Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3g3PgE8Ytt

GLADE Bộ Máy & Lõi Xịt Thơm Phòng Tự Động Lưu Hương Tự Nhiên Đến 70 ngày 252ml

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

Bất lực, bọn tôi chỉ đành quay đầu chạy về phía tòa nhà giảng đường.

Giáo viên chủ nhiệm của bọn tôi là một thầy giáo rất trẻ, tính tình rất dữ dằn, thường xuyên mắng sinh viên đến mức phát khóc.

Băng qua hành lang uốn lượn, cánh cửa văn thầy chủ nhiệm đang khép hờ.

Tôi lấy hết can đảm, cẩn thận gõ cửa.

“Vào đi.”

“Thưa thầy,” Chúng tôi đẩy cửa bước vào, “Bọn xin phép được trích xuất camera giám sát ạ.”

Thầy chủ nhiệm ngẩng đầu từ đống tài liệu dày cộp hỗn loạn, ánh mắt sau tròng kính như phủ một lớp băng mỏng:

“Có chuyện gì phải trích xuất camera?”

Tô Gia Nhuế không biến sắc, lại đem lý do sứt sẹo kia ra nói lại một lần.

“Qua lâu như thế nhớ ra đi tìm?” Thầy chủ nhiệm hừ một tiếng, “Tìm sao ra được nữa? Thà đi hỏi mấy cô lao công có nhặt được không hơn.”

Tôi cố gắng nhẫn nại thuyết phục: “Thầy ơi, chủ yếu là bọn xác nhận hôm đó đồ có thật sự rơi ở hội trường không thôi ạ. Nếu căn bản không rơi ở đó thì bọn đi tìm ở chỗ khác ngay ạ.”

Thầy chủ nhiệm đẩy đẩy gọng kính, mắng: “Suốt ngày bừa bãi hậu đậu, chẳng có dáng vẻ của sinh viên cả!”

“Dạo này tổ thanh tra của Sở Giáo d.ụ.c đang về việc, ban giám hiệu nhà trường đang căng thẳng chuẩn bị tiếp đón, hai lại bày ra trò này vào này.”

Bọn tôi có xấu hổ, trong lòng đều thầm rủa sả tổ thanh tra đến không đúng kia.

“Vậy thưa thầy…… Không …”

“Thời gian này thì không được,” Thầy chủ nhiệm xua xua tay, “Thời gian này thỉnh thoảng lại có lãnh đạo ghé qua giám sát, sao có để các tự do ra vào kiểm tra được?”

“Cho dù có thì phải đợi tổ thanh tra đi tính.”

Tô Gia Nhuế thấy ấm ức: “ thầy ơi, bao giờ thì tổ thanh tra đi ạ?”

“Đừng có ăn nói kiểu đó, như trường không hoan nghênh ta không bằng.”

Thầy chủ nhiệm vỗ vỗ bàn, nghiêm giọng nói.

Chúng tôi: “…… Vâng ạ.”

Nói xong thầy lại suy nghĩ một : “Chắc không lâu đâu, tối đa nửa tháng nữa thôi.”

“Thế thì được ạ,” Tôi có ngán ngẩm, “ ơn thầy.”

05

Bước ra khỏi tòa nhà giảng đường thì trời rực rỡ ánh hoàng hôn.

Tôi và Tô Gia Nhuế như hai tên tàn binh bại trận, thong thả lết từng bước về ký túc xá.

Tôi suy nghĩ một hồi: “Hay là bọn báo cảnh sát đi!”

Tô Gia Nhuế giật một : “Hả?”

Cô ấy đắn đo một nói: “Từ từ , chưa có manh mốt gì , đầu óc tớ đang rối tung rối bời đây.”

Tôi thở dài một hơi, bản thân thấy não là một đống bùi nhùi.

Mọi đều vừa trưởng thành, gặp phải loại chuyện này chẳng khác trời sập.

“Tần Hoan,” Cô ấy đột nhiên cất tiếng, “ nói , tớ có nên bỏ đứa bé này đi không?”

Tôi bất ngờ bị dọa cho giật thót: “Sao tự dưng lại nói đến chuyện này?”

“Tớ đâu sinh nó ra được.”

Tôi thấy phiền não, ngồi bệt xuống vò đầu bứt tai:

cha nó chưa tìm ra, bỏ đi thì đến cơ hội xét nghiệm DNA chẳng nữa.”

Thế chẳng phải chịu thiệt thòi ích sao?

Rõ ràng Tô Gia Nhuế nghĩ tới điều này, sắc xấu đi trông thấy như vừa nuốt phải ruồi.

Tuy nhiên, cho dù có thật sự nuốt phải ruồi hay không thì này cách duy nhất chỉ là đợi thêm nửa tháng nữa.

Trở về ký túc xá, Tôn Lâm vừa hay từ nhà vệ sinh đi ra.

mũi tái nhợt, cả trông yếu ớt.

Tôi bị dọa cho giật : “Tôn Lâm, không khỏe ở đâu à?”

không hiểu sao ấy lại có vẻ ngượng ngùng né tránh, lạnh lùng để lại một câu “Không sao” trèo giường.

Tô Gia Nhuế khó hiểu: “Hôm nay ấy bị sao thế nhỉ, như vừa nuốt phải t.h.u.ố.c s.ú.n.g ấy?”

Tôi ngơ ngác lắc đầu.

06

Nửa tháng này trôi qua được một nửa, bọn tôi không bình tĩnh ngồi yên trong ký túc xá được nữa.

Tô Gia Nhuế bắt đầu trở nên thèm ngủ, đồng thời cả tàn tụy đi trông thấy bằng mắt thường.

Tôi không phải chưa từng thấy mang thai, sắc cô ấy tệ đến mức quá đáng, trong lòng tôi luôn dấy giác bất an.

“Gia Nhuế, hay là bọn lại đến bệnh viện một chuyến nữa đi?”

Tôi nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng cô ấy: “Đừng để đến đó chính bản thân lại gục ngã trước.”

Cô ấy co ro trên ghế, hồi lâu sau gật gật đầu.

Hơn một tháng , bụng cô ấy vẫn chưa nhô , hoàn toàn không nhìn ra là có thai.

Thế lần này bảo vệ cổng trường lại ngăn bọn tôi lại:

“Các học sinh, không phải chú không cho các ra ngoài, là hôm nay có cuộc họp tập trung lớn, lãnh đạo yêu cầu nếu không có trường hợp cực kỳ đặc biệt thì tuyệt đối không được ra ngoài.”

Tôi có sốt sắng: “Chú ơi, bạn cháu cơ không được khỏe, bọn cháu đi bệnh viện ạ, này vẫn là……”

“Ôi dào, các cháu cứ xuống y tế sao , không ổn thì lại ra đây.”

Lời lẽ bác bảo vệ rất nhẹ nhàng, nét thì rõ ràng cho thấy sẽ không đời mở cổng cho bọn tôi ra.

Tô Gia Nhuế im lặng suốt cả quãng đường, một sau đột nhiên tiếng: 

“Tần Hoan, thấy dạo này chúng không được suôn sẻ không?”

“Từ bác bảo vệ giám sát, thầy chủ nhiệm, cho đến bác bảo vệ cổng trường.”

Tôi nhíu c.h.ặ.t lông mày, có không chắc chắn gật đầu: 

“Hình như là vậy thật, …… tại sao chứ?”

Cô ấy đăm đăm nhìn tôi, hình như rất nói điều gì đó. cuối vẫn không thốt ra lời.

“Bỏ đi, chúng cứ đến y tế sao trước , tớ cứ thấy trong khó chịu thế ấy.”

“Được.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.