u đỏ ngầu, tràn ngập sự hãi hùng tột cùng:
“Nếu …”
“Cả nhà sẽ c.h.ế.t.”
Căn phòng chìm vào sự im lặng đè nén.
Thanh Nghi Tần Mặc trao nhau một ánh .
trực tiếp cóc đã sa lưới, nhưng thiết kế nên cái c.h.ế.t của An An vẫn đang ẩn mình trong bóng tối.
Buổi kết thúc đồng hồ điểm gần ba giờ sáng.
Trịnh Quốc Hào được đưa về phòng tạm giữ đặc biệt dưới sự giám sát nghiêm ngặt.
Thanh Nghi bước ra lang, ngồi chiếc ghế băng dài chờ hoàn tất sao biên .
Cô đã trải qua hơn ba mươi tiếng làm việc liên tục không nghỉ, từ chuyến bay hạ cánh Hải Xuyên, khám nghiệm trường, mổ t.ử thi đến cuộc căng thẳng.
Sự kiệt sức đè nặng lên bờ vai. Cốc cà phê trên tay cô đã nguội ngắt từ lâu.
Thanh Nghi dựa đầu vào tường đá lạnh, mi sụp . Cô chìm vào giấc ngủ chập chờn ngay trên ghế.
Tần Mặc bước ra từ phòng chỉ huy, tay cầm tập hồ sơ.
Thấy Thanh Nghi ngủ gục, bước chân anh chậm lại.
Anh đứng yên bên cạnh cô vài giây.
Tần Mặc không lên tiếng đ.á.n.h thức. Anh lặng lẽ cởi chiếc áo khoác trường của mình, nhẹ nhàng đắp lên vai cô rồi xoay người tiếp về phía phòng trực ban.
Không một lời hoa mỹ. Không một cử chỉ quá trớn.
Đó chỉ là sự thấu hiểu sẻ chia âm thầm của một người cộng sự.
Năm phút .
“Rinh… rinh…”
Điện thoại trực ban của Đội Trọng án vang lên dồn dập.
Lục Hạo máy. Đầu dây bên kia là tiếng hốt hoảng của trực ban Bệnh viện Nhi thành phố—nơi con trai Trịnh Quốc Hào đang điều trị.
“Có sự cố! Khoảng mười phút trước, một người đàn ông mặc áo blouse trắng, khẩu trang bước vào phòng bệnh của cháu . Hắn kiểm tra t.h.u.ố.c rồi rời rất nhanh.”
“ y tá vào kiểm tra, trên bàn cạnh giường bệnh xuất một con b.úp bê gỗ…”
“Không có đầu.”
Bên dưới con b.úp bê là một mảnh giấy gấp đôi:
“Người làm trái lệnh phải trả giá.”
Lục Hạo tái mặt, vội chạy ra lang gọi lớn: “Đội trưởng Tần!”
Thanh Nghi bừng tỉnh bởi tiếng động. Chiếc áo khoác trên vai cô trượt nền gạch.
Tần Mặc từ phòng trực ban bước nhanh ra, nét mặt nghiêm nghị. Anh nhìn Thanh Nghi, chỉ ngắn gọn một câu:
“Đến bệnh viện.”
Thanh Nghi nhặt chiếc áo khoác lên, vội vã theo anh vào phòng điều viễn thông.
Màn máy tính hiển thị dữ liệu camera trích xuất từ lang bệnh viện Nhi.
Người đàn ông mặc áo blouse trắng bước ra khỏi phòng bệnh lúc giờ bốn mươi bảy phút sáng.
Hắn khẩu trang kín mít, trùm mũ phẫu thuật.
hắn giơ tay nhấn nút gọi thang máy, ống kính camera độ phân giải cao trọn khoảnh khắc ở cổ tay phải của hắn.
Trên ngón giữa bàn tay phải lộ ra một chiếc nhẫn bạc rộng.
Mặt nhẫn khắc rõ mùng một: Ba tam giác l.ồ.ng vào nhau.
Tần Mặc đứng sát lưng Thanh Nghi, ánh sắc như d.a.o chiếu thẳng vào màn , rồi quay sang nhìn cô:
“Cô đã thấy chiếc nhẫn này chưa?”
Thanh Nghi nhìn chằm chằm vào ảnh chiếc nhẫn bạc trên màn .
Mười tám năm trước, trong ảnh gia đình chụp tại biệt thự Hứa gia, bàn tay chiếc nhẫn này tự nhiên đặt lên vai cha cô—Hứa Đình Viễn.
đó không phải người xa lạ. Hắn bước vào nhà cô, ăn cơm cùng gia đình cô được cha cô coi là người tri kỷ.
Một luồng khí lạnh buốt sống lưng tràn qua cơ thể Thanh Nghi.
Nhưng dưới ánh truy hỏi của Tần Mặc, cô vẫn ép thân giữ nét mặt phẳng lặng như tờ giấy:
“Chưa .”
Tần Mặc không đáp lại ngay.