Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8fS5dACHbg

Chân váy midi dáng dài TAMMY chất ren cạp chun sau có lớp lót trong CV450
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Rõ ràng là tự dặn lòng rằng nếu gặp lại em, trái tim này nhất định phải vững bàn thạch, tuyệt đối không được lay động, lại còn muốn buông lời khó mang tính trả thù để thỏa mãn chút tâm tư tồi tệ mình.”
“Nhưng , tôi không được nhìn thấy em quá lâu rồi.” Anh buông tôi ra, đưa hai tay áp lên má tôi, trong đôi đen láy lấp lánh ánh , “Lâu đến mức sau khi gặp lại em, tôi mới nhận ra vô số những tập dượt trong lòng trước đó đều chỉ là bọt bèo nhẹ tựa lông hồng. hễ nhìn thấy em là đôi chân này lại bước không nổi.”
“Tôi vẫn em nhiều đến vậy.”
này thì tôi khóc thật rồi, vui sướng nấc nghẹn: “Anh thế này… có tính là tỏ tình không?”
“Đây là thứ hai tôi tỏ tình rồi đấy.” Ánh anh dịu dàng hẳn , đưa tay lau cho tôi.
Sau đó anh lại tiếp: “Thế nên, tôi sẽ không ép em phải đáp lại ngay, bởi vì——”
Tôi ngửa lên ngắt lời anh: “Tại lại không để em đáp lại chứ, em cũng rất anh, anh không nhìn ra ? Bây giờ em cực kỳ cực kỳ anh, vô cùng!”
Kinh khựng tay lại, đôi sáng lấp lánh tựa những vì trời.
Lá cây bên đường bị gió đêm thổi kêu xào xạc, Kinh lẳng lặng nhìn tôi thế, trên gò má góc cạnh tuấn tú từ từ nhuốm một vệt đỏ nhàn nhạt.
Anh xoay người đưa lưng về phía tôi.
tôi nóng ran thiêu đốt: “Này… anh thế là có ý hả… Lời em đáng xấu hổ lắm ?”
“Lâm Dữ Thất.” Anh rũ mi , khẽ gọi tên tôi.
“Dạ?”
“Tôi coi là thật đấy, này đừng gạt tôi nữa nhé.”
Tôi không kìm được cúi xuống, mỉm cười.
“Vâng.”
5
Ngày trở về thành phố Giang, đích thân Kỳ Phàm đến tiễn chúng tôi.
Nhân lúc Kinh mua , cậu mới thu lại giọng điệu cợt nhả rồi, khẽ thán: “Hai người có thể ở bên nhau nữa đúng là không dễ dàng .”
Tôi hùa theo: “Tôi cũng thấy thế, tưởng kiếp này còn cơ hội gặp lại nhau nữa rồi.”
“Không có cơ hội gặp lại?” Cậu bật cười, “ Kinh có thể để đó xảy ra được.”
“Thật ra cái hồi cậu rời trường số 2, tôi luôn thấy cậu ấy quá cố chấp, bèn tìm đủ mọi cách khuyên cậu ấy buông bỏ. nghĩ thoáng ra, trên đời này có biết bao nhiêu người, có thể cả đời chỉ duy nhất một người cơ chứ, cậu ấy quá ngây thơ rồi.”
Tôi nghiêng liếc nhìn cậu .
“Mãi đến sau này, khi cả hai chúng tôi đều bị gia đình tống ra ngoài một thời gian, sức khỏe Kinh bắt giảm sút, tôi còn tưởng cậu ấy không nghi được với cuộc sống nơi đất khách. Sau này bệnh tình chuyển biến nặng đến mức phải nhập viện.”
đến đây, những ngón tay tôi bất giác siết c.h.ặ.t lại.
“ tôi sợ c.h.ế.t khiếp.” Kỳ Phàm nhớ lại vẫn còn thấy rùng mình, “Lúc đó cậu ấy gầy rộc , môi gần còn giọt m.á.u nào, cả người trông còn chút sức sống.”
Tôi gặng hỏi: “Rồi nữa?”
“Cậu ấy bắt thức trắng đêm, tôi anh em nhìn xót xa vô cùng, có tôi còn thấy cậu ấy ngồi trên giường bệnh, vẻ vô hồn tuôn rơi. Bác sĩ bảo đó là một loại trạng thái bệnh lý, nhưng tôi giác cậu ấy thật sự đang nhớ đến đó đau buồn lắm.”
Kỳ Phàm nhìn tôi, chầm chậm kể tiếp: “Đúng lúc cậu ấy tưởng chừng không chống chọi nổi nữa, tôi lướt vòng bạn bè Nghê Nguyện thì thấy bức ảnh chụp chung lúc cô ấy ăn lẩu với cậu, tôi liền đưa cho cậu ấy xem. Ánh cậu ấy dán c.h.ặ.t vào khuôn cậu không hề rời nửa tấc.”
“Tôi cầm điện thoại đến mỏi nhừ cả tay.” đến đây, cậu cười bất lực, “Ngay khoảnh khắc tôi định rút điện thoại về, cậu ấy rốt cuộc cũng chịu mở miệng câu tiên, cậu ấy bảo tôi gửi WeChat Nghê Nguyện qua cho cậu ấy.”
Tôi mấp máy môi, muốn đó nhưng lại biết phải .
Kỳ Phàm lại tiếp lời: “Thế nên tôi mới bảo cậu là ân nhân cứu mạng cậu ấy đấy, một người suýt chút nữa thì mất mạng, ấy vậy chỉ vì nhìn thấy cậu vẫn còn đang sống yên ổn ở một góc nào đó trên cõi đời này, cậu ấy lại nỡ rời nữa.”
“Sau đó thì tôi cũng tự thông suốt rồi, cũng thấy nể thật đấy, Kinh cậu nhiều hơn tôi tưởng tượng nhiều.”
Tôi lục lại trí nhớ để đối chiếu với mốc thời gian xảy ra Kỳ Phàm kể: “Lúc đó hình tôi đang thêm dịp nghỉ hè.”
Kỳ Phàm gật : “ này tôi cũng biết, Nghê Nguyện kể cho tôi rồi, tội nghiệp lắm. Hazzz, lúc đó tôi nghĩ hai người đúng là một cặp đôi nhỏ bé đáng thương.”
Tôi ngẫm nghĩ một lát, cực kỳ trịnh trọng lên tiếng: “ Kỳ Phàm, ơn cậu nhé, ơn vì khoảng thời gian đó cậu ở bên cạnh Kinh .”
Cậu xua tay vẻ không bận tâm: “Có đáng để ơn đâu, cậu ấy cũng là người bạn thật lòng duy nhất Kỳ Phàm tôi .”
Câu dứt thì Kinh cũng quay lại.
mở miệng chất vấn tôi: “Em và cậu có vẻ vui nhỉ.”
Tôi vẻ vô tội: “Đâu có.”