Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3g260aFfL0

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Mang thai rồi vẫn muốn rời đi…
“Giản Thời Ninh, nói cho anh biết, ý là gì?”
Tôi lúc mới nhận ra bụng mình đã rất rõ ràng.
Vội vàng lùi lại một bước giữ khoảng cách với anh ta.
“Anh hiểu lầm rồi, đây không phải con của anh.”
Phó Duật Trì nheo lại, ánh từng một trở nên sắc bén.
Tôi biết, đây là biểu hiện khi anh ta tức giận.
Tôi lại lặng lẽ bắt đầu duỗi chân khẽ nhích ra sau.
Nhưng giây tiếp theo.
Anh ta đột ôm eo tôi, kéo mạnh tôi lòng, kia xoa lên bụng tôi.
Cúi đầu, đôi môi nóng rực chạm tai tôi.
“Mang thai hai mươi mốt tuần lẻ ba ngày.”
“Ngày hôm , ban ngày nướng cháy bảy khay bánh quy, tối chúng ta làm cả đêm, bảy lần.”
“Giản Thời Ninh, muốn con anh gọi ai là bố?”
19
Thanh tâm quả dục quá lâu.
Bây giờ Phó Duật Trì ôm như vậy nói những lời .
Tai tôi đỏ bừng sắp nổ tung.
“Phó Duật Trì! Anh…”
Phó Duật Trì khẽ cười bên tai tôi.
Cắn nhẹ vành tai tôi.
“Anh?”
“Anh đây, ngoan.”
Anh ta cố ý hạ thấp giọng, hơi thở cọ xát nhĩ của tôi.
Gáy tôi ngứa ran.
Theo bản năng ngửa đầu muốn rụt cổ lại.
Nhưng anh ta bóp cằm hôn lên.
Ban đầu là một nụ hôn rất nhẹ.
Sau lại từng một tăng thêm, môi lưỡi quấn quýt, hơi thở hòa quyện, mang theo nỗi nhớ nhung và dục vọng mãnh liệt.
Tôi gần như lạc lối .
Ngay khi tôi sắp không thở nổi.
Tôi đột tỉnh táo lại.
sức đẩy người đàn ông trước mặt ra.
Sau nhìn anh ta, từng chữ từng chữ nói.
“Phó Duật Trì.”
“Cho dù tôi từng là con chim hoàng yến của anh, nhưng bây giờ tôi đã rời đi rồi!”
Anh ta liếm môi, khẽ cười.
“Anh đồng ý sao?”
Tôi mím môi.
Cảm nhận được sự chuyển động của thai nhi bụng, lại cảm mình có thêm dũng khí.
“Không cần anh đồng ý.”
“Tôi Giản Thời Ninh chính thức đơn phương tuyên bố, quan hệ của chúng ta đã chấm dứt rồi.”
Phó Duật Trì nhìn chằm chằm tôi.
“Tại sao?”
Tôi không trả lời ngay.
Chúng tôi cứ như vậy nhìn nhau rất lâu.
Tôi nhìn mặt anh ta, đột có muốn .
“Phó Duật Trì, anh có thể có lương tâm không?”
Anh ta có nghi hoặc.
“Anh có chỗ nào không có lương tâm?”
Tôi nghẹn ngào.
“Anh có người lòng, tôi không có tư cách trỏ gì.”
“Nhưng anh coi tôi là người thay thế cho người , đã đến mức rồi còn tìm đến tôi, chẳng lẽ còn muốn tôi mang theo con sống dưới bóng hình của người sao?”
Nước suýt nữa trào ra.
Nhưng Phó Duật Trì càng thêm nghi hoặc.
“Gì? Thay thế?”
“Thời Ninh, đang nói gì vậy?”
20
Rất ít người biết.
Tuổi thơ của Phó Duật Trì không mấy tốt đẹp.
Khi bố anh ta cưới , đã nói rõ là tìm một người chăm sóc anh ta.
Nhưng được hai năm đã sinh thêm con trai.
Vị trí người thừa của nhà họ Phó là một miếng bánh béo bở.
dốc hết sức lực để con trai mình trở thành người thừa .
đủ mọi thủ đoạn.
Bao gồm nhưng không giới hạn việc điện thoại và máy tính bảng dụ dỗ Phó Duật Trì lười biếng, cố ý giấu diếm khi Phó Duật Trì sốt cao, đi dã ngoại lén lút vứt bỏ Phó Duật Trì…
Phó Duật Trì đủ may mắn và thông minh để tránh được hết lần đến lần những tính toán .
Nhưng người ta vứt bỏ nơi hoang vu hẻo lánh ban đêm, không điện thoại không người, một đứa trẻ tám tuổi như anh ta thực sự không có cách nào.
Anh ta một mình lảo đảo đi rất lâu.
Chân đau, đầu váng, hoa.
Khi , một cú vấp ngã.
Rơi xuống vách núi.
Anh ta lập tức tỉnh táo lại, bám chặt mép vực.
Trẻ con căn bản không có nhiều sức lực để chống đỡ toàn bộ trọng lượng cơ thể.
Anh ta nhìn xuống vách núi sâu không đáy, tuyệt vọng .
Nhưng được hai tiếng, đột có một giọng nói trẻo.
“Ai đấy? Tối muộn còn giả ma dọa người hả?”
“Bớt dọa bà đi, không thì bà đánh cho vỡ mồm!”
Anh ta gần như lại muốn .
Vì quá kích động.
Bàn nhỏ bé cố sức bám víu lên trên.
“Là tôi, tôi… tôi đây…”
Lời còn dứt, tảng đất anh ta đang bám đột lở ra.
Cả người lập tức mất thăng bằng.
Rơi xuống.
Bộp.
Có người nắm lấy anh ta.
“Ái chà chà—con ma sao mà nặng thế á á á á!”
Phó Duật Trì không thể tin được mà chớp .
Trên vách núi, một mặt nhỏ nhắn trắng trẻo thò ra.
Rõ ràng vì sức quá nhiều mà đã nhăn nhó, nhưng khi nhìn anh ta lại vui mừng.
“Ối chà, vẫn là một con ma xinh đẹp!”
Cô bé tuổi không lớn.
Thậm chí hình như còn nhỏ hơn anh ta một .
Nhưng hai bàn nhỏ bé vẫn nắm chặt lấy anh ta.
Phó Duật Trì không nhớ mình đã được cứu lên như thế nào.
Anh ta nhớ mình không kìm được nước , nói đi nói lại rất nhiều lần.
“Cậu… hay là cậu đừng quản tôi nữa…”
Nhưng là một cô bé nhỏ nhắn như vậy, mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, không hề buông anh ta ra.
Cô bé anh ta về căn nhà nhỏ rách nát của mình.
Vừa cửa đã ngang nằm xuống chiếc giường ọp ẹp.
“Mệt chết bà cô rồi!”
Phó Duật Trì không được phép ngủ trên giường.
Bởi vì giường không đủ chỗ.
Hơn nữa cô bé có công cứu người.
Phó Duật Trì ân cần hết tất cả những đồ vật có giá trị trên người cho cô bé.
Tự nguyện ngủ cửa canh gác.
Nhưng ngày hôm sau khi anh ta còn tỉnh dậy, đã bố tìm và về nhà.
Anh ta tỉnh dậy tiếng tranh cãi của và bố.
Bố cuối cùng nói sẽ ly hôn với người đáng ghét.
Nhưng anh ta đã không còn quan tâm nữa.
lóc hỏi cô bé kia đâu.
Bố đành phải anh ta quay lại.
Nhưng không bao giờ nhìn cô bé nữa.
Anh ta tìm hết ngày qua ngày , năm qua năm .
Cuối cùng nhìn mặt ký ức viên trường trung học.
Tuy rằng mỗi khi anh ta nhắc đến chuyện hồi nhỏ, cô ấy luôn ấp úng nói không muốn nhắc lại nữa.
Nhưng Phó Duật Trì vẫn rất vui.
Cuối cùng anh ta tìm được cô ấy.
Anh ta nóng lòng muốn cô ấy về nhà.
Nhưng bố lạnh lùng tuyên bố: “Không phải cô ấy.”
“Ôn Nghi trước khi học trung học vẫn luôn sống nước ngoài cùng bố , bao giờ trở về.”
Bong bóng giấc vỡ tan.
Cô ấy ra nước ngoài.
Phó Duật Trì có lúc cảm mình rất vô dụng.