Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
1
“Hắn đã nói gì?” Vị bác sĩ lý dừng b.út, tò mò tôi.
Tôi nhất thời cảm thấy dở khóc dở cười: “Bác sĩ, đây là triệu của hội Bonnet . Tôi đã nói rồi, người đàn ông đó không có thật. Dĩ nhiên là tôi chẳng nghe thấy hắn nói gì cả.”
Bác sĩ gật đầu, tiếp tục ghi chép: “Thế nhưng, Hội Charles Bonnet vốn là một mắt. Nó chỉ xuất hiện ở những nhân bị suy giảm thị lực nghiêm trọng. Còn thị lực của cậu vẫn bình thường đúng không?”
Điều này thì bác sĩ nói không sai.
Hội Charles Bonnet cực kỳ hiếm gặp.
Đa số nhân gần như không nhìn thấy gì, những gì họ thấy chỉ là dư ảnh của thế giới thực.
những dư ảnh đó kết hợp sự tưởng tượng của nhân đã tạo ra những con người hoặc cảnh tượng không có thật.
Nhưng trường hợp của tôi lại hoàn toàn khác.
Thị lực hai mắt của tôi rất tốt, thậm chí còn không bị cận thị.
tôi lại có nhìn thấy người đàn ông đó một cách rõ mồn một.
Bác sĩ lý lại tôi: “ nên, cậu nghi ngờ triệu này là do đề lý?”
Tôi chẳng nghĩ ra được khả năng nào khác.
Tôi đã khám tại những viện mắt được là tốt nhất.
Từ chụp X-quang, cộng hưởng từ xét nghiệm hóa … tất cả những gì có kiểm tra tôi đều đã làm. Bác sĩ kết luận mắt tôi hoàn toàn bình thường.
Một khi phương diện vật lý không có đề, tôi chỉ còn biết nghi ngờ do lý ra.
Tất nhiên, tôi không muốn người khác nghĩ mình bị thần.
đắn đo mãi, tôi mới lấy hết can đảm đặt lịch tư lý này.
Bác sĩ nhìn thẳng vào mắt tôi, khó hiểu : “Nhưng nếu đó đã là một người không tồn tại…Thì tại sao từ nãy giờ cậu cứ liếc mắt sang chỗ khác, không dám nhìn phía hắn?”
Quả thực, từ lúc bước vào phòng tư , tôi luôn nhìn nghiêng xuống sàn chứ không dám nhìn thẳng phía trước.
Câu của bác sĩ khiến tôi nhớ lại chuyện cũ, bất giác rùng mình ớn lạnh.
“Haiz… Thật ra, nếu chỉ đơn giản là nhìn thấy một người không có thật thì tôi đã chẳng sợ hãi thế.”
“ đề là kể từ khi hắn tiến vào mắt tôi, những chuyện kinh khủng đã bắt đầu xảy ra.”
“ ngăn chặn chuyện đó lặp lại, tôi nhất định chữa khỏi đôi mắt này!”
2
Chuyện bắt đầu từ hồi tôi lên cấp hai.
Tôi thường xuyên thấy một người đàn ông lạ mặt cứ lẳng lặng đi theo mình.
Có khi hắn ngồi ở dãy bàn bên cạnh lớp, có khi lại đứng xếp hàng ngay sau lưng tôi.
Nhưng mỗi khi tôi quay đầu định nhìn rõ mặt, hắn lại lập tức lùi rìa mắt.
Lúc ở bên ngoài nhìn thấy hắn, tôi còn tự trấn an bản thân rằng đó chỉ là người qua đường thôi.
một ngày hắn theo tôi tận .
Tôi người thân rằng từ khi nào mình lại có thêm một người đàn ông lạ ?
Họ hoảng hốt trả lời: “Làm gì có ai ở đó đâu.”
Lúc đó tôi mới nhận ra, người đàn ông chỉ tồn tại đôi mắt của tôi, còn ngoài đời thực thì hoàn toàn không có.
Bác sĩ lý trầm ngâm: “Nghe cậu mô tả thì người đàn ông đó giống như một kẻ bám đuôi . Hồi nhỏ cậu có từng trải qua ký ức nào việc bị bám đuôi không?”
Tôi lắc đầu: “Chưa từng có. còn một điểm rất kỳ lạ là người đàn ông đó lớn lên cùng tôi.”
Bác sĩ nhắc lại lời tôi: “Cậu nói là cùng lớn lên, nghĩa là tuổi tác của người đó có thay đổi sao?”
“Đúng .”
“Dù không nhìn rõ mặt nhưng tôi cảm nhận được cơ hắn ngày càng cao lớn, khí chất trưởng thành hơn.”
“ suốt quá trình đó, tôi từ một cậu thiếu niên trở thành người trưởng thành.”
Bác sĩ lý suy nghĩ một lát.
“Đây đúng là một điểm đáng nghiên cứu.”
“Người đàn ông đó không xuất hiện hình ảnh của một người lớn ngay từ đầu, lại mang dáng dấp đồng trang lứa cậu.”
“Như , nó không bắt nguồn từ nỗi sợ hãi, có là sự phản chiếu của một người cậu quen hoặc thậm chí là phản chiếu bản thân cậu.”
“Cậu nói năm 16 tuổi, người đàn ông đó đột ngột tiến vào nhìn.”
“Năm đó đã có chuyện gì xảy ra ?”
Tim tôi khẽ đập nhanh hơn, lòng bàn tay bắt đầu lạnh toát.
Tôi buộc dùng lòng bàn tay áp lên mí mắt, xoa nhẹ nhãn cầu cố trấn tĩnh lại.
Dù tôi là người chủ động tư , nhưng nhịp độ dẫn dắt câu chuyện của bác sĩ lại khiến tôi cảm thấy ngày càng phiền muộn.
Tôi sốt sắng nói: “Không, không có gì đặc biệt cả. Trọng điểm không là năm 16 tuổi đã xảy ra chuyện gì, là sau khi hắn tiến vào mắt thì chuyện gì đã xảy ra kìa!”
3
Năm 16 tuổi, tôi vừa mới vào cấp ba.
Cuộc sống của tôi khi ấy giống như bao học lớp mười khác.
Nếu tìm điểm khác biệt thì chắc là tôi vốn hướng nội, tính tình lầm lì, chẳng mấy khi giao du ai.
Hồi cấp hai tôi đã là một học mờ nhạt lẽ ra lên cấp ba sẽ như thế.
một ngày nọ, khi tôi đi vệ thì chuyện kỳ quái đó xảy ra.
Người đàn ông vốn luôn ẩn hiện ở rìa nhìn bỗng nhiên bước thẳng vào mắt tôi.
Tôi sững sờ, trố mắt nhìn chằm chằm vào hắn.
Lần đầu tiên hắn nhìn thẳng vào tôi, đôi môi mấp máy như nói một câu gì đó.
Cái gì cơ? Tôi vểnh tai lên định nghe rõ.
Đúng lúc ấy, một tiếng gầm vang lên ngay bên cạnh.
“Mày nhìn cái gì hả?!”
Đó là một đầu gấu lớp khác dựa vào cửa sổ hút t.h.u.ố.c.
Không may là hướng tôi nhìn người đàn ông lại trùng khớp hướng đó đứng.
Hắn tưởng tôi nhìn đểu thách thức vì trường cấm hút t.h.u.ố.c vệ .
Hắn hầm hố bước tới, dí thẳng điếu t.h.u.ố.c cháy vào áo đồng phục của tôi: “Thằng ranh này, mày muốn ăn đòn à?”
Tôi vội thanh minh: “Không , tôi không có nhìn cậu. Tôi nhìn người khác!”
Nhưng người đàn ông làm gì có thật. vệ lúc ấy chỉ có tôi đầu gấu đó.
Hắn dĩ nhiên không tin, giơ nắm đ.ấ.m lên định đ.ấ.m vào mặt tôi: “Dám làm không dám nhận hả? Hôm nay ông mày biết tay!”
Ngay khi tôi nhìn phía đầu gấu, người đàn ông mắt tôi bỗng chồng khít lên cơ hắn.
Tôi thấy người đàn ông đó đưa hai tay siết c.h.ặ.t lấy cổ đầu gấu, rồi vặn mạnh một cái.
Rắc…
Một tiếng động giòn tan vang lên, đầu của đầu gấu bị vặn ngược ra sau một trăm tám mươi độ.
Nắm đ.ấ.m của hắn khựng lại không trung, cổ họng phát ra những tiếng hộc hộc như bị vỡ nát.
Người đàn ông ánh mắt khinh miệt, động tác dứt khoát, tiếp tục bẻ gãy xương sống, xương quai xanh xương sườn của hắn.
Da thịt đó vẫn còn nguyên vẹn, nhưng khung xương bên thì bị gập lại một cách tàn nhẫn.
Hắn không chảy một giọt m.á.u ra ngoài, nhưng bọt m.á.u từ miệng mũi cứ trào ra, rõ ràng là bị xuất huyết nội cực kỳ nghiêm trọng.
Tôi đứng c.h.ế.t trân vì quá sợ hãi.
Người đàn ông đó ngang nhiên nhào nặn một con người thành một khối thịt, tống vào bồn cầu rồi lấy cây chổi lau chọc xuống.
Sau đó hắn nhấn nút xả nước, cuốn trôi cái xác đi mất dạng.
“A… a… Á!”
Cuối cùng tôi hét lên thất thanh, chạy thục mạng lớp như kẻ phát điên.
Thầy cô bạn bè xúm lại tôi có chuyện gì.
Nhưng hễ tôi nhìn vào ai, người đàn ông lại chồng khớp lên người đó đưa tay ra chực vặn cổ họ.
Tôi kinh hồn bạt vía, chỉ còn cách nhìn nghiêng xuống sàn tránh đối mắt bất kỳ ai.
Chỉ có làm như mới ngăn được người đàn ông g.i.ế.c người!