Hồng Nhan Bạc Phận

Hồng Nhan Bạc Phận

Hoàn thành
7 Chương
33

Tề Thanh Ngạn vì cứu ta mà bị hủy dung, từ công tử phong hoa thành “quái vật” trong lời đàm tiếu khắp kinh thành. Để trả ơn, ta gả cho chàng.

Sau khi thành thân, chàng luôn đeo mặt nạ, không chịu cùng ta chung phòng. Nhưng mỗi đêm, giọng nói trầm thấp ấy vẫn ép ta hôn lên những vết sẹo của chàng, lạnh lẽo đến nghẹt thở.

Đến khi ta hạ quyết tâm hòa ly, chàng lại đột ngột qua đời.

Trong lúc thu dọn di vật, ta tìm được một bức thư chàng gửi bằng hữu. Bên trong chỉ có một câu:
“Nếu có thể, ta thà rằng mình chưa từng cứu nàng.”

Mở mắt lần nữa, ta quay về thời điểm trước khi chàng bị hủy dung.

Bạch y như tuyết, năm tháng yên bình. Ta bỗng hiểu ra, cách báo ân của mình ở kiếp trước… sai rồi. Không ai muốn mỗi ngày phải đối diện với người đã phá nát cuộc đời mình.

Việc ta nên làm, là tránh xa chàng.

Thế nhưng chỉ vì ta vô tình nhìn người cầm sư trong yến tiệc thêm vài lần, Tề Thanh Ngạn đã chặn ta lại sau núi giả. Đôi mắt đỏ ngầu, gương mặt u ám đến đáng sợ.

“Hắn ta đẹp hơn ta, đúng không?”