Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3LQZHOaSBS

Khăn Giấy Rút 1280 Tờ Treo Tường Bông Sen Vàng - BỊCH TO

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

Lần này thời gian im lặng lại càng kéo dài hơn.

Ngay vào lúc tôi nghĩ cậu ấy sẽ không thốt ra lời nào nữa thì giọng nói của cậu ấy rốt cũng vang lên:

“Tớ không sao, lắm.”

“Ồ ồ,” Tôi không tìm được lời nào để nói, đành ngượng ngùng đáp lời, “Thế thì .”

Tôn Lâm lại cướp lời, nhiên mở miệng: “Tần Hoan này, lúc nào rảnh có thể chỗ tớ chơi nhé.”

“Cuối tuần sau tớ hầm chân giò.”

Tôi có chút bất an, nhưng nói: “Được thôi.”

“Thế…… Không có việc gì thì tớ cúp máy đây……”

Nào ngờ ngay khi tôi định cúp điện thoại thì lại nghe thấy ở đầu dây bên kia tiếng thở dài không của Tôn Lâm.

08

Tô Gia Nhuế không đi học nữa.

Cô ấy luôn viện lý do mệt mỏi, tôi cũng không dám khuyên, đành một cắp sách trường.

Đang thẫn thờ ngơ ngác đi thì giọng nói của mấy cô gái đi ngang qua nhiên lọt vào tai tôi.

“Này, cậu nghe chuyện phòng hoa khôi trường chưa?”

“Chuyện gì ?”

“Tà môn lắm nhé!” Cô gái thần thần bí bí giơ ngón tay lên, “Tổng cộng bốn người, bây giờ ba người không đi học nữa .”

lòng tôi bỗng chốc lạnh ngắt.

Người họ đang nói tới chính là phòng ký túc xá của tôi.

Đúng vậy, bốn người phòng chúng tôi vừa hay chính là top 4 của thi hoa khôi trường học kỳ , sau thi phòng chúng tôi liền ôm luôn danh xưng “Phòng Ký Túc Xá Hoa Khôi”.

Giọng nói của cô gái tiếp tục: “Tớ thấy chắc chắn là được b.a.o n.u.ô.i chứ gì.”

chẳng có hội đấy ấy chứ, người ta đẹp thế mà!” Cô bạn đi cười cợt trêu đùa.

Lời vừa dứt, giọng nói của các cô gái nhiên ngắt quãng.

“Các em đứng đây bàn tán gì đấy! Không đi học à?”

Một người phụ nữ nghiêm nghị đứng ở một bên, trên n.g.ự.c đeo một chiếc thẻ, rõ ràng là người của tổ thanh tra.

Mấy cô nữ sinh dọa giật , ấp úng xin lỗi chạy mất dạng.

Vị nữ đạo nhíu c.h.ặ.t lông mày, hình nhớ lại những lời vừa nghe thấy, tỏ ra không hài lòng: 

“Sinh viên thời thật là, đẹp có ăn thay cơm được không?”

Tim tôi nhiên đập nhanh hơn một nhịp.

nói cô ấy biết không?

Cô ấy có giúp đỡ không?

Tôi đắn đo muốn lên phía , nhưng lại không tránh khỏi có chút e ngại.

Mọi chuyện hiện tại suy cũng là suy đoán, nhỡ đâu là hiểu lầm thôi thì…

chân của tôi lại khựng lại.

lúc tôi đang đắn đo thì vị nữ đạo đã thấy tôi, động lên phía hỏi han: 

“Em học sinh này, em có chuyện gì sao?”

Tôi giật thót tim.

Tôi đè nén nhịp tim đang đập liên hổi, rốt cũng hạ quyết tâm nói ra:

“Thưa cô, em có chuyện muốn hỏi…”

“Tần Hoan!”

Tôi dọa giật b.ắ.n người, những lời lại đều nghẹn lại nơi cổ họng.

Cậu bạn lớp vội vã chạy ngang qua tôi: “Sắp muộn học ! Mau đi thôi!”

Vị nữ đạo liếc tôi một : “Nếu đã có giờ học thì mau đi học đi.”

Tôi đứng ngơ ngác tại chỗ vô vọng, cuối biết giữ im lặng theo bóng lưng của cô ấy.

Tôi không có chứng cứ, thậm chí cả logic bản nhất cũng không thể nói ra được.

Nhưng tôi thật sự rất bất an.

Vốn tưởng rằng chuyện này cứ vậy mà xôi hỏng bỏng không, không ngờ chiều thầy lại nhiên gọi tôi lên văn phòng.

Thầy trưng ra một khuôn mặt không chút cảm xúc, hỏi: “Tần Hoan này, tình hình học tập gần đây của phòng em không được lắm nhé.”

Tôi lí nhí: “Vâng ạ.”

“Tuy nhiên mỗi đứa đều có nguyên nhân riêng, em quản bản thân đã.”

Thầy ân cần khuyên bảo: “Việc học của bản thân em là quan trọng nhất, đừng để ảnh hưởng quá nhiều bởi những chuyện khác.”

Tôi biết liên tục gật đầu, cuối không kìm được mà cất tiếng: 

là thầy ơi, dạo này phòng em đúng là có gì đó không ổn thật ạ……”

“Ôi dào, có gì đâu?”

Thầy xua xua tay: “ phòng của các em ấy mà, Lý Mông thì sớm đã vì chuẩn đi du học bảo lưu kết quả , Tôn Lâm bệnh cũng tạm thời xin nghỉ , Tô Gia Nhuế thì em biết đấy, dạo này cũng là vì thể không khỏe mới xin nghỉ.”

“Nhưng mà…”

Lời nói lại một lần nữa nghẹn lại nơi cổ họng.

Vấn đề lớn nhất nằm ở bụng của Tô Gia Nhuế, kết quả siêu âm rõ ràng sờ sờ ra đó và lời khẳng định chắc đinh đóng cột của cô y tế, trạng thái ngày càng tệ đi của cô ấy……

Những thứ này mới là vấn đề kỳ quặc nhất.

Nhưng dù sao đi nữa đây cũng là quyền riêng tư của Tô Gia Nhuế, tôi dù có nghi ngờ lo lắng đâu cũng không thể nào cứ thế thốt ra với người ngoài được.

Thầy thấy tôi không lên tiếng thì có chút hài lòng gật đầu: 

“Em cũng đừng suy nghĩ quá nhiều, lo mà học hành là được.”

Nói xong thầy lại vô tình bồi thêm một câu: 

“Hôm cũng là do Giáo sư Mục thấy em, cảm thấy trạng thái của em không được mới tới nhắc nhở thầy đấy.”

Đầu óc hỗn loạn của tôi lại lóe lên một .

Giáo sư Mục?

Thầy thao thao bất tuyệt: 

“Thầy ấy thấy em đi tìm đạo, tưởng em xảy ra chuyện gì đấy.”

Cảm giác bất an ngày càng trở mãnh liệt.

Tôi hoảng hốt quay người ra khỏi văn phòng, nhiên một luồng ánh nắng buổi chiều làm ch.ói mắt.

Thứ gì đó dải ký ức rốt cũng trở rõ ràng.

Chuyện của phòng chúng tôi đã đồn đại từ lâu , sao tự dưng hôm lại tìm tôi chứ?

Hôm có gì đặc biệt sao?

Chẳng qua chính là…

Tôi chống tay lên trán, dựa vào gốc cây ngồi bệt xuống.

Hôm Giáo sư Mục bắt gặp tôi đi tìm đạo.

Tôi ngẩng đầu lên bầu trời, lòng nhiên dâng lên một nỗi niềm tuyệt vọng không người giúp đỡ.

Giáo sư Mục muốn mượn chuyện này để cảnh cáo tôi sao?

Liệu thầy có phải cũng là một số họ không?

Hay là tất cả đều do tôi nghĩ quá nhiều, thực ra căn bản chẳng có chuyện gì cả.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.