Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5 - Kẻ Đứng Sau Đứa Trẻ

Hạ Tuấn khó nhọc mở miệng: “Nó Hạ . Là con trai anh anh.”

Tôi chằm chằm anh ta: “Anh anh?”

Tôi lấy Hạ Tuấn hai năm.

Anh ta chưa từng nhắc đến việc mình anh .

Trên sổ hộ khẩu anh ta mình anh ta là con trai.

Ngày cưới, họ Hạ đến dự cũng anh ta là bà Lâm Mai và vài họ hàng xa.

Hạ Tuấn lý nhí : “Anh anh bỏ đi từ nhiều năm trước rồi. không muốn nhắc tới. Hạ trước giờ sống với bà ngoại, dạo trước bà ngoại nó mất, không ai lo nó.”

Tôi cười khẩy: “Không ai lo, nên anh đăng nó vào hộ khẩu ? Còn đổi nó thành Hạ An An?”

Hạ Tuấn lập tức thanh minh: “Anh không đổi . Là làm.”

Tim tôi chìm xuống.

Lâm Mai. chồng lúc tôi mang thai ngày nào cũng nghĩ cháu, bảo An An là cát tường nhất.

Bà ta từng khóc lóc cầu xin tôi, nhất định đặt con là Hạ An An, cái này sẽ bảo an.

Hóa mà bà ta muốn bảo an, không đứa tôi đang bế trên tay.

Tôi hỏi Hạ Tuấn: “ còn chữ ?”

Hạ Tuấn cúi đầu: “ bảo làm thủ tục cần đồng ý. Anh bảo mới sinh xong, không tiện. bảo trước đó sẵn vài , thể lấy dùng.”

Dạ dày tôi quặn buồn nôn.

gì?”

Hạ Tuấn không dám tôi: “Thanh toán bảo hiểm thai sản. Bảo hiểm y tế. Và hồ sơ nhập hộ khẩu con.”

Tôi nhớ rồi.

Trong tháng cữ, Lâm Mai cầm xấp bảo tôi .

Bà ta đều là bệnh viện và cơ quan cần.

Lúc đó vết mổ tôi đau đến mức không ngủ nổi, con thì nằm viện vì vàng da.

Tôi căn bản không kỹ từng . Tôi tin bà ta là bà nội con mình. Tôi tin Hạ Tuấn là chồng mình.

Thiếu niên Hạ bỗng bước bước: “Thím ơi, cháu xin lỗi.”

Tôi ngẩng nó: “Đừng gọi tôi là thím.”

Mặt thằng trắng bệch.

Hạ Tuấn vội vàng : “Đường Hòa, thằng cũng là nạn nhân. Nó không những chuyện này.”

Tôi anh ta: “ anh không? Anh nó được đăng là con trai tôi không?”

Hạ Tuấn im lặng.

Im lặng chính là câu trả lời.

Tôi ôm con lùi bước: “Hóa anh đã từ lâu. Anh trơ mắt nhận triệu tập, trơ mắt đứa con mới ba tháng tuổi bị kiện tòa. mà anh còn dám với là anh không .”

Giọng Hạ Tuấn khản đặc: “Anh tưởng là trục trặc hộ khẩu. Anh không ngờ mọi chuyện bung bét tòa. Anh càng không ngờ Vương Xảo Trân kiện An An.”

Tôi nghe mà buồn cười: “Vì trên pháp lý, cái đứa con trai mười sáu tuổi kia cũng là Hạ An An. Chính các đã tự tay biến nó thành con trai tôi. Bây giờ nó gây chuyện, các đẩy tôi và con tôi gánh tội thay.”

Hạ Tuấn bước : “Không gánh tội thay. Anh sẽ giải quyết.”

“Anh giải quyết nào?”

Tôi tay về phía phòng xử án: “Vương Xảo Trân đòi năm trăm nghìn tệ. Con gái bà ta bảo bị đánh. Trong camera thiếu niên mặc áo đen. Bây giờ anh , cậu thiếu niên đó đang đứng ngay tại đây. Anh giải quyết kiểu gì?”

Hạ ngẩng phắt : “Không cháu đánh.”

Tôi nó: “ là ai?”

Môi nó mấp máy nhưng không phát tiếng.

Đúng lúc đó, Vương Xảo Trân từ ngã rẽ lao . Bà ta hiển nhiên đã nghe được đoạn sau.

Bà ta vào Hạ , giọng chói lói tai: “Chính là nó! , là nó không?”

Phùng đứng sau lưng bà ta, mặt không còn giọt máu.

Vương Xảo Trân túm vai con , đẩy mạnh phía trước: “Mày rõ vào! nó không!”

Phùng Hạ . Nước mắt rơi lã chã.

Con lắc đầu: “, đừng hỏi nữa.”

Vương Xảo Trân ngớ : “Mày gì?”

Phùng vừa khóc vừa lùi : “Con bảo đừng hỏi nữa! Cậu ấy không hề đánh con!”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.