Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9fKcp5oJej

Sáp Thơm AMBI PUR Hương Thơm Thư Giãn 180G - Sáp Thơm Phòng Ngủ, Nhà Vệ Sinh, Phòng Khách, Bếp

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 7

Cậu ấy rủ mắt không nhìn tôi.

“Dọa cậu sợ rồi, xin lỗi cậu nhé.”

Tôi co ro trên giường, trợn tròn mắt nhìn cậu ấy.

Tôn thì lại chỉ tự : “Tớ hận , đã hủy hoại tất cả chúng ta, dựa cái gì vẫn có thong dong sống tiếp cơ chứ?”

“Cậu .”

Tôi lí nhí hỏi: “Rốt cuộc đã xảy ra gì? Cậu tính đây?”

“Tớ á?” Tôn hình như mỉm cười một cái rất nhẹ: “Cậu yên tâm, tớ tự thú.”

“Còn về đã xảy ra,” Tôn khựng lại một chút, “Coi như là thương hại tớ, đừng hỏi nữa.”

xong cậu ấy vứt thẳng con d.a.o găm xuống, dìu tôi đứng dậy, rồi đẩy tôi ra ngoài một cách thô bạo.

Tôi đứng ở trước cửa rất lâu, thẫn thờ xuống lầu.

Mới bước ra khỏi tòa nhà chưa đầy chục mét thì nghe thấy phía sau vang lên một động cực lớn.

Tôi ngoảnh đầu lại.

Tôn lặng lẽ nằm vũng m.á.u.

Thật là kỳ lạ, cái lúc như , tôi lại mơ hồ nhìn thấy khuôn của cậu ấy, hóa ra lại an nhiên đến kỳ lạ.

15

“Tớ xin lỗi các cậu.”

của năm năm sau đứng trước tôi xin lỗi:

“Năm đó tớ đã biết này từ rất sớm, Tiểu thân thiết với tớ nên cậu ấy đã kể cho tớ nghe.”

“Nhưng tớ không có cách nào khác cả, tớ cũng sợ hãi, khó đảm bảo tên súc sinh Dương đó không ra với tớ.”

nên tớ đã không ra cứu giúp các cậu, đẩy nhanh thời gian du học rồi chạy trốn.”

ngửa cổ uống một ngụm rượu rồi lại rơi im lặng.

Chất lỏng màu đỏ thẫm trông giống như một loại m.á.u tỏa ra mùi hương thoang thoảng vậy.

Tôi mỉm cười nhạt nhòa: “Bỏ .”

“Cho dù thời gian có quay trở lại thì bọn cũng chẳng đấu lại được cái lũ quyền đó đâu.”

Nét của khi lời tôi vừa dứt đột nhiên lại thay đổi lần nữa.

“Cái đó thì chưa chắc.”

Cậu ấy nhỏ giọng : “ lúc còn sống hình như vẫn luôn tìm kiếm chứng cứ để báo cảnh , sau này cậu ấy c.h.ế.t rồi tớ cũng quên mất vụ này.”

“Nhưng vụ t.a.i n.ạ.n xe của cậu ấy đến quá đột ngột, hôm nay nghĩ lại, cứ như là……”

Cứ như là g.i.ế.c người diệt khẩu vậy.

Tim tôi lại bắt đầu đập liên hồi dồn dập.

Chẳng lẽ hồi đó đã lấy được chứng cứ rồi ?

Nhưng , cái đó ở nơi nào chứ?

Hay là đã tiêu hủy rồi?

Tôi ôm lấy đầu, gần như bắt đầu phát cuồng nhớ lại hành động, lời của năm xưa.

Nơi cất giữ chứng cứ……

Một luồng ánh nắng buổi trưa trí nhớ đột nhiên xé tan lớp sương mù.

“Tần Hoan này, lát nữa cậu về phòng ký túc xá nhớ lấy cái USB ở dưới đáy tủ quần áo của tớ ra nhé, bài luận văn của tớ ở đó đấy, cậu xem hộ tớ xem định dạng đã đúng chưa.”

Nhưng hồi đó, làm gì có bài tập nào liên quan đến luận văn cơ chứ!

Tôi đứng phắt dậy, xách túi xách vội vội vàng vàng chạy ngược trở về.

tôi làm cho giật , cố gắng kéo tôi lại.

,” Tôi quay đầu lại, “Có lẽ thật sự có khả năng đấy?”

16

và tôi là bạn thân từ hồi cấp hai.

Những kỷ vật của cô ấy ở phòng ký túc xá phần lớn đều được tôi đóng gói cất kỹ ở nhà.

Chiếc USB đó được bọc một đống đồ đạc linh tinh, đang tĩnh lặng phản chiếu những ánh thép lạnh ngắt.

chân tôi đều có chút run rẩy, thử mấy lần liền mới có bật mở máy tính lên.

Khoảnh khắc thư được mở ra, toàn thân tôi đều rịn ra mồ hôi lạnh.

đã phân loại rất chi tiết:

Video lễ đường;

Nhật ký trò ;

Phiếu khám bệnh viện và báo cáo phá thai;

Ghi âm;

……

Tôi dốc sức khống chế đôi của , lần lượt nhấp chuột mở cái một ra.

Sự thật tởm lợm cứ hiện ra một cách trần trụi trước tôi.

Nó giống như một miếng thịt thối rữa lâu ngày, người ta giấu giếm nhiều năm, đến khi xuất hiện lại trên đời thì chỉ càng thêm hôi thối khó ngửi.

Những kẻ đó căn bản không được gọi là người.

Tôi ngã gục trên ghế, ù tai kéo dài mãi không dứt.

Tại không trực tiếp cho tớ biết chứ?

Tôi đau đớn không tả nổi, nước mắt nương theo đuôi mắt giọt giọt rơi xuống.

Cho dù có nguy hiểm thì tớ cũng nhất định dốc hết sức ……

Ngoài cửa sổ hoàng hôn đỏ rực như lửa, giống hệt như buổi hoàng hôn rực rỡ năm đại học thứ hai ấy.

Tôi giơ nắm lấy chiếc điện thoại, bấm gọi số của .

“Nếu như còn một cơ hội nữa……” Tôi có chút khó khăn lên , “Cậu chọn nào?”

Đầu dây bên kia không lên .

Ngay lúc tôi nghĩ cậu ấy không cất nữa thì cậu ấy đột nhiên dùng giọng khàn khàn thốt ra một câu:

“Năm năm nay, tớ nằm mơ cũng mong có được một cơ hội như .”

17

Năm đó chỉ có Dương bỏ mạng.

Tên giáo sư cha tuy đau đớn đến mức muốn c.h.ế.t sống lại, nhưng dù cũng bảo toàn được bản thân.

Đám bạn bầy đàn của tìm mọi cách g.i.ế.c c.h.ế.t để diệt khẩu, lại càng kê cao gối ngủ.

Trên đời làm gì có tốt đẹp đến .

Ngày hôm sau, một tôi bước cánh cửa đồn cảnh .

Nội dung chiếc USB đã làm chấn động toàn bộ cảnh ở đó, đồn cảnh ngay lập tức khởi tố vụ án, đến cả cục trưởng cũng động chạm đến.

Giáo sư ngay ngày hôm đó đã đưa đến đồn cảnh , đối với chứng cứ thép ông ta đã cúi đầu nhận tội.

Tôi chỉ qua lực lượng cảnh lạnh lùng nhìn tên già suy sụp đó, xoay người bước .

Ông ta không phải là trọng tâm.

Đám bạn bầy đàn của Dương chưa bắt được một ai.

Đúng rồi, bọn chúng có quyền có , ngồi yên chờ c.h.ế.t được chứ?

Bọn chúng chắc là hận tôi lắm nhỉ.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.