Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6VNb3KuUdw

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
09
Trở về ký túc xá, Tô đứng dưới lầu.
Một nam sinh có vẻ ngoài đẹp trai nhưng không hiểu lại toát ra vẻ hơi đểu giả nói chuyện đó với cô ấy.
Cô ấy trông vẫn có vẻ mệt mỏi, trên mặt hiện rõ sự chán ghét nhưng không hiểu lại không lập tức bỏ đi.
Tôi đợi khi nam sinh đó đi rồi mới bước tới: “ , ai thế?”
“Một bạn cùng lớp.”
Tôi suy nghĩ một , cảm thấy đó có vẻ quen quen: “ theo đuổi à?”
“……Coi là vậy đi.”
“Đúng rồi,” Tô đột nhiên đ.á.n.h trống lảng: “Tôn Lâm vừa gửi tin nhắn qua bảo hôm nay siêu thị giảm giá , thế nên hôm nay hầm luôn, rủ bọn sang đó ăn đấy.”
“Tớ…… vừa hay cái cậu bạn lúc nãy hẹn tớ đi ăn nên tớ đồng ý rồi, không sang chỗ Tôn Lâm đâu.”
Tôi liếc nhìn điện thoại một cái: “Vẫn khá sớm, thế tớ sang đó một chuyến vậy, tuần trước cậu ấy đã nói với tớ chuyện rồi, không đi thì không hay lắm.”
“Ừm.”
Tô gật , ánh có kỳ lạ nhìn tôi một cái, bờ môi mấp máy một hồi rồi mới đột nhiên nói một câu chẳng chẳng đuôi:
“Tần Hoan , lát cậu về phòng ký túc xá nhớ lấy cái USB dưới đáy tủ quần áo của tớ ra nhé, bài luận văn của tớ trong đó đấy, cậu xem hộ tớ xem định dạng đã đúng chưa.”
Bầu trời xám xịt u ám, thể tích tụ một trận mưa lớn.
Trong ánh ấy của cô ấy, tôi vô tình dấy lên sợ hãi khó tả.
Nhưng tôi vẫn gật đồng ý: “ rồi.”
10
Căn hộ nhỏ mà Tôn Lâm nằm không xa trường học lắm, diện tích không lớn, hơi nóng từ phòng bếp lan tỏa ra ngoài, thấp thoáng có vài phần ấm cúng.
“Tần Hoan rồi à? Ra sofa ngồi nghỉ một đi, sắp xong rồi đây.”
Tôn Lâm trong bếp chào hỏi tôi.
Tôi mỉm gật , tò mò hỏi một câu: “Lý đâu? Cậu ấy không à?”
“Cậu ấy dạo bận lắm, hồ sơ xin đi du học đã duyệt rồi.”
“Ồ ồ.”
Chẳng mấy chốc Tôn Lâm đã bê đĩa hầm lên bàn.
Phải công nhận là tay nghề của cậu ấy rất tốt, đĩa trên bàn tỏa hương thơm phức, màu sắc tươi sáng, nhìn mà thèm rớt nước miếng.
Tôn Lâm vỗ vỗ chiếc tạp dề, nói: “Hôm nay chỉ có mỗi món thôi, ăn tạm nhé.”
Tôi bày bát đĩa ra, trêu đùa: “Món to đùng thế mà gọi là ăn tạm ? Hai đứa ăn hết chỗ là may lắm rồi đấy.”
Nói rồi tôi lại nhún vai, tiếp lời: “Tiếc là không có cái số ăn ngon rồi, nhưng mà chắc cái anh chàng theo đuổi cậu ấy cũng sẽ dẫn cậu ấy đi ăn món ngon lành thôi.”
Lời vừa thốt ra, nụ trên mặt Tôn Lâm lập tức khựng lại: “ theo đuổi á?”
Tôi ừm một tiếng: “Hơi thấp một , lại hơi đen , nhưng ngũ quan khá chuẩn chỉnh.”
Sắc mặt Tôn Lâm càng thêm khó coi, lông mày hơi nhíu lại: “Là Mục Dương ?”
Tim tôi đập nảy lên một cái: “Ai cơ?”
“Không có .” Tôn Lâm nhếch môi gượng , “Bọn ăn cơm trước đi.”
Mỗi mang một tâm sự nhấc đũa lên, tôi ăn miếng thịt mà chẳng cảm nhận vị , lại uống thêm một cốc nước ngọt, trên bàn ăn nhất thời rơi vào khoảng im lặng.
Thế nhưng mi chẳng biết từ lúc lại ngày càng trở nên nặng trĩu, góc mặt nghiêng của Tôn Lâm trong tôi liên tục hiện ra những bóng mờ.
“Tôn……”
Cậu ấy hình rất dịu dàng dìu lấy tôi, giọng nói trầm thấp vang lên bên tai tôi:
“Hoan, ngủ một giấc đi.”
“Tỉnh dậy là xong thôi.”
Cảm giác sợ hãi thủy triều trào dâng, tôi nỗ lực muốn mở ra nhưng bất lực toàn thân đã không sức lực .
Trước khi bóng tối nuốt chửng lấy tôi, tôi mơ hồ nghe thấy tiếng chuông cửa vang lên.
Là ai chứ……
11
Tỉnh dậy đã thấy trên giường phòng ký túc xá.
Ngồi dậy nhìn qua thì ra là Lý bên cạnh chăm sóc tôi.
Tôi vội vã túm lấy cậu ấy: “Tôn Lâm đâu rồi? Đã xảy ra chuyện thế?”
Lý đỡ trán bật : “Cậu hỏi à? Tần Hoan, tớ thật không ngờ t.ửu lượng của cậu lại gục ngay từ ly tiên đấy.”
“Hả?”
“Trong nước ngọt của Tôn Lâm có nồng độ cồn, cậu uống một cốc là xỉu luôn rồi.”
Tôi ngơ ngác lắc : “Không đúng mà……”
“Thế bọn họ đâu rồi?”
Tôi hỏi một câu chẳng chẳng đuôi.
Lý bê tôi một cốc nước: “Tô về nhà rồi, toàn là mấy tên lang y hại , trong bụng cậu ấy có một cái nang, thế mà đi khám mãi không phát hiện ra, may mà là u lành tính, về nhà làm phẫu thuật rồi.”
“Tôn Lâm từ nhỏ cơ thể đã yếu ớt rồi mà, hôm đó mời cậu ăn cơm vốn dĩ là muốn chào tạm biệt cậu thôi, giờ cũng về quê rồi, phải bồi bổ điều dưỡng lại.”
Lý trêu chọc nói: “Thế mà cậu làm ta bị dọa giật đấy.”
“Chỉ thế thôi ?”
óc tôi đau nhói dữ dội, sự sợ hãi dường muốn chôn vùi tôi hoàn toàn.
Không đúng.
có thể thế chứ?
Có chỗ đó không đúng rồi……
“Con gái cưng ơi, con đã đỡ hơn chưa?”
Giọng nói của đột nhiên vang lên, tôi ngơ ngác một hồi, luồng suy nghĩ lập tức bị đứt đoạn.
bê cặp l.ồ.ng cơm bước vào cửa: “, mau ngồi dậy ăn cơm đã.”
“Con cũng thật là, chẳng biết tự chăm sóc bản thân cả, vốn dĩ định thăm con để con một bất ngờ, kết quả con lại làm bị dọa sợ c.h.ế.t khiếp.”
“ ơi……”
Vành tôi nóng bừng lên, lao vào lòng khóc nức nở.
“Ôi chao, càng lớn lại càng nhõng nhẽo thế ?” nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng tôi, dỗ dành: “Đã là cô thiếu nữ sắp hai mươi tuổi nơi rồi.”
Nhưng tôi lại chẳng thể lọt tai câu .
Rốt cuộc thời gian qua đã xảy ra những chuyện , tôi cũng chẳng buồn suy nghĩ thêm .