Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7prey8M9fc

Combo 2 Xịt Vải DOWNY Khử Mùi Và Chống Khuẩn 99.9% Chai 370ML Hương Nắng Mai/Huyền Bí/Đam Mê

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

8

Tần Mặc giơ tay ra hiệu ghi âm cuộc gọi bắt máy, tuyệt đối không cất tiếng.

Đầu dây bên kia im lặng suốt hai giây.

“Tút… tút… tút…”

Cuộc gọi bị ngắt tức. Kẻ đạo Trịnh Quốc Hào ra chiếc điện thoại rơi vào tay công an.

Cùng lúc đó, kết quả từ phòng giám định vi lượng chính thức gửi về phòng họp Đội Trọng .

Sợi vải màu xanh thu dưới móng tay An An trùng khớp hoàn toàn mẫu vải chiếc áo khoác bị rách cổ tay do Trịnh Quốc Hào bỏ .

Chất liệu polyester pha cotton, cấu trúc dệt chéo và màu nhuộm hoàn toàn đồng nhất. Mép vải bị rách có dấu hiệu bị tác động bởi móng tay người.

Đồng thời, kỹ thuật viên tìm thấy một lượng rất nhỏ tế bào biểu mô vết rách, hiện đang trích đối chiếu ADN nạn .

Thanh Nghi quan sát bản ảnh phóng đại vi phẫu:

“An An cào trúng tay áo hắn trong lúc kháng cự. Đây là chứng cứ tiếp xúc trực tiếp.”

Tần Mặc đập mạnh tay bàn:

“Xin lệnh bắt giữ khẩn cấp và khám xét nơi ở của Trịnh Quốc Hào!”

Lục Hạo hào hứng:

“Cuối cùng cũng có chứng cứ đập tan sự chối tội của hắn!”

Thanh Nghi bình tĩnh nhắc nhở:

“Nó chứng minh hắn từng tiếp xúc và bị An An chống cự. Chưa chứng minh hắn là người gây ngạt.”

Tần Mặc gật đầu định:

“Đúng. Nhưng hắn bỏ trốn, SIM rác và khoản tiền bất thường đủ xác định hắn là nghi phạm trọng yếu nhất lúc này.”

Anh phân công nhiệm vụ dồn dập:

“Bắt người trước. Chủ mưu người làm thuê, hắn đều phải trả lời.”

Tổ công tác tiến hành khám xét phòng trọ của Trịnh Quốc Hào trong một khu xóm lao động.

Căn phòng rộng vỏn vẹn hơn mười mét vuông một chiếc giường sắt và một chiếc tủ gỗ đơn sơ.

Toàn bộ căn phòng trống trải một bất thường, không hề có ảnh chụp, đồ rác thải sinh hoạt. Ga giường thay mới, các bề mặt bàn làm , tay nắm cửa đều sạch sẽ.

Bà chủ nhà trọ khai báo:

“Sáng nay tôi có nghe tiếng động trong phòng, ngửi thấy mùi nước tẩy rửa rất nồng. Hắn vốn là kẻ ở dơ, tự dưng hôm nay lau dọn sạch bách.”

Kiểm tra tủ quần áo, cảnh sát phát hiện hai bộ đồng phục bảo vệ cùng lô sản chiếc áo khoác xanh dính vết rách. Một bộ đang bị cắt dở tay áo.

Tuy nhiên, tại hiện trường phòng trọ tuyệt đối không có sự hiện của con b.úp bê gỗ, dấu m.á.u, cát thạch anh biểu tượng tam giác.

Thanh Nghi đèn soi tia cực tím kiểm tra gầm giường và đường ống thoát nước, phát hiện ra vệt bột tẩy rửa vừa mới khô.

Cô quay sang Tần Mặc:

“Trịnh Quốc Hào đang vội vã chạy trốn. Hắn không thể có đủ thời gian quay về lau dọn kỹ đến mức này.”

Tần Mặc quan sát ô cửa sổ không khóa chốt:

“Có người đến khi hắn rời đi.”

Một giờ chiều. Bữa ăn cấp tốc của Đội Trọng diễn ra ngay tại phòng làm .

Hồ sơ vụ , bản đồ truy vết vẫn trải kín mặt bàn.

Lục Hạo mở ra ngơ ngác kêu lên:

“Ai lấy thịt của em?”

Nữ cảnh sát ngồi đối diện thản nhiên xúc một thìa rau, không ngẩng đầu:

“Anh béo.”

“Ăn rau.”

Lục Hạo ôm toàn rau luộc và đậu phụ, làm vẻ mặt móm mém:

“Đây là bạo lực học đường.”

Cả phòng làm bật cười. Bầu không khí căng thẳng suốt từ sáng bỗng chùng đôi chút.

Thanh Nghi đang đọc báo cáo vi lượng cũng khẽ cong khóe môi.

Nụ cười rất nhẹ, thoáng qua gương mặt vốn luôn giữ vẻ lạnh đanh.

Tần Mặc ngồi ở đầu bàn vô tình bắt gặp khoảnh khắc đó.

Thế nhưng ngay đó, ánh mắt Thanh Nghi rơi bức ảnh của bé An An đang đặt bên cạnh chưa mở.

Nụ cười môi cô biến mất hoàn toàn.

Thanh Nghi khẽ thở dài, giọng trầm :

“Giá như…”

Mọi người xung quanh dừng đũa, lặng lẽ cô.

“Con bé còn ăn .”

Không ai nói thêm câu nào.

Lục Hạo im lặng gắp miếng trứng cuộn duy nhất trong của mình, đặt sang của Thanh Nghi.

Thanh Nghi đậy nắp , đẩy hồ sơ thân của Trịnh Quốc Hào về Tần Mặc.

“Một người như hắn có thể bắt cóc hoặc g.i.ế.c người.”

thẳng vào Tần Mặc:

“Nhưng rất khó tự mình tạo ra một hiện trường giả như vậy.”

Thanh Nghi phân tích: Trịnh Quốc Hào có học vấn thấp, tiền bắt cóc trước đây kẹo dụ dỗ chở nạn đi giao cho kẻ khác. Hắn không hề có tri thức về pháp y, không biết can thiệp hệ thống camera trung tâm, không thể tự tạo ra con b.úp bê có khoang rỗng kim loại tinh vi mạng lưới tài khoản ảo chu cấp nhiều năm.

Tần Mặc lấy b.út mực đ.á.n.h dấu lên bảng điều tra, chia thành hai vai trò rõ ràng:

“Người bắt cóc.”

“Người dựng sân khấu.”

Anh viết tên Trịnh Quốc Hào dưới dòng chữ “Người bắt cóc”. Dòng chữ “Người dựng sân khấu” bên dưới vẫn trống.

Kẻ thiết kế vụ này là một kẻ vô cùng bình tĩnh, thấu hiểu nghiệp vụ cảnh sát và đang giật dây Trịnh Quốc Hào như một quân cờ.

Tần Mặc gõ đầu b.út lên mặt bảng:

“Kẻ dọn dẹp phòng trọ chính là kẻ dựng sân khấu.”

“Bộp!”

Trần Vũ—cảnh sát phụ trách kỹ thuật—bất ngờ đứng dậy:

“Đội trưởng! Tìm thấy Trịnh Quốc Hào ! Hắn vừa quẹt thẻ phòng tại một nhà ven quốc lộ Nam!”

Đội Trọng tức kích.

Nhà nằm ven quốc lộ, trung tâm Hải Xuyên mười lăm cây số. Trịnh Quốc Hào tiền mặt thuê một phòng ở tầng hai mà không trình giấy tờ.

Tần Mặc nhanh ch.óng bao vây hiện trường. Một tổ khóa c.h.ặ.t lối thoát hiểm , một tổ kiểm tra sảnh chính, các trinh sát âm thầm di tản khách ở các phòng xung quanh.

Thanh Nghi đi cùng đoàn, giữ vị trí quan sát ngoài dải phân .

Tần Mặc tiếp cận cửa phòng 204, gõ cửa giả làm viên nhà .

Bên trong hoàn toàn im lìm.

“Rầm!”

Khung cửa sổ phòng 204 bị đạp tung. Trịnh Quốc Hào lao ra lan can, định nhảy mái tôn tầng một thoát thân.

Hai trinh sát phục kích sẵn mái tôn tức áp sát. Trịnh Quốc Hào hoảng loạn vơ lấy chiếc ghế gỗ và mảnh kính vỡ điên cuồng chống trả.

Tần Mặc lao vào, kỹ thuật chiến đấu khống chế c.h.ặ.t cổ tay cầm mảnh kính của hắn, đè gập hắn sàn nhà.

“Cạch!”

Chiếc còng số tám khóa c.h.ặ.t hai tay Trịnh Quốc Hào ra lưng.

Khám xét nhanh căn phòng , cảnh sát tìm thấy một chai nước, vài viên t.h.u.ố.c giảm đau và một phong bì tiền mặt còn nguyên niêm phong.

Kẻ hứa hẹn đón hắn bỏ trốn không bao giờ hiện. Trịnh Quốc Hào hiểu rằng mình bị bỏ rơi.

Gương mặt hắn chuyển từ hung hãn sang tái bệch, tuyệt vọng.

Trịnh Quốc Hào bị hai trinh sát áp giải ra khỏi nhà .

Hắn không hề gào lên kêu oan phủ tiếp xúc nạn .

Câu đầu tiên hắn gào lên trong hoảng loạn là:

“Tôi không muốn g.i.ế.c con bé!”

“Tôi làm mình giao!”

Tần Mặc tiến gần, giọng đanh thép:

“Hắn là ai?”

Trịnh Quốc Hào tức im bặt. Sắc mặt hắn cắt không còn một giọt m.á.u. Hắn đảo mắt liên tục lên các mái nhà, ô cửa sổ và những lùm cây ven đường.

Thanh Nghi bước gần xe áp giải, quan sát sự sợ hãi tột cùng trong mắt hắn.

“Người đó đang theo dõi anh sao?”

Trịnh Quốc Hào Thanh Nghi. Toàn thân hắn run lên bần bật:

“Cô không hiểu.”

“Hắn biết tất cả.”

Tần Mặc gằn giọng:

“Nói! Hắn là ai?”

Trịnh Quốc Hào há miệng nhưng không thể phát ra tiếng. Hắn lắc đầu điên cuồng trong sự hãi hùng.

Trước khi bị đẩy vào trong xe, hắn chằm chằm vào Thanh Nghi:

“Cô mới là người hắn muốn.”

Thanh Nghi khựng . Trịnh Quốc Hào ra cô—không phải một tiến sĩ pháp y, mà là con gái của Hứa Đình Viễn.

“Cạch!”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.