Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

08

Ngày ta xuất giá cũng một ngày mùa thu.

Trời cao, mây nhạt, trong gió còn vương hương hoa quế cuối mùa.

hoa của Tề đến sớm.

Đội kèn trống ở ngoài cửa thổi đánh náo nhiệt hết lượt này đến lượt khác.

Ta ngồi trước bàn trang điểm.

Gương mặt trong gương đồng được phủ một lớp son phấn dày, môi cũng được tô son.

Màu son do mẫu thân chọn.

Bà nói màu này không quá rực rỡ, hợp với ta.

Một bạch ngọc nhẹ nhàng được cài vào tóc.

mẫu.

Bà đứng sau lưng ta, những ngón gầy guộc xuyên qua mái tóc rồi cài thật vững vàng.

Trong gương đồng phản chiếu bóng dáng hơi còng của bà.

Bà nhìn ta trong gương, khóe môi khẽ cong .

này được mẫu của mẫu truyền . Tỷ tỷ con hỏi xin vài lần nhưng ta không .”

Hốc mắt ta nóng .

bước chân của mẫu thân truyền đến ngoài cửa.

Trong bà bưng một chè hạt sen táo đỏ.

Bà tươi đưa tới:

“Ăn rồi hãy đi, một điềm lành.”

Ta , ăn miếng miếng.

Hạt sen được hầm mềm, táo đỏ cũng bỏ hạt, vị ngọt vừa đủ.

nghề của mẫu thân vẫn tốt như vậy.

Bà làm thứ cũng ngon.

Chỉ điều, những món bà làm nhiều nhất đều dành tỷ tỷ.

Ta ăn hết miếng cuối cùng, trả không bà:

“Cảm ơn mẫu thân.”

Mẫu thân rồi nhìn ta.

Trên mặt bà hiếm khi xuất hiện một chút mờ mịt.

như đến giờ phút này, bà mới thật sự ra tiểu nữ nhi của mình cũng sắp xuất giá.

Bà hé miệng, dường như muốn nói đó, cuối cùng chỉ gượng gạo thốt ra một câu:

“A Nguyên, đến Tề rồi phải sống thật tốt.”

“Vâng.”

nhạc vui của hoa đến gần hơn.

Ta đứng dậy, chiếc mũ phượng nặng trĩu đè trên .

mẫu giúp ta chỉnh dải lụa trên hà bí.

Tần đưa trùm đỏ tới, ta rồi tự phủ .

Trong khoảnh khắc chiếc buông xuống, ta nhìn thấy mẫu thân vẫn đứng bên cửa, trong nắm chặt chiếc không.

Môi bà khẽ động, như còn lời chưa nói.

Nhưng bà không còn cơ hội nữa.

Những lời suốt mười sáu năm chưa nói ra, hôm nay cũng không cần nói nữa.

Ta được Tần dìu ra khỏi viện.

Hương hoa quế theo gió thổi chiếc trùm , ngọt đến mức đắng chát.

mẫu không tiễn ta ra ngoài.

Chân bà không tốt, không thể đi quá xa.

Nhưng bà giao Tần , đắc lực nhất bên cạnh mình, ta.

Đó sự che chở cuối cùng bà thể dành ta.

09

Khi hoa đến trước cửa Tề , ta nghe thấy giọng trưởng tỷ.

Ta vén một góc trùm , nhìn qua khe hở giữa lớp rèm sa.

Trưởng tỷ đang đứng giữa đám khách khứa trước cửa Tề .

Nàng mặc một bộ váy màu vàng nhạt, bên tóc cài bạch ngọc ấy, nụ rạng rỡ.

Nàng bám vào rèm , ghé sát tai ta, giọng nói lanh lảnh:

“A Nguyên, tỷ tỷ thử thay muội rồi. Tính tình của Tề công tử thật sự khó sống chung.”

Nàng cong mắt , giọng điệu ngây thơ, như đang nói bánh hoa lê hôm nay không đủ ngọt.

Những xung quanh bật .

phụ họa trêu chọc, cũng tò mò nhìn vào trong .

Ta siết chặt bàn trong áo.

Lớp son phấn che đi toàn bộ sắc máu trên gương mặt.

Nàng đến Tề làm ?

Chiếc gương nhỏ phản chiếu gương mặt ta.

Đoan trang, bình tĩnh, không buồn không vui.

Đó chiếc mặt nạ ta luyện giỏi nhất suốt mười sáu năm qua.

Ta nhìn vẻ đắc ý trong mắt nàng, bình tĩnh nói:

“Đa tạ tỷ tỷ nhắc nhở.”

“Chỉ từ nay về sau, tỷ tỷ nên gọi chàng một muội phu.”

Nụ của Kỷ Minh Châu cứng trong thoáng chốc.

bạch ngọc trên tóc nàng khẽ lay động dưới ánh nắng, chói đến đau mắt.

Rèm buông xuống, chiêng trống vang .

Ta nhắm mắt, nghe nhịp tim mình đập nặng nề trong lồng ngực, như một con chim sẻ bị nhốt trong lồng.

10

Tề Dự không khó sống chung như ta tưởng.

Hôn lễ quá nhiều nghi thức.

Ta gần như không ăn suốt cả ngày, ngồi một mình trong phòng tân hôn đến nửa đêm mới nghe bước chân truyền đến ngoài cửa.

Khi hắn đẩy cửa bước vào, trên mang theo mùi rượu nhàn nhạt nhưng bước chân vẫn vững vàng.

Chiếc trùm đỏ được hắn dùng cán cân vén .

Ta ngẩng mắt, nhìn thấy một gương mặt sinh động hơn trong tranh nhiều.

Hàng mày anh tuấn, khóe môi hơi cong.

Khi ánh mắt hắn rơi trên mặt ta, hắn bỗng khựng .

như đang xác điều đó.

“Đói rồi sao?”

Hắn hỏi.

Ta sửng sốt, nhất thời chưa kịp phản ứng.

Hắn quay , một hộp thức ăn trên bàn, mở nắp ra.

Bên trong một đĩa bánh hoa quế và một chè hạt sen vẫn còn ấm.

Bánh hoa quế vẫn tỏa hơi nóng, hương thơm ngọt ngào lan ra.

Hắn đưa ta một đôi đũa bạc:

“Mẫu thân nói nàng cả ngày chưa ăn . Ăn lót dạ trước đi.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.