Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1LeBENinoN

Combo 1 Hũ Tẩy Da Chết Cơ Thể Cà Phê Đắk Lắk Cocoon 200ml + Túi Refill Tẩy Da Chết Cà Phê 200ml
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
giây tiếp theo, ta lại nghĩ đến một khác.
Ta giả vờ ấm ức, nghiến răng nhận , bấy giờ Nhi hí hửng rời .
Nhi phụ trách hầu hạ Hoàng thượng tắm rửa, cho nên tẩm cung của ta cách điện tắm của Hoàng thượng không xa…
Nếu đến lúc đó có biến cố gì xảy ra, có lẽ ta có thể trước được một bước.
Cứ vậy, ta bắt nghiêm túc chuẩn bị cho tương lai.
Ta dùng số bạc tích cóp bao năm qua, thông qua các mối quan hệ trước đây, lén lút mua được không ít từ trong lẫn ngoài cung.
tiên là nhu yếu phẩm cơ bản nhất.
Ta mua không ít đồ cũ, vài bộ y phục bông, chăn mền, giày dép, dầu đèn… Ta thậm chí mua củi đốt.
Nồi niêu xoong chảo, muối thô, một ít dầu ăn, những cần thiết cho việc ăn uống. Tiếp đến là những loại lương thực tích trữ được lâu . Khoai tây, khoai lang, bí ngô, củ cải… Ta nhờ người mang vào rất . Rồi đến gạo thô, kê, gạo tẻ…
Ta lương thực tích trữ dù đến đâu cũng có cạn kiệt, nên đã tranh thủ thời gian rảnh rỗi chế tạo vài chiếc cuốc.
Ở góc cung có một khoảnh đất chất đất khá ổn, lật vài lần chắc là có thể trồng trọt cung cấp được.
Trong cung không chỉ có một miệng giếng nước, bên trên được đậy nắp kỹ càng, nước bên trong cùng trong vắt, đủ cho ta dùng và tưới tiêu cho cây trồng.
Hầu mỗi , ta đều gùi số lương thực lén mua được chuyển vào cung cất giấu.
Những này nặng cùng, một ta phải trèo tường mười mấy bận khuân hết vào trong được.
Cũng may là lắm chưa từng bị ai bắt quả tang.
cung lạnh lẽo thấu xương, chẳng khác nào một hầm băng nhiên, đồ đạc để ở đó vài ba tháng ta cũng không lo bị hư hỏng.
Bận rộn suốt hai tháng trời, ta cuối cùng chuẩn bị chu toàn được những bảo mạng cho mình.
Lao lực lẫn khiến ta một gầy gộc . cứ ngỡ do muội ấy để dành cơm cho ta ít quá, bèn đ.á.n.h liều chịu tiếng là kẻ “ham ăn” để lấy thêm thức ăn cho ta.
Ta càng nhìn càng thấy thương mến.
Con bé này thật khiến ta quý trọng, không những chưa từng nói xấu ta nửa , lại luôn lẳng lặng giúp ta việc.
Mấy bận muội ấy chủ động chạy đến chỗ Nhi cọ rửa thùng phân thay ta, khi ta đến nơi thì thấy thùng đã sạch bong kin kít, nghĩ nghĩ lại ta bèn hỏi có phải muội ấy không, muội ấy chỉ thẹn thùng gật .
Tuy muội ấy cũng giống ta, là một người ít nói, hai chúng ta ở cạnh nhau lại cùng thoải mái.
6
Ta không kể cho muội ấy Hoàng thượng sắp biến thành cương thi, chỉ vào những thanh vắng cùng muội ấy thủ thỉ tâm tình.
Ta vờ lơ đãng, thực chất trong lòng lại có chút căng thẳng mà hỏi muội ấy: “ , nếu ta nói, không lâu nữa sẽ có một tai họa ập xuống tất mọi người, muội có tin ta không?”
ngẩn người ra một lúc, rồi gật cái rụp: “Lam , có phải vì thế mà nào cũng lén mang đồ ra ngoài không?”
Trong lòng ta kinh hãi, không ngờ này lại bị muội ấy phát hiện từ lâu.
cúi : “Muội không mang đồ đâu, muội tuyệt đối sẽ không hé răng nửa với người ngoài đâu, cứ yên tâm, miệng muội kín lắm.”
Ta xoa muội ấy, quyết định sẽ đưa muội ấy vào cung lánh nạn cùng mình.
Cô bé này khiến ta cùng an tâm, bảo muội ấy xuất tiền mua gì là muội ấy mua ngay. Chẳng thèm hỏi lý do, cũng chẳng tiếc tiền tiêu nước chảy.
Ta dẫn muội ấy đến cung trèo tường chuyển đồ vào, muội ấy tuy sợ độ cao đến mặt cắt không giọt m.á.u, vẫn c.ắ.n răng cùng ta leo vào trong.
Hai người việc quả nhiên hiệu suất cao hơn một người .
Chính là qua, chúng ta đã chuyển toàn bộ những cần thiết vào trong đó.
hôm sau, liền thấy tin Hoàng thượng lâm bệnh.
Hạ nhân ở sau lưng lén lút bàn tán, ta cũng lõm bõm được vài câu.
Nói là Hoàng thượng bị nhiễm phong hàn không thể thượng triều, hiện tại vẫn đang tĩnh dưỡng trong tẩm điện.
Trong lòng ta chấn động, chuyến này e rằng không đơn giản là phong hàn nữa rồi.
Ta tranh thủ cơ hội cọ rửa thùng phân cho Nhi, cố ý bày ra bộ dạng khúm núm đê tiện trước mặt ta, đôi khi xấu mình để trò cười cho ta vui lòng.
Ta liên tục vấp ngã đến bảy lần, ta cuối cùng tin rằng ta hiện tại thật sự là một kẻ cam chịu sa ngã, ngu muội đến tột cùng.
Ta mua rượu đến hiếu kính Nhi, nhân lúc ta uống đến ngà ngà say liền mở dò hỏi.
Ánh mắt ta lộ rõ vẻ ngưỡng mộ: “ cô nương, cô nương bây giờ là người bên cạnh Hoàng thượng, nô tì nói Hoàng thượng dạo gần đây nhiễm phong hàn, nô tì ngu muội không hiểu , cô nương chắc chắn phải tường tận đôi ba phần chứ ạ?”
Mặt Nhi ửng , nói có chút chậm chạp: “Đó là đương nhiên, ngươi tưởng ta dụng ngươi chắc? Ta nói cho ngươi hay… Hoàng thượng dạo này quả thực rất lạ, bây giờ khi tắm một ngọn nến cũng không cho thắp… Kỳ quái, thật kỳ quái…”
“Hoàng thượng đặc biệt thích dùng thiện khi đang tắm, ta ngửi mùi thức ăn kia tanh ói cùng, chẳng giống sơn hào hải vị gì , ngược lại giống thịt sống vậy… Hì hì, mấy này ngươi sao được, chỉ có ta thôi…”
Tạ ơn Nhi xong, ta vội vã chạy về nơi ở của mình, chuẩn bị tinh thần chạy trốn bất cứ lúc nào.
Sống trong lo sợ thon thót suốt nửa tháng trời, ta nói dạo gần đây trong cung đột nhiên có rất cung nhân được Thái hậu ân chuẩn cho xuất cung về quê thăm thân nhân.