Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

cửa hàng có tặng bánh ngọt miễn phí, em đã nhờ nhân viên gói lại một ít.”

thấy hai chữ “miễn phí”, lòng Tạ Ninh có chút không thoải mái.

anh không cảm thấy có gì không đúng.

Anh châm lửa, khởi động xe, lái khỏi chỗ đỗ.

Anh nói:

“Vẫn là em chu đáo.”

về đến , đừng nói với dâu em những chiếc bánh này lấy từ đâu, nếu không cô ấy nhất định sẽ ầm .”

Tạ Hân âm thầm bĩu môi, không cho là đúng.

hai người trở về căn trống rỗng, cả hai đều cau mày.

“Châu Nhược!”

không bật đèn?”

Tạ Hân đi thẳng đến ăn, mở hộp đồ ăn.

“Anh, em có thể ăn một chiếc bánh nhỏ bên không?”

Tạ Ninh hoàn toàn không nói gì.

Anh chỉ tùy tiện phất tay, ra hiệu cô muốn gì thì , sau đó cau mày gọi điện thoại.

tiếng tút dài từ đầu dây bên kia, tim anh đột nhiên đập loạn dữ dội, lồng ngực vô cớ thắt lại.

Ánh mắt anh vô tình lướt qua trà, đồng tử lập co rút.

2

Anh chộp lấy bản thỏa thuận trên , nhanh chóng đi tầng.

Anh đẩy cửa phòng dành cho khách. Chăn được gấp ngay ngắn, hoàn toàn không nhìn ra từng có người ở.

Cho đến anh hoảng hốt chạy vào phòng ngủ chính, nhìn thấy đồ đạc bên không hề thiếu thứ gì, anh mới thở phào nhẹ nhõm.

“Có gì vậy?”

hỏi của Tạ Hân truyền đến từ cửa.

Tạ Ninh bất lực nói:

“Buổi chiều chúng đi ăn quên gọi cô ấy. Cô ấy lại giận, không biết chạy đi đâu .”

Vừa nói, anh vừa cảm thấy giận lại vừa buồn cười.

Anh giũ bản thỏa thuận tay.

“Bây giờ biết dùng trò này để uy hiếp người .”

“Không mang theo bất cứ thứ gì mà giả vờ đòi …”

Lời chưa nói hết, đồng tử Tạ Ninh đột nhiên co lại.

Trên trang điểm là một chiếc hộp trang sức đang mở.

Bên trên đặt một chiếc nhẫn đã bị mài mòn rõ rệt.

Đó là nhẫn cưới của hai chúng .

Tạ Ninh lập kéo ngăn tủ nơi cất đủ loại giấy tờ ra.

Sắc máu trên mặt anh biến mất hoàn toàn.

Chiếc tủ trống rỗng một cây kim đâm thẳng vào mắt.

Gần theo bản năng, anh lại bắt đầu gọi điện thoại.

gọi hết cuộc này đến cuộc , anh chỉ thấy nữ máy móc.

“Châu Nhược, em lại đang gây gì vậy?”

“Mau điện thoại đi. Chẳng chỉ là không đưa em đến quán ăn âm nhạc ăn một bữa thôi ?”

“Có cần từ lúc kết đến bây giờ vẫn ầm không?”

Sau tự nói xong, Tạ Ninh bỗng sững người.

Hóa ra đã muốn đến hàng này lâu đến vậy ?

Vậy tại chúng chưa từng đến đó một lần?

Hình anh luôn có việc, cần ở bên một người , cần giúp một người giải quyết vấn đề.

Cũng hình người kia không thích hàng này.

quê mùa, lạc hậu, không đủ thời thượng…

buổi hẹn hò của anh và vợ, tại cân nhắc ý kiến của một người ?

“Anh, rốt cuộc có gì vậy?”

Nhìn thấy Tạ Ninh đứng ngây ra mất hồn, Tạ Hân không nhịn được mà hỏi lại một lần nữa.

bước đến gần, ánh mắt lướt qua chiếc nhẫn cưới bị bỏ lại trên .

Khóe môi cô lập không thể khống chế mà cong .

nói vẫn tràn ngập sự lo lắng và tự trách.

“Anh, chiếc nhẫn này là thế nào? Tại dâu đang yên đang lành lại muốn ?”

“Có … có em lại sai gì không?”

“Xin lỗi anh, đều là lỗi của em.”

với những lần , lời an ủi không lập xuất hiện.

Tạ Ninh đứng ngây ra một lúc lâu mới nhẹ nói:

“Không liên quan đến em.”

“Là lỗi của anh… Có lẽ cô ấy đang giận. Đợi anh tìm được cô ấy, dỗ dành một chút là được.”

mắt Tạ Hân lóe vẻ bất mãn, nói tràn đầy ý châm chọc:

dâu cũng thật là…”

3

“Lớn từng này , có thể giận dỗi mà ngay cả và bỏ đi cũng ra được… Một người phụ nữ ở bên nguy hiểm biết bao, ai biết ấy đã đi nương nhờ người nào…”

lời cô nói, Tạ Ninh bỗng ngẩng đầu.

“Em vừa nói gì?”

Tạ Hân lặp lại:

“Ai biết ấy đã đi nương nhờ người nào…”

“Không , câu đó.”

Tạ Hân do dự một lúc mới nói:

“…Một người phụ nữ ở bên nguy hiểm biết bao…”

Tạ Ninh chộp lấy chiếc áo bị ném trên giường đi ra .

“Em nói đúng. Muộn thế này , Châu Nhược là một người phụ nữ, ở bên không an toàn.”

“Anh ra tìm cô ấy.”

lúc nói, anh đã đi xuống tầng.

Không biết nghĩ đến điều gì, anh bỗng xoay người nói với Tạ Hân:

“Hân Hân, em đã là một cô gái trưởng thành , cứ suốt ngày đi theo anh trai thì không thích hợp.”

đây anh luôn cảm thấy em vẫn nhỏ, em đã tốt nghiệp, đã đi , cũng nên có cuộc sống của riêng mình.”

Lời anh lạnh lùng và không hề khách sáo.

“Bánh ngọt trên em mang hết về ăn đi. Không có ai ăn đồ em để lại đâu.”

Đến ngày thứ ba sau chuyển ra sống một mình, bị tìm thấy.

Tạ Ninh đứng cửa , bên cạnh có mấy cảnh sát.

Nhìn thấy , vẻ hoảng loạn trên mặt anh biến mất, thể cuối cùng đã thở phào nhẹ nhõm.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.