Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3g260aFfL0

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

Tôi đeo cặp sách đi về phía trạm xe .

Hứa đuổi theo tôi, “Cậu đi xe thật à? Tớ đi cùng cậu, tớ đi tuyến đó.”

ở đằng sau nói: “Thừa Dã, cậu không là cố tình đi về để mách lẻo đấy chứ?”

Giọng Lục Thừa Dã uể oải, “Nó dám chắc.”

Tôi không quay đầu .

Trạm xe rất đông người.

Hứa đứng cạnh tôi, nói nhỏ: “Cậu buồn. Lục Thừa Dã tính tình chó má lắm, còn thì kiểu bảo vệ đồ ăn của mình .”

Tôi nhìn cô bạn, “Cậu không sợ cậu sao?”

“Sợ chứ.” Cô bạn ôm khư khư cặp sách trước ngực, “Nhưng hôm nay cậu nhắc đến cô viện, tớ nghe không lọt tai. Mẹ tớ từng nói, đem xuất thân của người khác chửi rủa là loại vô văn hóa nhất.”

Xe tới .

Chúng tôi vừa lên xe thì điện thoại reo.

Trên màn hình là một dãy số lạ.

Tôi bắt máy.

Đầu dây bên kia là giọng của một người đàn ông lớn tuổi, “Tiểu , là đây, Tần. Cuốn bản thảo cháu cần tìm thấy .”

Tôi liếc nhìn Hứa , nghiêng người sang, “ cứ cất kỹ đã, để người khác chạm vào.”

Tần nói: “Có người giá cao muốn mua.”

Tôi nói: “Không bán.”

khi nào cháu đến lấy?”

“Khi nào cháu rảnh ạ.”

Tôi cúp máy.

Hứa chớp chớp mắt nhìn tôi, “Ai ?”

“Người quản lý của cô viện.”

“Bản thảo là gì ?”

“Một cuốn sách nấu ăn .”

Cô bạn ngớ người, “Sách nấu ăn có người trả giá cao để mua á?”

Tôi nói: “Có những người thích đồ .”

Ngoài cửa sổ xe, chiếc Bentley màu đen lướt qua chúng tôi.

Lục Thừa Dã ngồi ở hàng ghế sau, vừa vặn nhìn thấy tôi.

Cậu nhìn tôi qua cửa kính xe, giống đang nhìn một con mèo thích cố chấp cậy mạnh.

Tôi quay đi chỗ khác.

Trở về họ Lục, Lục phu nhân đang ngồi ở phòng khách đợi tôi.

Tài xế đứng một bên, cúi đầu thật thấp.

Lục Thừa Dã ngồi trên sô pha, thế .

Lục phu nhân cất lời, “ , tại sao không đi xe ?”

Tôi nói: “Lục Thừa Dã bảo cháu ngồi.”

Lục Thừa Dã lập tức nói: “Con thuận miệng nói thôi, nó tự đi tưởng thật.”

tiếp lời, “ ơi, Thừa Dã ngoài miệng thì dữ thế thôi. mới đến, có thể chưa hiểu rõ cậu ấy.”

Lục phu nhân nhìn sang tôi, “Cháu xem, mọi người đều đó chỉ là câu nói đùa. , người nói chuyện với nhau, cháu quá so đo.”

Tôi hỏi: “Nếu cháu bảo Lục Thừa Dã cút về cô viện, là nói đùa sao?”

Lục Thừa Dã đứng bật dậy, “Cô nhắc xem?”

Sắc Lục phu nhân tối đi, “ .”

vội vàng đỡ lấy tay Lục phu nhân, “ ơi, giận. Có lẽ bên ngoài chịu khổ, trong lòng có oán hận.”

Tôi nhìn cô , “Tôi đi xe về , không chịu khổ. Lục Thừa Dã bảo tôi cút về cô viện, không do cô thay giải thích hai câu là có thể biến thành lời nói đùa.”

cứng họng.

Lục phu nhân đặt tách trà xuống, “Đủ .”

Giọng bà không lớn, những người trong phòng khách đều ngậm miệng .

, nhận cháu về, không để cháu so đo cao thấp với Thừa Dã.”

“Cháu .”

“Cháu đã , thì nên hiểu rằng, họ Lục cho cháu ăn mặc, chỗ ở, cho cháu trường học và tiền đồ, cháu học cách ơn.”

Tôi gật đầu, “Cháu sẽ ơn.”

Lục Thừa Dã cười khẩy, “Nghe đang học thuộc bài .”

Lục phu nhân nói: “Bắt đầu từ tối nay, cháu chuyển lên căn phòng nhỏ ở tầng ba. Phòng của cháu gần phòng chơi game của Thừa Dã, hai đứa dễ xảy mâu thuẫn.”

Quản gia Chu ngẩng đầu, “Phu nhân, căn phòng trên tầng ba nằm cạnh phòng để đồ tạp nham, ánh sáng không được tốt lắm.”

Lục phu nhân liếc nhìn ông ấy một .

Quản gia Chu lập tức cúi đầu, “Tôi sẽ cho người đi dọn dẹp ngay.”

nhẹ giọng nói: “ ơi, là vì muốn trong được yên tĩnh thôi.”

Tôi nói: “Vâng.”

Lục phu nhân dường không ngờ tôi đồng ý nhanh , “ , cháu ôm cảm xúc chống đối.”

“Cháu không có.” Tôi nhìn sang quản gia Chu, “Bây giờ cháu lên dọn đồ.”

Lúc bước đến đầu cầu thang, Lục Thừa Dã nói vọng từ đằng sau: “Sớm ngoan ngoãn xong không.”

Tôi dừng bước.

Lục phu nhân hỏi: “Còn chuyện gì sao?”

Tôi xoay người , “Phu nhân, bài kiểm tra đầu vào ngày mai của cháu, diễn lúc mấy giờ ạ?”

Lục phu nhân sững sờ, “Chín giờ sáng.”

“Sau khi thi xong nếu thành tích không tốt, phu nhân có thể đưa cháu về viện.”

Sắc Lục phu nhân thay đổi, “Ai nói là sẽ đưa cháu về?”

Tôi nói: “Hôm nay Lục Thừa Dã nói hai lần .”

Lục Thừa Dã chửi thề một tiếng, “Cô bớt lôi tôi làm bia đỡ đạn đi.”

Tôi nhìn Lục phu nhân, “Nếu thành tích của cháu tốt, cháu có thể đổi căn phòng không?”

Trong phòng khách bỗng chốc im ắng.

Lục phu nhân miết nắp tách trà, nhẹ nhàng cọ hai .

“Cháu muốn điều kiện với sao?”

“Không điều kiện, là chứng minh cháu không đến đây ăn bám.”

khẽ cười một , “ , bài kiểm tra đầu vào của trường Nhất Trung Hải Thành rất khó. Hôm nay cậu chỉ tình cờ làm một bài toán, không đại diện cho điều gì cả.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.