Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Không có?” Cao Bân run lên vì phẫn nộ. “Vậy mày biết, tại sao mày lại lén lút mua bảo hiểm tai nạn giá trị lớn, thụ hưởng lại ghi tên mày? Tại sao mày lại bỏ thuốc độc vào bát thuốc bắc uống mỗi ngày? Cái đồ lang sói nhà mày! là anh ruột của mày cơ mà!”
Thuốc độc?
Tim tôi lại chùng xuống một nhịp. Hóa ra, tai nạn xe chỉ là bước đầu. Cao Bằng vì muốn đảm bảo Cao Bân chắc chắn , lén hạ độc mãn tính vào thuốc bổ của anh thời gian tĩnh dưỡng! Chẳng trách cơ Cao Bân lại suy sụp nhanh đến vậy!
đoạn ghi , Cao Bằng dường như bị vạch trần hoàn toàn, trở nên thẹn quá hóa giận.
“! Không sai! Chính là em đấy!” Cuối cùng thừa nhận. Tại sao? Cao Bân! Tại sao anh lại đối xử với em như vậy? Em giúp anh lấy bao nhiêu tiền, còn chưa đủ sao?”
“Đủ?” Cao Bằng trở nên chói tai và điên loạn. “ tiền lẻ thấm tháp gì? thí à? Từ nhỏ đến lớn, mọi thứ tốt nhất đều là của anh! mẹ thương anh nhất, anh học giỏi hơn em, ăn lớn hơn em! Em vĩnh viễn sống dưới cái bóng của anh! Dựa vào đâu chứ!”
“Chỉ vì thế thôi sao?”
“Còn Văn Tĩnh nữa!” Cao Bằng gầm lên. “Em thích chị ! Ngay từ lần gặp đầu tiên em thích chị rồi! Nhưng chị lại trở thành vợ anh! Anh có tất , còn em? Em có cái gì!”
Tôi như bị sét đánh ngang tai, trân tại chỗ.
Cao Bằng… thích tôi? Chuyện sao có ?
08
Đoạn ghi vẫn tiếp tục. Cao Bân dường như bị lời tỏ tình điên rồ của Cao Bằng tức cười.
“Ha… ha ha… ra là thế. Vì một đàn bà… vì lòng ghen tị nực cười , mày liền muốn giết ?” cười của anh chất chứa đầy sự bi thương và tuyệt vọng.
“ mày biết, Cao Bằng. Dù có , mày sẽ không nhận được bất cứ thứ gì. Công ty bị đục khoét từ lâu rồi, chỉ còn lại một đống nợ thối thôi. Tiền bạc, sẽ không để lại mày một xu. Còn Văn Tĩnh… he he, mày tưởng cô sẽ để mắt đến loại chuột cống rãnh như mày sao?”
“Anh im miệng!” Cao Bằng bị chọc giận hoàn toàn.
ghi vang lên xô xát và những kêu rên nghèn nghẹn. Có vẻ như Cao Bằng ra tay.
“Anh tưởng ghi lại có uy hiếp được em sao?” Cao Bằng trở nên tàn nhẫn. “Em anh biết, Cao Bân. Hôm nay, anh đừng hòng sống sót rời khỏi đây.”
“Mày… mày định gì…” Cao Bân ngập tràn sợ hãi.
“Khu công trường sắp dỡ bỏ rồi. Chôn anh ở đây có trời mới tìm ra. Em sẽ với tất mọi là anh sơ ý ngã xuống. Một kẻ sắp gặp sự cố bất ngờ, là chuyện bình thường, đúng không?”
Sau là thét thảm thiết của Cao Bân, cùng với thanh của một vật nặng rơi xuống.
Rồi ghi ngắt giữa chừng.
Tôi tắt . phòng khách im phăng phắc, một cây kim rơi có nghe thấy.
Bà Triệu ngồi bệt xuống sô pha, mặt mày trắng bệch, đôi môi run rẩy như bị rút cạn sinh khí cuối cùng. Bà nhìn đứa con trai út của mình bằng ánh mắt đầy hoảng sợ và xa lạ.
Cao Bằng như một con rối bị đứt dây. ngây ra , mồ hôi lạnh ướt đẫm áo sơ mi, không ngừng run rẩy. Hẳn là không tài nào nghĩ ra được, Cao Bân hoàn cảnh lại còn giữ lại một chiêu bài hiểm độc đến vậy. Chiếc ghi , chính là bàn tay đòi mạng của Cao Bân từ dưới địa ngục vươn lên túm lấy .
“Đồ giết .” Tôi nhìn Cao Bằng, nhả từng chữ rành rọt.
Cơ mềm nhũn, ngã vật ra sàn. “Không… không tôi… tôi không có…” vẫn lầm bầm cố cãi.
“Sổ sách, ghi .” Tôi giơ hai thứ tay lên. “Chứng cứ rành rành. Cao Bằng, phần đời còn lại của cậu cứ ở tù mà suy ngẫm đi.”
xong, tôi rút điện thoại ra định báo cảnh sát.
“Đừng!”
Bà Triệu bỗng thét lên the thé, lao tới quỳ sụp dưới chân tôi. Bà ôm chặt lấy chân tôi, nước mắt giàn giụa: “Văn Tĩnh! Văn Tĩnh mẹ xin con! Con tha Bằng nhi đi! Mẹ chỉ còn mỗi một mụn con trai thôi! Con không để nó đi tù được!”
Tôi nhìn bà lão từng có một thời cay nghiệt, hống hách với mình, nay lại phủ phục dưới chân tôi như một con chó. lòng không hề có thương xót nào.
“Cậu giết con trai lớn của bà, bà còn muốn tôi tha cậu ?”
“Không ! Không vậy!” Bà Triệu vừa khóc vừa gào lên, buông ra một câu tôi càng chấn động hơn. “Kẻ đáng là Cao Bân! Nó mới là kẻ đáng !”
bà đầy vẻ oán độc.
“Nó vốn dĩ không là con ruột của tôi!”
Đầu óc tôi lại ong lên một . Cao Bân không con ruột của Triệu ? Thế là sao?
Bà Triệu như mở được nút thắt, tuôn ra một câu chuyện cũ bị phủ bụi mấy chục năm nay.
ra, của Cao Bân, tức là chồng tôi, hồi trẻ từng có một mối tình vụng trộm. Cao Bân chính là đứa con của phụ nữ . Sau phụ nữ bị băng huyết khi sinh, chồng tôi liền bế Cao Bân khi vẫn còn ẵm ngửa về nhà.