Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7prey8M9fc

Combo 2 Xịt Vải DOWNY Khử Mùi Và Chống Khuẩn 99.9% Chai 370ML Hương Nắng Mai/Huyền Bí/Đam Mê
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
9
Máy bay hạ cánh, ánh nắng nơi đất khách vừa đẹp.
Tôi dọn biệt thự ven biển mua , sáng nghe sóng vỗ đánh thức, chiều ngồi phơi nắng sân, định kỳ bệnh viện tư khám thai. tháng trôi êm đềm, an ổn.
thân cách vài hôm gọi video, hồ hởi kể chuyện thảm trạng Lục Viễn Chu.
Lần đầu tiên, vỗ bàn:
“Cậu thấy thôi! Lục Viễn Chu khác chó cụp đuôi! Bạch Nhu chặn đòi tiền, nói có thai với anh ta, bắt anh ta chịu trách nhiệm!”
Tôi khẽ xoa bụng, nghe tiếng bật theo.
con bụng khẽ đạp, như đang phụ họa tôi.
lâu sau, báo tin: tập đoàn Lục thị chống đỡ nổi.
đó, cổ phiếu vì Bạch Nhu gây náo loạn mà tụt dốc, các cổ đông đồng loạt rút vốn.
Thêm phần cổ phần tôi bán bị vốn ngoại xả ra, dòng tiền hoàn toàn đứt đoạn.
Lục Viễn Chu định cầm cố nhà xoay xở, phát hiện tên mình gì.
Anh ta tức mức đập nát máy tính văn phòng.
“ ngay cả tiền thuê nhà anh ta sắp trả nổi!” Giọng đầy hả hê.
“Bạch Nhu khá hơn, giấc mơ gả hào môn tan tành, nhau với Lục Viễn Chu. Mấy hôm xô xát ngay chợ, Bạch Nhu cào xước mặt anh ta!”
Tôi nghe mà chỉ thấy nực , nhớ dáng anh ta bộ vest cao cấp , hóa thành trò hề.
Nửa tháng sau, gửi tấm hình.
ảnh, Lục Viễn Chu mặc áo sơ mi bạc màu, đứng cổng cục dân chính, bên cạnh Bạch Nhu bụng nhô cao, trên mặt có chút hạnh phúc.
“Hai người họ đăng ký kết hôn rồi!
Bạch Nhu cầm giấy khám thai ép cưới, Lục Viễn Chu đường đành chấp nhận. Nghe nói ngay hôm đó, ở cục dân chính vã, Bạch Nhu mắng anh ta đồ nghèo kiết xác, Lục Viễn Chu thì chửi ta sao chổi!”
Tôi gạt ảnh , buồn nhìn thêm.
Lúc đó tôi bước giai đoạn cuối thai kỳ, có bảo mẫu tản bộ, cuộc sống yên ổn.
Thỉnh thoảng nhớ Lục Viễn Chu, tôi chỉ thấy may mắn.
May mình kịp thoát thân, anh ta sa bùn lầy.
dự sinh, tôi được đưa phòng sinh.
cơn đau, nhắn tin:
“Lục Viễn Chu và Bạch Nhu nhau! Bạch Nhu sinh con , bắt anh ta làm nuôi gia đình. anh ta quen làm ông chủ, chịu làm thuê, rượu chè. Hôm qua nhau, Lục Viễn Chu lỡ tay đẩy Bạch Nhu, ta bế con về nhà mẹ đẻ, đòi ly hôn chia tài sản. anh ta gì để chia nữa?”
Đúng lúc ấy, y tá nói em sắp chào đời.
Tôi hít sâu, gạt bỏ hết mọi chuyện về Lục Viễn Chu.
Tiếng khóc trẻo vang lên, con tôi ra đời.
Y tá bế con đặt tay tôi, nhỏ xinh xắn, đôi mắt khép hờ, hàng mi dài cong.
Khẽ chạm gương mặt non nớt, lòng tôi mềm mại tràn đầy.
thân chạy bệnh viện, tay cầm tin tức mới nhất:
“Lục Viễn Chu bị Bạch Nhu kiện rồi! Đòi anh ta chu cấp nuôi con, tòa xử mỗi tháng phải trả hai nghìn. anh ta có việc, làm thuê lặt vặt!”
Chưa kịp đáp, y tá bước thay tã, mỉm hỏi:
“Em đáng yêu quá. bố đâu? Sao chưa thấy?”
Tôi nắm lấy bàn tay nhỏ con, khẽ :
“ có bố, đây con riêng tôi.”
Đúng vậy, tôi có nhà , có tiền tiết kiệm, có con khỏe mạnh, có người thân thật lòng. Cuộc sống tôi tốt gấp trăm lần kia.
về Lục Viễn Chu và Bạch Nhu, để họ tự mình ngụp lặn đống bùn ấy.
Từ nay trở , tôi và con sẽ sống những bình yên, dính dáng gì những chuyện rối ren nữa.
có đàn ông, tôi vẫn có thể sống một cuộc đời rực rỡ.
-Hết-