Tôi giả làm người câ//m đi//ếc để vào dạy học.
Không phải vì đam mê nghề giáo, mà vì… chị gái tôi đã ch//ết ở đây.
Ngôi trường dành cho trẻ khu//yết t//ật, lớp tôi chủ nhiệm toàn học sinh vừa câ//m vừa đi//ếc.
Chiều thứ Sáu, tôi quay lưng lên bảng, chậm rãi viết bài tập cuối tuần.
Đúng lúc ấy, phía sau vang lên tiếng nói.
“Chuẩn bị tan học rồi, lát nữa bắt nó đi, anh em mình chơi cho đã.”
Một giọng khác hạ thấp:
“Nhỏ tiếng thôi, mày không sợ cô giáo nghe à?”
Tiếng cười khẩy vang lên:
“Sợ cái gì? Cô ta có nghe được đâu. Cô trước đó còn bị tụi mình chơi tới ch//ết cơ mà.”
Viên phấn trong tay tôi khựng lại.
Cô giáo trước đó…
Là chị gái tôi.
Tôi siết chặt tay, ép mình giữ bình tĩnh.
Tiếp tục viết như chưa nghe thấy gì.
Nhưng tôi cố tình viết chậm lại.
Chờ. Nghe. Phán đoán vị trí.
Thế nhưng sau câu nói đó, cả lớp im bặt.
Không một tiếng động.