Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4qE3OrQD6S

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Không sợ sao? Được, vậy mẹ kể con nghe chuyện bà hổ.”
trăng lọt qua khe sổ, tôi thấy mắt mẹ sáng lên, vàng óng .
“Ngày xưa có một nọ, bố mẹ vắng, để trẻ ở . Một chị và một .”
Mẹ kể, ngón tay chậm rãi vạch lớp bông như đang vẽ cái gì đó.
“Nửa đêm hôm đó có người gõ , chị tưởng bố mẹ ra mở . Nào ngờ…”
Nhờ trăng, tôi thấy khóe miệng mẹ dần kéo rộng ra.
“Đứng ngoài là một bà lão.”
“Bà lão bảo mình là cô bọn trẻ, vì bố mẹ bận xa nhờ bà tới chăm sóc. Nghe là người bố mẹ phái tới, bọn trẻ vội vàng để bà vào .”
“Hôm đó muộn quá bà cô vào bảo: ‘Để cô ngủ cùng nhé’. Bà nằm giữa, chị và nằm bên.”
“Nửa đêm cô chị tỉnh giấc và con đoán xem cô nghe thấy gì?”
Tôi lắc đầu.
Dưới trăng không còn nhìn rõ mặt mẹ, thấy cái cằm bà ngày càng dài ra.
“Cô nghe thấy bà cô đang nhai cái gì đó. Lục bục, lục bục, cô chị thấy đói bụng hỏi bà đang ăn gì, bà bảo đang ăn lạc.”
“Nhưng làm gì có lạc, là bà cô tự mang theo sao ạ?”
“Sau đó cô chị muốn vệ sinh, bèn bò ra khỏi giường, lúc ngang qua người thằng bị vấp phải. Cô chị ngã oai oái nhưng thằng không hề lên .”
“Cô chị tưởng đang ngủ mê nhưng lúc chạm vào tay , cô phát hiện tay nó ướt sũng, dính nhớp mà ngón tay đó…”
“ còn có ngón!”
“Thứ bà cô ăn không phải lạc mà là tay …”
Mẹ dứt lời, củi bỗng chốc im bặt.
Sau đó tôi nghe thấy một âm thanh.
Xì… Xì…
Như có thứ gì đó đang trườn nhanh mặt đất.
Ngay sau đó là “lục bục”, “lục bục” vang lên.
bóng tối, hình như có thứ gì đó đang nhai.
“Lục bục lục bục.”
“Lục bục lục bục.”
Âm thanh ngày càng rõ, có thứ gì đó đang lao nhanh phía tôi.
Tôi hoảng sợ, vội gọi “Mẹ ơi” rồi rúc sát vào người bà .
Và ngay giây sau, có thứ gì đó chạm vào tôi, là… Miệng mẹ.
Mẹ ngoạm lấy tôi, kéo tôi vào lòng mình.
“Đừng sợ đừng sợ.”
“Người đó tính là gì, con có Hoàng bì t.ử che chở rồi!”
Đúng lúc đó, một cái bóng đen sì từ góc tường trườn tới!
Không đúng!
Không phải rắn, là ! Một con to bằng thắt lưng người!
Nó áp sát tường trườn phía tôi, trăng chiếu lên mình nó, vảy lấp lánh lạnh lẽo.
“Á!”
Con càng lúc càng gần, cái đầu nó ngóc lên, miệng mở rộng hoác, lưỡi thè ra dài ngoằng.
Sau đó tôi nghe thấy mẹ, không phải người mà là gầm gừ từ sâu họng, trầm thấp như đang cảnh cáo.
Con không dừng , tiếp tục lao phía chúng tôi.
Ngay lúc này, tôi thấy tay mẹ vòng từ sau lưng tôi ra.
“Vút” một , con bất động.
Nó bị mẹ nhẹ nhàng tóm gọn tay.
Con giãy giụa tay bà , cái đuôi cố quấn lấy tay bà nhưng một giây sau…
Mẹ dùng một tay bóp nát đầu nó.
“Con gái à, có muốn uống canh rắn không?”
“Ngọt lắm đấy.”
“Ăn nhiều thịt vào, con mới nhanh mập được chứ.”
11.
Tôi càng lúc càng chắc chắn rằng mẹ khác xưa nhưng mẹ vẫn là mẹ tôi.
Ngoài việc thường xuyên muốn vỗ béo tôi ra, mẹ vẫn y hệt như trước kia.
Vẫn luôn bị bà nội hành hạ, bị mắng cũng dám hó hé nửa lời.
Hôm nay, bà nội bên cạnh sang tặng trứng nhuộm đỏ, con dâu bà sinh, là một cháu trai. khóc từ bên kia tường truyền sang, vang dội ch.ói tai, thế là bà nội tôi bắt đầu bực bội.
“Phì! Có mỗi con trai thôi mà cũng đắc ý đến thế là cùng!”
Bà nội cầm chậu nước vo gạo , hắt mạnh phía cạnh , nước b.ắ.n tung tóe lên người mẹ.
Nước vo gạo theo ống quần mẹ chảy xuống, nhỏ giọt tí tách, vậy mà mẹ thèm chớp mắt, điềm nhiên nhét thêm thanh củi vào .
“Đồ sao chổi! Nếu không phải cái loại không biết đẻ như chiếm chỗ tao sớm có cháu trai bế rồi!”
Mẹ không gì.
Ngọn lửa từ lò bùng lên, chiếu lên mặt mẹ, đó có lấy một biểu cảm.
“Hừ!”
“Đồ lỗ vốn! Lúc trước nếu không phải tao bỏ ra con lợn để mua c.h.ế.t rục ở cái xó xỉnh nào rồi! Sớm biết vô dụng thế này, lúc đó để thằng buôn lợn kia lôi cho xong!”
Giọng bà nội cao v.út, không sân nghe thấy mà người bên ngoài cũng nghe rõ mồn một.
Thím Vương ngoài ngõ bưng bát sang khuyên nhủ: “Thím à, ngày đầu tháng, bớt giận …”
“Tú Chi cũng không dễ dàng gì, đẻ chín con gái cũng đâu phải hoàn toàn do nó…”
“Không tại nó tại ai?”
Giọng bà nội sắc nhọn như muốn x.é to.ạc cả giấy dán sổ.
“ lẽ tại con trai tôi à? Con bò có tốt đến mấy mà gặp phải mảnh đất không biết đẻ cũng vứt!”
“Thím nghe này, chính cái con sao chổi này khắc c.h.ế.t cháu trai tôi đấy! Nhìn nó là tôi thấy tức!”
“Ai biết nó trở đây để làm gì chứ!”
Bà nội càng càng kích động rồi bước tới vào gáy mẹ mà mắng: “Nếu còn chút lương tâm nào tự thắt c.h.ế.t ! Đỡ phải ở đây chướng mắt!”
Nhưng mẹ vẫn không có phản ứng gì, lặng lẽ nấu cơm.
Bà nội càng càng hăng, cầm lấy cái giẻ lau ném tới, giẻ lau ướt đập vào lưng mẹ, “bộp” vang lên đầy nặng nề.
Mẹ vẫn không hề né tránh.
“Mẹ, cơm sắp chín rồi ạ.”
Mẹ dịu dàng đáp , giống như mọi khi.
Mẹ giống như một cục bông, dù bà nội có đ.á.n.h mắng thế nào cũng hề phản kháng.
Trước kia mẹ thường bảo tôi: “Nhẫn nhịn một chút là qua thôi.”
Bản thân mẹ cũng làm y như vậy.