Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1LeBENinoN

Combo 1 Hũ Tẩy Da Chết Cơ Thể Cà Phê Đắk Lắk Cocoon 200ml + Túi Refill Tẩy Da Chết Cà Phê 200ml

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

13
sự thật được phơi bày, Hạ Đại Sơn – đứa trẻ khát khao tìm lại cha mẹ – lập tức lao tới, bám chặt lấy Hạ Hoa và không buông.

Cậu ta gọi “ba”, “mẹ” liên tục, giọng nói ồm ồm thê khiến ai nghe cũng chạnh lòng.

Nhưng Hạ Hoa và nhìn bộ dạng của cậu ta chỉ thấy ghê tởm tột .

Hai định lén bỏ trốn.

Chỉ là… muốn trốn đi không dễ như vậy.

Dân làng đã vây chặt xung quanh, báo cả công an.

Dưới sự can thiệp của chính quyền và công an địa phương, Hạ Hoa và đành lặng lẽ dắt theo Hạ Đại Sơn – đứa con đã trở thành phế nhân – về nhà.

tôi thì tiếp tục tiếp đãi dân làng ăn uống no say, tổ chức xong buổi tiệc mừng xứng đáng cho con trai mình.

, tôi Hạo Hạo và chồng là Hạ Quân trở lại thành phố.

Trên đường đi, Hạo Hạo cúi đầu, tâm trạng rất nặng nề.

Đứa nhỏ từ bé đã hiểu chuyện, lại nhạy cảm.

Tôi biết con đang nghĩ .

Hạ Quân lái xe, trong xe chỉ có ba chúng tôi.

Tôi cũng chẳng định giấu giếm nữa, trực tiếp nói ra sự thật:

“Hạo Hạo, con là con ruột của mẹ và ba con.”

Hạo Hạo lập tức ngẩng đầu, ánh ngỡ ngàng:

“Mẹ không gạt con chứ? Con thật sự là con ruột của ba? Không con trai của Hạ Hoa sao?”

“Dĩ nhiên là thật.”

Đang lái xe, Hạ Quân cũng lên tiếng khẳng định:

“Tiểu tử, con là con của ba mẹ, không sai được đâu.”

“Nhưng… mẹ gả cho Hạ Hoa ? Sao lại là ba mới đúng?”

Nói thật con chuyện hơi khó mở lời, nhưng tôi không thể con mang gánh nặng tâm lý, nên đành nói rõ:

“Mẹ và Hạ Hoa chưa phát sinh quan hệ. Hắn lấy mẹ chỉ là cưỡng ép, trong lòng nghĩ .

Đêm tân hôn, mẹ chuốc say hắn… rồi tìm ba con.”

Nghĩ lại chuyện , tôi vẫn hơi ngượng.

tôi sống lại, đã là vợ hợp pháp của Hạ Hoa.

Nhưng tôi – chết lần – sao có thể tiếp tục sống bên kẻ vô liêm sỉ như vậy?

May mắn thay, Hạ Quân đang về quê nghỉ phép.

Tôi lập tức tính kế, chủ động nhắm vào .

Dù sao tôi cũng là trải. Tôi biết rõ tương lai của Hạ Quân sẽ huy hoàng ra sao.

Cho nên lần , tôi chấp nhận làm chuyện hèn hạ lần… “tính sổ” cả kiếp trước và giành lấy kiếp .

Dĩ nhiên, chuyện “tính kế” tôi không bao kể Hạ Quân.

Tôi chỉ nói rằng: tôi thích . Rằng Hạ Hoa chưa bao yêu tôi, trong lòng chỉ có .

“gạo nấu thành cơm”, Hạ Quân rời quê, tôi thì mang thai.

, tôi vẫn lo Hạ Quân sẽ chối bỏ, không chịu nhận con.

Ai ngờ, tôi bắt ép Kim Hoa đi tìm Hạ Quân thì… không hề từ chối, cũng không do dự, lập tức đồng ý cưới tôi.

14

Tôi và Hạ Quân đưa Hạo Hạo về thành phố nghỉ ngơi hai ngày thì điện thoại của Kim Hoa gọi tới dồn dập như đòi mạng.

Bà ta bảo có chuyện quan trọng muốn bàn, bắt tôi và Hạ Quân về gấp.

Tôi không Hạ Quân và Hạo Hạo về , chỉ tự mình lái xe, mang theo tài xế và vệ sĩ, lại làng.

Thấy tôi ngồi xe sang, có tài xế có vệ sĩ theo , Kim Hoa trợn tròn .

Mãi , bà ta mới biết tôi không kiểu buôn bán vỉa hè ba xu ngoài chợ huyện, là bà chủ lớn, tài sản lên hàng trăm .

Bà ta không biết chuyện cũng , năm tôi ôm Hạo Hạo rời đi, lại thằng con điên dại xấu xí Hạ Đại Sơn cho bà ta, bà giật tóc, gào khóc, lớn tiếng thề không bao cho tôi lại nhà .

Tôi chưa có tình cảm bà ta.

Kiếp trước bà ta Hạ Hoa âm thầm tính kế tôi, tôi làm sao có thể xem như không có ?

Chỉ là… dù sao bà ta cũng là mẹ ruột của Hạ Quân, tôi đã gả cho Hạ Quân, thì ít nhiều cũng nên vì chồng lo cho mẹ chồng.

Thế nên làm ăn phát đạt, tôi vẫn thỉnh thoảng về gửi tiền cho bà ta.

Chỉ là, mỗi lần về, tôi đều cố tình ăn mặc nhếch nhác, tỏ ra mình sống rất khổ, khiến bà ta tưởng tôi lang bạt, sống không nổi.

biết tôi là bà chủ có vài trăm tài sản, Kim Hoa gần như muốn trợn tròng .

Bà ta vừa miệng nói “trời ơi trời đất ơi”, vừa lén lưng gọi cuộc điện thoại bằng cái điện thoại cục gạch.

Tôi giả vờ không thấy, mặc bà ta bày trò.

Chừng mười mấy phút , Hạ Hoa thở hồng hộc chạy về.

Tôi ngồi chễm chệ trên ghế, lạnh nhìn hắn.

“Nói đi, kêu tôi về có mục đích ?”

Hạ Hoa lấm lét không dám lại gần, ấp úng:

“Ờ… tôi nghe mẹ nói… cô phát tài rồi?”

“Đúng.”

“Vậy… cô có bao nhiêu tiền rồi?”

“Liên quan ?” – Tôi lạnh nhạt đáp.

Biết không dễ moi tiền từ tôi, Hạ Hoa ngập ngừng lâu, cuối vẫn mở miệng:

“… Cô có thể cho tụi tôi mượn chút tiền không? Xem như là… vay tạm?”

“Không cho.”

“Đừng nói khó nghe vậy chứ? Dù sao chúng ta cũng là nhà. Cô và Hạ Quân giàu như vậy, giúp đỡ tụi tôi chút có quá đáng?”

“Tại sao tôi giúp?” – Tôi cười lớn –

“Hạ Hoa, loại cầm thú vô ơn như , cần lý do à?”

Thấy ánh khinh ghét trong tôi, Hạ Hoa cũng bắt đầu giận, giọng vênh váo:

“Ngô Ngọc Lan, hôm nay tôi gọi cô về là thông báo, không thương lượng. Tôi nói cho cô biết, cô bắt buộc đưa tiền cho tôi, nếu không… tôi sẽ báo đơn vị, nói Hạ Quân cưỡng đoạt chị dâu!”

 

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.