Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3g3PgE8Ytt

GLADE Bộ Máy & Lõi Xịt Thơm Phòng Tự Động Lưu Hương Tự Nhiên Đến 70 ngày 252ml

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

Bạn gom đơn mua chung nên tiện tay mua một cái que thử thai. 

Tôi tùy miệng trêu cô ấy: “Thôi xong, nhỡ đâu lát nữa thử ra hai vạch thật thì sao.”

“Làm gì có !” Bạn cười lớn, “Bà đây độc thân trứng đấy nhé!”

Hai tiếng sau.

Bạn hoảng hốt lao nhà vệ sinh ra, túm lấy tôi lắc như ngả rạ:

“Trời phật ơi, cậu xem hộ tớ , đây có phải hai vạch không?”

01

Tô Gia Nhuế cầm cái que thử t.h.a.i lao đến trước tôi, tôi vẫn đang chật vật chiến đấu cái chân gà ngâm sả ớt.

Cô ấy cuống đến mức muốn phát điên: “Cậu đừng ăn nữa, mau hộ tớ xem, đây có phải hai vạch không?”

Tôi buồn để ý, ngoạm một miếng da gà, nhồm nhàm nói: 

“Cuống cái gì mà cuống, cậu phải độc thân trứng à?”

“Cậu đi!”

Rốt cuộc tôi nhả được một cái xương hoàn chỉnh, ghé đầu liếc chiếc que nhỏ kia.

Hai vạch đỏ ch.ót đập ngay vào mắt.

“Thì là hai cái vạch…… Khụ khụ khụ…”

Tôi suýt nữa thì bị nước bọt làm sặc c.h.ế.t: “Mẹ ơi, cậu có t.h.a.i thật đấy à?”

thằng ranh con ?”

Tô Gia Nhuế tôi bằng ánh mắt dở sống dở c.h.ế.t, không hề lên tiếng.

khoảng không tĩnh lặng, rốt cuộc tôi ra một .

Tô Gia Nhuế, độc thân trứng nước.

“Không đúng…” 

Tôi cô ấy bằng ánh mắt đầy nghi hoặc.

“Có phải cậu lén lút qua lại ai lưng tớ không? Nếu không thì đứa trẻ sao tự dưng chui ra được, đâu phải Tôn Ngộ Không đầu thai.”

“Tần Hoan,” Cô ấy khóc không thành tiếng, “Bà đây chơi cậu hồi cấp hai đến giờ, tớ yêu hay chưa cậu lại không biết chắc?”

đúng nhỉ.”

Tôi vỗ vỗ cằm gật đầu.

Ba giây sau, thế giới quan tôi hoàn toàn sụp đổ:

“Con cậu là Tôn Ngộ Không đầu t.h.a.i thật đấy à?”

02

Rõ ràng là không thể Tôn Ngộ Không ở đây rồi.

Chiều hôm , tôi và Tô Gia Nhuế đứng trước cửa Bệnh viện Nhân dân Số 1.

Bác sĩ siêu âm vô lạnh lùng: “Thai nhi mới được một tháng, chưa có vấn đề gì bất thường, cứ về chăm sóc bản thân tốt, bà bầu cần bổ sung thêm dinh dưỡng vào.”

Tô Gia Nhuế lo lắng hỏi nhỏ: “Bác sĩ ơi, tự một mình thôi có thể m.a.n.g t.h.a.i sao ạ?”

Bác sĩ liếc cô ấy một cái: “Cô bé vui quá nên hóa ngốc rồi à?”

Bất lực, tôi đành dìu Tô Gia Nhuế chầm chậm đi ra ngoài.

Thấp thoáng vẫn nghe tiếng bác sĩ và y tá trò nhau: 

“Haizzz, đám trẻ thời nay thật là, đến bố đứa trẻ là ai không biết, đời sống riêng tư hỗn loạn quá…”

Tôi: “……”

Tô Gia Nhuế: “……”

Một sau, tôi không kìm được tay áo cô ấy: 

“Chị em, thật thà khai báo tớ xem, cậu có từng đi đến mấy nơi như quán bar không?”

“Chị em ơi,” Tô Gia Nhuế ngửa lên trời than thở, “Cậu nói xem, có đêm mà cậu không tớ ở ký túc xá không!”

Tôi lẩm bẩm một mình: “Lạ thật đấy.”

Trên đường xe cộ qua lại như thoi đưa, tôi và cô ấy đứng ở trạm xe buýt, trông khác hai đứa trẻ lang thang.

Tô Gia Nhuế sắp khóc đến nơi: “Tần Hoan, cậu nói xem tớ bị làm sao thế ?”

Tôi xoay người ôm lấy cô ấy vào lòng, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng.

“Tóm lại là đứa trẻ không thể tự dưng chui ra kẽ đá được. Cậu lại kỹ xem, một tháng trước có cậu rơi vào trạng thái mất ý thức không?”

Khuôn nhỏ nhắn Tô Gia Nhuế trắng bệch ra, nhưng vẫn cố gắng cúi đầu ngẫm nghĩ lại.

Không biết trôi qua bao lâu, cô ấy đột nhiên run lên một cái, ngẩng đầu tôi:

“Một tháng trước có lần tập luyện văn nghệ, tớ nhóm Tôn tập ở hội trường lớn.”

Cô ấy rõ ràng có hoảng sợ, nhưng vẫn cố gắng nói tiếp: 

“Lần giấc ngủ trưa tớ hình như dài đặc biệt lâu, tỉnh dậy còn cảm cơ thể không được thoải mái lắm.”

Tôi có sốt sắng, gặng hỏi: “ ở hội trường còn có ai khác không?”

“Tớ không nữa,” Cô ấy dốc sức lại, “Nhưng chắc là không thể có mình tớ được.”

Tôi luôn cảm có gì không đúng, nhưng không phải là thời điểm nghĩ nhiều, đành thở dài một hơi:

“Bỏ đi, cứ về hỏi Tôn trước , giờ chắc cậu ấy đang ở ký túc xá.”

03

“Tớ không .”

Giọng nói Tôn nhàn nhạt, thậm chí có thể coi là lấy lệ.

Tôi nhíu c.h.ặ.t lông mày, không hài lòng nói: 

“Tôn , bọn tớ thật sự có quan trọng, cậu có thể nghĩ kỹ lại giúp không?”

“Tớ là có buổi tập luyện hôm thôi, những cái khác sao mà được?”

Tôn quay người treo bộ quần áo ướt nhẹp lên móc:

“Nếu thật sự tò mò thì đi xin check camera giám sát đi.”

“Nhưng đừng trách tớ không nói trước, e là hai người sẽ phải tay trắng trở về đấy.”

Tôi cảm lời nói cậu ấy thật thần thần bí bí, quay người Tô Gia Nhuế đi luôn:

“Bỏ đi, chúng ta tự đi check camera vậy.”

Bọn tôi đi quá gấp, đầu óc lại quá rối bời đến mức một ai nhận ra, gương Tôn tái nhợt đến mức đáng sợ, ánh mắt như hồ nước c.h.ế.t, có lấy một gợn sóng cảm xúc .

04

Bác bảo vệ giám sát không biết có phải đang nhắn tin bác gái không, ôm chiếc điện thoại cười vô khoái chí.

Tôi Tô Gia Nhuế tiến lại gần yêu cầu được xem camera.

Nụ cười trên bác bảo vệ thu lại một : “Muốn xem ngày ? Ở khu vực ?”

“Giữa tháng trước, ở hội trường lớn ạ.”

“Bác không có thẩm quyền tự ý mở camera các xem đâu.” Bác bảo vệ tỏ ra rất khó nghĩ, “Cái phải được lãnh đạo phê duyệt, các xin phép giáo viên chủ nhiệm chưa?”

Tô Gia Nhuế rõ ràng ngập ngừng: “Bác ơi, bọn thật sự rất gấp ạ, có đồ vật giá trị có thể bỏ quên ở , bác có thể linh động bọn xem trước một được không ạ?”

“Thế thì không được,” Bác bảo vệ lắc đầu, “Làm thế bác bị trừ lương đấy.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.