Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3g260aFfL0

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
10
Dương Trạch Vũ kể cho tôi nghe nữ sinh qua đời năm đó tên là Hứa Thiên Thiên, là bạn cùng lớp anh ta.
Thảm kịch bắt đầu từ một câu nói của Lại Cẩu: “Chúng ta chơi một trò chơi đi. Kể từ bây giờ, tao sẽ dùng ánh mắt g.i.ế.c c.h.ế.t mày.”
Hứa Thiên Thiên lác bẩm sinh, hai mắt nhìn về hai hướng khác nhau trông rất tức cười.
Tuổi thiếu niên vốn là lứa tuổi điệu đà, ai làm bạn cô ấy cả.
Nhóm Lại Cẩu nhắm vào cô ấy, đặt cho cô ấy biệt danh ghê tởm, chặn đường ngoài cổng trường, rồi ép cô ấy phải đưa cho chúng đi chơi nét.
Hứa Thiên Thiên không chịu nghe lời, còn chạy đi mách giáo viên.
Điều chọc giận Lại Cẩu. Hắn đe dọa sẽ dùng ánh mắt g.i.ế.c c.h.ế.t cô.
Hứa Thiên Thiên đi đến đâu mọi người xì xào bàn tán, nhìn cô bằng ánh mắt như đang xem kịch.
Cô ấy vốn cực kỳ tự ti về ngoại hình, ánh mắt soi mói đó khiến cô luôn cảm căng thẳng bất an.
Lại Cẩu còn rêu rao rằng đứa không tham gia bắt nạt Hứa Thiên Thiên thì đứa đó sẽ là nạn nhân tiếp theo.
Mười mấy năm trước, huyện nhỏ như chưa có camera giám sát.
Sau giờ học mà một đám tóc xanh tóc đỏ bám theo là một rất đáng sợ.
So đối đầu Lại Cẩu thì bắt nạt Hứa Thiên Thiên dễ dàng hơn nhiều.
Kẻ yếu thường trút giận lên kẻ yếu hơn.
Chỉ là nhìn chằm chằm thôi mà. Dù có báo giáo viên thì họ chỉ khuyên nhủ vài câu rồi thôi.
Bầu không khí ngột ngạt đó kéo dài suốt một học kỳ Hứa Thiên Thiên sụp đổ.
“ nên… cô ấy không chịu nổi áp lực nên nhảy hồ tự t.ử sao? liên quan gì đến bệnh tình của tôi cả!” Tôi thất vọng phàn nàn.
Dương Trạch Vũ phản bác: “Không phải . Cái c.h.ế.t của Hứa Thiên Thiên… không đơn giản như đâu. Học kỳ đó tôi phải nằm viện nên xin nghỉ, mãi đến gần cuối kỳ mới quay lại lớp. nghe , tôi cảm bất bình thay cho Hứa Thiên Thiên tìm cách cô ấy.”
Tôi khó hiểu hỏi: “Tại sao? Anh thích cô ấy à?”
Dương Trạch Vũ hơi khựng lại, rồi hắng giọng: “Khụ… Tôi… tôi trân trọng cô ấy. Tuy cô ấy không xinh đẹp rất kiên cường, lại còn giỏi nhiếp ảnh, là một cô gái rất ưu tú.”
Dương Trạch Vũ nói tiếp.
Hôm đó anh ta đuổi theo sau Hứa Thiên Thiên ra khỏi cổng trường. Không ngờ lại tận mắt chứng kiến cô ấy hại.
Vừa nói đến đoạn quan trọng thì dưới lầu bỗng vang lên tiếng gõ cửa rầm rầm: “Bảo vệ khu dân cư đây! Có ai ở nhà không?!”
Cả hai chúng tôi lập tức nín lặng, áp tai vào cửa nghe ngóng động tĩnh phía dưới.
Hóa ra là bảo vệ đang đi từng nhà tuyên truyền phòng chống l.ừ.a đ.ả.o qua mạng, vì trong khu vừa có mấy hộ lừa.
Tôi Dương Trạch Vũ khẽ khàng khóa cửa nhà Lại Cẩu rồi lủi thủi chạy khỏi tòa nhà.
11
Sau ra ngoài, Dương Trạch Vũ an ủi tôi:
“Cậu g.i.ế.c Lại Cẩu là đang trừ hại cho dân đấy.”
“ từng hại c.h.ế.t một nữ sinh vô tội, còn cầm đầu bắt nạt không bao nhiêu người.”
“Đến tận bây giờ vẫn lừa hưởng lạc, hề hối cải chút .”
“Mỗi nhớ đến Hứa Thiên Thiên tội nghiệp một Lại Cẩu vẫn nhởn nhơ, tôi lại chỉ đ.â.m cho một nhát.”
Mắt tôi dán c.h.ặ.t xuống mặt đất, nên phản ứng ra sao.
Dương Trạch Vũ chợt nhớ ra điều gì đó, bèn hỏi tôi: “Đúng rồi, cậu tôi một lớn nhé. Cho tôi xin số tài khoản ngân hàng của cậu.”
Anh ta hối thúc tôi đọc số tài khoản, sau đó mở điện thoại thao tác vài cái: “Tôi chuyển cho cậu hai triệu tệ. Chuyển khoản số lớn nên ngày mai mới tới nơi. Đợi đến nhìn số dư, chắc là cậu sẽ thông suốt thôi.”
Tôi gặng hỏi về anh ta định nói dở ở nhà Lại Cẩu, anh ta nhất quyết không nói nữa.
Anh ta bảo hiện tại đầu óc tôi chưa tỉnh táo, cứ đợi nhận được rồi hẵng hay.
Cảnh tượng kinh hoàng đó cứ hiện lên trước mắt không dứt. Tôi thức trắng đêm đến tận sáng.
Trong đầu tôi cứ quanh quẩn suy mơ hồ.
Liệu tôi có nên tin Dương Trạch Vũ không?
giờ tôi đ.â.m lao thì phải theo lao, chỉ có tùy cơ ứng biến thôi.
Trước đây tôi cứ người đàn ông kia chỉ là ảo giác do hội chứng Charles Bonnet gây ra.
hắn thực sự tồn tại thì chỉ có cách loại bỏ hắn mới mong chữa khỏi đôi mắt .
Sợi dây liên kết duy nhất của hắn giới thực chính là g.i.ế.c người.
Lần tới hắn g.i.ế.c người, tôi phải tìm cách giam giữ hắn lại.
Ý khiến chính bản thân tôi phải giật mình.
Lần tới g.i.ế.c người? lẽ tôi lại phải sát nhân thêm lần nữa sao?
Reng reng reng—
Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên.
Là Dương Trạch Vũ gọi đến.
12
Anh ta ngồi ở ghế lái, hỏi tôi: “Cậu nhận được tôi chuyển chưa?”
Tôi gật đầu.
Giọng điệu của anh ta trở nên thoải mái hơn: “ à, tốt quá rồi. Cậu nói tìm khó khăn, tôi số sẽ ích cho cậu đấy. tôi thêm một nữa, tôi sẽ chuyển cho cậu thêm năm triệu nữa.”
Tôi lập tức tỉnh táo hẳn ra: “Anh lại tôi đi g.i.ế.c người nữa sao?!”
Dương Trạch Vũ lắc đầu nói:
“G.i.ế.c người? Không không không, tối qua tôi suy kỹ rồi.”
“Cậu bảo Lại Cẩu người đàn ông đó nuốt chửng. vì hắn không thuộc về giới , đâu Lại Cẩu chỉ đưa đi nơi khác chứ chưa hề c.h.ế.t.”
“ thì cậu không phải là g.i.ế.c người, mà chỉ là đuổi đi thôi.”
Dù có thay đổi cách gọi đi chăng nữa, nó không xua tan cảm giác tội lỗi trong tôi.
tôi không không thừa nhận rằng…
Dương Trạch Vũ thực sự mang đến cho tôi một cơ hội hiếm có.
Tôi phải người đàn ông kia g.i.ế.c người thêm lần nữa thì mới có nhân cơ hội thoát khỏi hắn.
Tôi đề nghị:
“ anh tôi một tay đi.”
“Hắn g.i.ế.c người trong mắt tôi, nên tôi dưới góc nhìn của người thứ ba thì sẽ được gì?”
“Lần anh đi cùng tôi nhé, xem ngoài đời thực rốt cuộc gì xảy ra. anh có nhìn thực của hắn, hãy tôi tóm lấy đàn ông đó.”
Dương Trạch Vũ lập tức từ chối: “Không được. Người tôi cậu giải quyết tên là Sái Tử, hắn mặt tôi. tôi xuất hiện sẽ làm hắn đ.á.n.h hơi điều bất thường ngay.”
Tôi trầm ngâm suy một lát.
“Camera giám sát có cung cấp góc nhìn thứ ba, phòng điều khiển lúc có người trực.”
“Có còn có bản sao lưu nữa. Kiểm tra camera quá mạo hiểm, khác tự chui đầu vào lưới cả…”
Dương Trạch Vũ không chịu , là tôi có lấy một nhân chứng ngoại phạm đáng tin .
Bỗng nhiên tôi nảy ra một ý, như giữa chừng tôi dời mắt đi chỗ khác thì sao?
Hắn cần thời gian g.i.ế.c người. hắn nạn nhân đang giằng co, tôi chỉ cần chuyển hướng nhìn, hắn sẽ tạm thời biến mất khỏi tầm mắt tôi.
Tôi nói cho Dương Trạch Vũ nghe dự định của mình. Anh ta có chút do dự hỏi: “ nhỡ thất bại thì sao?”
Lòng tôi dâng lên một nỗi bực bội: “Rốt cuộc anh có thật lòng chữa mắt cho tôi không đấy?”
Anh ta vội vàng khẳng định là có, chỉ là sợ g.i.ế.c người không thành thì sẽ càng thêm rắc rối.
Tôi hứa chắc chắn sẽ khiến Sái T.ử mất khả năng phản kháng, lúc đó Dương Trạch Vũ mới miễn cưỡng đồng ý kế hoạch của tôi.