Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 6

“Thời Ninh, cậu đừng ngưỡng mộ, sau chắc chắn có màn pháo hoa thuộc về cậu, đẹp hơn cái nữa!”

Tôi cười với cô ấy.

“Ừm, chúng ta đều có.”

Cô ấy cũng cười.

“Tớ thật thích nói chuyện với cậu!”

“Đợi lát nữa tớ dẫn cậu đi dạo quanh đây nhé?”

“Tối bạn trai tớ về, chúng ta có thể nhau ăn bữa cơm!”

Cô ấy cười có hai má lúm đồng tiền xinh xắn, đặc biệt có sức lây lan.

Khiến người ta nhìn vào cũng vui vẻ theo.

“Được thôi.”

Thật ra trước khi đây, tôi đã cẩn thận khảo sát kỹ khu vực rồi.

Bây thêm nhiệt tình của Hứa Nguyện, với lợi thế là người địa phương, cô ấy đã cho tôi rất nhiều khuyên nhỏ.

Không mất quá nhiều thời gian, tôi đã cơ bản quen thuộc với nơi .

Bệnh viện xét nghiệm thai sản, thậm chí trung tâm chăm sóc sau , đều đã có mục tiêu sơ bộ.

16

Sau khi tôi đã ổn định cuộc sống, tôi bệnh viện kiểm tra.

Thuốc an thai bác sĩ kê trước có hiệu quả rất tốt, thai nhi đã cơ bản ổn định.

Mọi thứ diễn ra rất suôn sẻ.

Chỉ có Khương .

Cô ấy không trả tin nhắn của tôi.

Tôi đã thử mọi cách liên lạc với cô ấy, đều vô ích.

Liên tục mấy ngày không có tin tức.

Tôi thực lo lắng, đành mở danh sách đen ra, tìm người khá quen thuộc, rồi đưa cô ấy ra khỏi danh sách đen.

[Xin lỗi, cho cậu có biết Khương bây thế nào rồi không?]

Kết quả đối phương trả ngay lập tức.

[Má ơi! Cậu thêm tớ lại rồi!]

[Giản Thời Ninh, cậu đúng là âm thầm chuyện lớn !]

Tôi không hiểu.

[Gì cơ?]

[Cậu ? Sau khi cậu chạy trốn, Phó tiên như phát điên rồi!]

Tôi vô bình tĩnh.

[Anh ta phát điên là vì cầu hôn thất bại thôi.]

Cô ấy đặc biệt kích động.

[Không ! Anh ta luôn tìm cậu, người như phát điên !

[Anh ta đã tìm rất nhiều nơi, tất những người từng liên lạc với cậu, đặc biệt là chị Khương , sau khi anh ta biết người cuối cậu gặp là chị Khương , đã trực tiếp ở không chịu đi.]

[Anh ta muốn thông qua chị Khương để biết cậu đã đi đâu, kết quả chị Khương không chịu nói gì, trực tiếp đập nát điện thoại.]

[Thái tử gia nhà họ Chu lại là người bảo vệ vợ, cũng không chịu để Phó tiên ép quá đáng, ba nhà giằng co mấy ngày trời, người trong giới sợ chết khiếp!]

[Rốt cuộc cậu đã đi đâu rồi hả? Bao thì về?]

Tôi nhìn tin nhắn trên màn hình.

Trong chốc lát có chút ngẩn ngơ.

Tôi chưa bao nghĩ rằng sau khi tôi rời đi, Phó Duật Trì lại có phản ứng như .

thì chứ?

Chỉ vì bạch nguyệt quang từ chối cầu hôn của anh ta, anh ta mới nhớ tốt đẹp của người thay thế thôi.

Màn kịch truy thê hỏa táng như , tôi đã thấy rất nhiều trong tiểu thuyết.

nhớ nhung như , tôi cũng chưa bao muốn.

Nghĩ lát, tôi trả :

[Tớ không về nữa đâu.]

[Khương không là tốt rồi, anh Chu bảo vệ cô ấy tớ cũng yên tâm.]

[Nguyệt Nguyệt, cảm ơn cậu nhé.]

[Tuy hành động rất kỳ cục, không có gì tớ cứ chặn cậu lại trước đã.]

[Tớ sợ Phó Duật Trì biết gây phiền phức cho cậu.]

Đối phương nhanh chóng gửi lại dấu chấm .

[?]

tôi đã nhanh chóng hơn nhấp vào “Xác nhận chặn”.

17

Thời gian cứ thế trôi đi từng ngày.

Sau khi bụng tôi lộ rõ, Hứa Nguyện không nhịn được tôi, bố của đứa bé không ở bên cạnh.

Tôi tựa lưng vào chiếc ghế mây, vừa phơi nắng vừa lười biếng trả .

“Anh ấy chết rồi.”

Ánh mắt cô ấy nhìn tôi lập tức tràn đầy thương cảm.

lần sau cậu đi khám, gọi tớ đi có được không?”

“Ừm.”

Tôi biết tôi không đồng cô ấy cũng đi theo.

Lần trước cô ấy thấy tôi đợi xe, vừa nghe nói đi bệnh viện, nhất quyết đòi đi .

Sau nhìn tôi đi vào khoa sản.

Tôi rất biết ơn vì đã gặp được cô ấy.

Cô ấy nhiệt tình lương thiện, đối xử ấm áp với mọi người, là niềm an ủi duy nhất của tôi ở nơi xa lạ .

Có lẽ đợi con tôi ra, thành niềm an ủi thứ hai.

chưa đợi con tôi ra, tôi đã đợi vị khách không mời .

Phó Duật Trì.

Anh ta đứng ở cửa sân nhỏ, nhìn tôi từ xa.

Dáng người cao gầy, khuôn tinh xảo lùng, chỉ đứng thôi cũng toát lên vẻ quý phái.

Hứa Nguyện bị cận thị, đang khoác tay tôi, cười đùa.

“Tiểu Thời Ninh, ngoài cửa nhà cậu hình như có anh đẹp trai nào nhầm cửa rồi.”

“Bắt về bố cho con cậu thì ?”

Tôi không nói gì.

Cô ấy đưa ra mấy câu đùa tôi đều không đáp lại.

Cuối cô ấy cũng cảm thấy có gì không đúng, quay đầu nhìn biểu cảm của tôi.

“Tiểu Thời Ninh, đây không là bạn trai cũ đã chết của cậu đấy chứ?”

Khoảng cách với Phó Duật Trì ngày càng .

nỗi anh ta chắc chắn có thể nghe rõ những gì Hứa Nguyện nói.

Nhìn vẻ như băng của anh ta.

Tôi căng thẳng chết đi được, thậm chí có thể nghe rõ tiếng tim mình đập.

Tôi đẩy Hứa Nguyện.

“Cậu… cậu đừng nói nữa, cậu về trước đi, mau về đi.”

Hứa Nguyện không đồng .

“Gì cơ? cậu lại sợ anh ta như ? Chẳng lẽ là tên cặn bã bạo hành gia đình ? Khó trách lần đầu tiên tớ gặp cậu, cổ cậu đỏ ửng lên!”

Cô ấy tức giận đứng chắn trước tôi.

“Đồ chó má! Đánh phụ nữ thì có gì là đàn ông!”

A a a a.

Nhất định tôi nói ra rằng tất là do tối hôm trước tôi bị Phó Duật Trì hôn ?

Tôi lặng lẽ nhìn vẻ băng của Phó Duật Trì, điên cuồng đẩy cô ấy về phía nhà cô ấy, trán đã đổ mồ hôi.

“Không không không ! Cậu về trước đi, cậu tin tớ!”

Hứa Nguyện lầm bầm chửi rủa.

Phó Duật Trì khẽ giơ tay lên.

Giây tiếp theo cô ấy đã bị hai hàng vệ sĩ không biết từ đâu xuất hiện khiêng đi mất.

Tiếng chửi rủa dần xa.

Phó Duật Trì bước lên, chậm rãi đi về phía tôi.

“Thời Ninh.”

trăm lẻ hai ngày.”

“Em giỏi trốn thật đấy.”

18

Nhìn đôi mắt đen sâu thẳm của Phó Duật Trì.

Trong đầu tôi chỉ có ba chữ.

Xong đời rồi.

Tôi lặng lẽ nhìn về phía Hứa Nguyện bị khiêng đi, vừa mở miệng, giọng đã run rẩy.

“Xin lỗi… anh có thể đừng hại cô ấy không?”

Phó Duật Trì không nói gì, từng bước tiến lại .

trước tôi, anh ta mới đưa tay nắm chặt vai tôi.

Cười tiếng.

“Thì ra trong lòng em, anh chính là người như , tùy tiện hại người khác?”

“Giản… Thời… Ninh.”

Tôi giật mình.

Anh ta rất ít khi gọi đầy đủ tên của tôi.

Trừ những lúc tôi cố trêu chọc anh ta, rồi lại tự mình bỏ chạy, khiến anh ta nghẹn khuất không chịu được, tôi như chưa bao nghe thấy.

Tôi vội vàng giải thích.

“Không… không… không… không… tôi không có .”

Phó Duật Trì lại cười.

Anh ta liếc nhìn bụng tôi.

Cười rất , mang theo vài phần vị tự giễu.

em là gì?

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.