Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6pz7mKgkjo

Bình giữ nhiệt LocknLock LHC6180 800ml, Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây - JoyMall
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Đặt bó củi vào sân, ta nhi tử đại thẩm còn chưa dậy, còn chồng đại thẩm thì ngồi ngay cửa nhẩn nha bánh bao nhân thịt. Ta cười chào:
“Chào thúc, chào ca ca!”
Họ đối với ta cũng rất khách khí.
Bánh bao thơm lừng.
đại thẩm múc ta một gáo nước lạnh: “Cảm ơn ngươi nha, Đại Chùy! không có gì ngon lành, không giữ ngươi cơm được. Mai nhớ giúp ta gánh nước, chum cũng cạn .”
Ta gật đầu, nhưng còn muốn về quả bí đỏ mà thẩm hứa ta.
Thế nhưng, thẩm vào bếp dọn cơm, ta cũng ngại không nhắc , chỉ lau mồ hôi định rời đi. Đúng lúc quay đầu , ta bắt gặp Cửu vương gia đứng bên vệ đường, vẫy gọi ta.
“ đó có ba người đàn khoẻ mạnh mà sai ngươi gánh củi hộ?”
“Ta khỏe hơn bọn họ mà!”
Cửu vương gia chau mày, đột nhiên nắm lấy ta, vết xước trên da liền lạnh giọng: “Ngươi mạnh mẽ đâu, lẽ còn để mình thương?”
Ta xoa xoa vết thương, cười hì hì: “Làm việc thì sao tránh khỏi trầy xước? Không sao cả!”
“Đồ ngốc!” Hắn bực dọc lườm ta, chợt : “Sáng nay ta còn nghe rõ ràng, đại thẩm hứa ngươi quả bí, sao không đâu?”
Ta có chút ngượng ngùng, khẽ: “Chắc thẩm ấy quên mất, nhưng không sao, lần sau nhớ ra thì sẽ đưa thôi.”
“Ngốc chết đi được!” Cửu vương gia ta một , cất giọng lạnh lùng: “Chờ đó!”
Dứt lời, hắn vung áo, sải tiến vào đại thẩm. Ta vội chạy theo, nhưng vừa được ánh mắt sắc bén hắn chặn đứng, không dám tiến thêm nửa .
Điều khiến ta ngạc nhiên là, Cửu vương gia không cãi cọ cũng động thủ, chỉ một lát sau, đại thẩm cùng chồng con ôm bốn quả bí lớn lũ lượt theo sau hắn, run rẩy :
“Đại Chùy à, thẩm lú lẫn quá, quên mất phần ngươi. Đây, thẩm đem tận ngươi.”
Ta nghe giọng đại thẩm lẩy bẩy, còn ba người đàn trong thẩm thì chân loạng choạng, bèn lén Cửu vương gia:
“Sao họ trông như sợ hãi vậy?”
Cửu vương gia hờ hững : “Nhàn rỗi quá, chân nhão cả ra .”
Chắc là vậy thật. Dù sao Cửu vương gia ta cũng là kẻ yếu ớt, dáng vẻ xinh đẹp, người ta thương yêu bảo bọc còn không kịp, sao có sợ hắn được chứ?
Thế nhưng không hiểu vì sao, từ hôm đó trở đi, đại thẩm mỗi lần đi ngang qua ta đều lấm lét né tránh. Không chỉ riêng thẩm, mà rất nhiều người trong thôn cũng có biểu hiện kỳ lạ giống vậy.
Ta đem chuyện này dưỡng , chậm rãi xoa cánh , ánh mắt đầy thâm ý ta, cất giọng bình thản:
“Ngươi chưa từng nghĩ rằng, có khi Cửu vương gia đánh họ sao?”
Ta tròn mắt, không tin nổi: “Cha! Vương gia vốn mảnh mai yếu đuối, sao có đánh người?”
Dưỡng không , chỉ lặng lẽ lui vào bếp.
bóng lưng còng xuống , lòng ta bỗng nhói đau.
Người dưỡng tốt bụng ta… Hình như già đi rất nhiều .
Ta phải cố gắng đền ân nghĩa mới được.
4
Cửu vương gia chê dưỡng kiếm được ít bạc, bèn hôm ấy tự vẽ một bức tranh, trao dưỡng .
Ta chăm chú hồi lâu, trong lòng muốn khó coi nhưng sợ chọc giận vương gia, người trách là kẻ không biết hàng quý.
Có điều… con heo trong tranh trông béo tốt lạ. Nếu là heo thật, chắc chắn giết đi thì sẽ rất ngon.
Ta nuốt nước bọt, lâu không được móng giò .
Cửu vương gia ta một đầy khinh bỉ, đoạn quay sang dưỡng :
“Cầm đi bán đi, bán xong thì mua về mười móng giò.”
Dưỡng suýt ngã khỏi ghế, lắp bắp :
“Vương gia, nơi này là chốn thôn dã, người biết chữ hiếm, huống hồ là kẻ hiểu tranh. Chỉ e ai biết thưởng thức món đồ tao nhã này…”
Quả đúng thế. Nơi này nghèo nàn, cả trấn chỉ có một lớp học nhỏ ọp ẹp, dân chúng ai có bạc thì cũng chỉ muốn mua thịt , đâu có ai rảnh rỗi bỏ tiền mua một bức tranh không , cũng giữ ấm?
Ta … Cửu vương gia hình như quá ngây thơ.
Nhưng vương gia chỉ nhàn nhạt phán một câu: “ vương có người mua thì nhất định sẽ có người mua. Đi đi.”
Dưỡng không còn cách nào khác, đành ôm bức tranh đi.
Lúc ấy ta định vào rừng săn bắn, Cửu vương gia muốn đi cùng. Ta bảo:
“Vương gia, hôm nay ta nhất định sẽ săn được một con thỏ béo tốt, để ngài được tẩm bổ.”
Hắn chắp sau lưng mà đi, rõ ràng khoác trên mình y phục cũ kỹ, thế nhưng từng cử chỉ vẫn toát lên vẻ cao quý.
Ta dáng vẻ ấy mà không khỏi thắc mắc:
“Vương gia, người như ngài sao kết tội mưu phản?”
Cửu vương gia ta một , ta hắn mắt mà thật đẹp, liền lặng lẽ ngắm thêm vài lần.
Hắn chậm rãi :
“ vương đâu có rảnh mà tạo phản? qua là người ta vu oan hãm hại.”
Hắn đưa xoa đầu ta, cười mà rằng:
“Đại Chùy, sớm muộn gì vương cũng rửa sạch oan khuất. lúc đó, ngươi chính là đại công thần.”
Ta lập tức sáng mắt lên, hăm hở :
“Vậy vương gia có báo ta không?”
Hắn khẽ ho một tiếng, ngẩng đầu :
“ vương có ứng ngươi một nguyện vọng.”
Ta vui sướng vô cùng:
“Nguyện vọng gì cũng được sao?”
Hắn ta một , nhàn nhạt :
“Đương nhiên. Nhưng cũng đừng quá phận, nếu ngươi muốn làm Cửu vương phi thì vương không đồng ý đâu.”
Ta lập tức cắt ngang:
“Cửu vương phi, Bát vương phi gì đó, quan trọng!”
Hắn nhướn mày ta: