Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1LeBENinoN

Combo 1 Hũ Tẩy Da Chết Cơ Thể Cà Phê Đắk Lắk Cocoon 200ml + Túi Refill Tẩy Da Chết Cà Phê 200ml

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

Ta là đứa con nghiệt chủng do một tỳ nữ rửa chân nhân lúc quân say rượu mà ra.

Nhưng ta lại có người đích tỷ dịu dàng nhất trên đời.

Tỷ dạy ta viết chữ, dạy ta lễ nghĩa.

Ngay cả ngày xuất giá, tỷ vẫn không yên bài vở của ta, còn vẫy tay nói:

“Đợi ta trở , nếu muội vẫn chưa học , ta sẽ phạt muội đấy!”

Không phạt được nữa rồi.

Lần sau nghe tỷ, đã là tỷ đột ngột qua đời ở nhà chồng.

Khi , ta đã là nữ quan đắc lực nhất bên cạnh Thái hậu nương nương.

Người hỏi ta:

“An Dung, con muốn được ban thưởng gì?”

Ta nói:

“Nô tỳ muốn đến Chu gia, làm kế thất cho vị đại thiếu gia mất vợ của Chu gia.”

Chương 1

Ta là đứa con nghiệt chủng do một tỳ nữ rửa chân nhân lúc quân say rượu mà ra.

Nhưng ta lại có người đích tỷ dịu dàng nhất trên đời.

Tỷ dạy ta viết chữ, dạy ta lễ nghĩa.

Ngay cả ngày xuất giá, tỷ vẫn không yên bài vở của ta, còn vẫy tay nói:

“Đợi ta trở , nếu muội vẫn chưa học , ta sẽ phạt muội đấy!”

Không phạt được nữa rồi.

Lần sau nghe tỷ, đã là tỷ đột ngột qua đời ở nhà chồng.

Khi , ta đã là nữ quan đắc lực nhất bên cạnh Thái hậu nương nương.

Người hỏi ta:

“An Dung, con muốn được ban thưởng gì?”

Ta nói:

“Nô tỳ muốn đến Chu gia, làm kế thất cho vị đại thiếu gia mất vợ của Chu gia.”

1

Thái hậu nương nương nghe thì khựng lại. Người hơi nghiêng , yên lặng nhìn ta một cái.

Ta ngẩng mắt , ánh nhìn không né tránh.

Người nói:

“Đại lý tự thiếu Chu Cảnh Hoàn? Nghe nói chính thê của hắn mất chưa đầy hai tháng, còn để lại một đứa con, đáng thương. Gần đây, hắn cũng đang chuẩn bị hỷ …”

Nói đến đây, dường như người không nhớ rõ.

Ma ma đứng bên cạnh lập tức đáp lời:

“Nương nương, vị thiếu đại nhân trước khi cưới vợ đã có một thanh mai lưu lạc phong trần. Sau khi Chu phu nhân vào cửa, hắn liền nạp nữ nhân đó làm thiếp. Nay Chu phu nhân bệnh mất, hắn lấy cớ đứa trẻ không người chăm sóc, hôm nay đã cầu đến trước mặt bệ , nói muốn nâng ái thiếp làm kế thất, để tránh hậu trạch rối loạn.”

Ánh nến trong điện lay động.

Vị nhân hậu cung hiện tại nghe thì nhíu mày. Tất nhiên người hiểu được điều khuất tất bên trong, nên không hài lòng với lời thỉnh cầu của ta:

cũ khó dứt, đến cả chính thê cũng không đấu lại. An Dung, nếu con đi…”

Ta tiếng:

“Nương nương, vị phu nhân đã mất chính là đích tỷ của nô tỳ.”

Giọng người khựng lại, sau đó bỗng đổi ý:

“Vậy thì hay.”

“Dù sao đó cũng là cháu gọi con bằng dì. Người làm tiểu di như con, quả thích hợp làm kế của nó hơn tiện thiếp .”

2

Không ai nhắc đến năm xưa, Thái hậu nương nương vì Tiên đế sủng ái quý phi mà mất đi đứa con duy nhất.

Nhưng ai cũng biết, sau đó, vị nhân hậu cung ghét nhất trò sủng thiếp diệt thê trong nhà quyền quý.

Vì thế, người nói thì nhìn sắc trời, thong thả đứng dậy:

“Hắn đã đau lòng vì con thơ mất mẹ đến mức cầu tới trước mặt hoàng đế, vậy ai gia cũng nên đi khai ân cho hắn.”

“Ban cho hắn một mối nhân duyên tốt vậy.”

3

Trong Ngự thư phòng.

Đại lý tự thiếu Chu Cảnh Hoàn lúc đang quỳ dưới đất, sắc mặt trắng bệch, nói với thiên tử:

Nghi mất sớm, chỉ để lại một đứa con không còn thân. Ngày ngày nó khóc lóc, thần làm cha nhìn thấy mà đau lòng, không đành lòng để nó tiếp tục như vậy.”

“May mà đứa trẻ nhìn thấy Thiến Nương thì yên ổn hơn, cũng chịu ăn. Vì thế thần nghĩ, tuy Thiến Nương xuất thân thấp kém, nhưng rốt cuộc hiền lương đức, lại được đứa trẻ yêu thích. Thần mới cầu đến trước mặt bệ , xin một đạo tứ hôn, cũng để tránh lời dị nghị.”

“Chắc Nghi dưới suối vàng biết được, cũng có thể yên lòng.”

Trong mắt hắn đầy vẻ thâm .

Như thể hắn là một người phụ thân mất vợ, lại vì con mà hao tổn trí.

Lời lẽ khẩn thiết, ngay cả thiên tử cũng không khỏi động lòng.

Nhưng—

“Vong thê của ngươi phát tang chưa đầy hai tháng. hậu không thích nhất kẻ vong ân phụ nghĩa. Nếu người biết, nhất định sẽ trách mắng trẫm.”

Đương kim thiên tử do một tay Thái hậu nương nương nuôi lớn, từ trước đến nay rất hiếu thuận. gì Thái hậu không thích, người tuyệt đối sẽ không làm.

Chu Cảnh Hoàn dường như cũng đã sớm nghĩ đến điều , lập tức nói:

“Thái hậu nương nương từ bi, tất nhiên cũng sẽ nghĩ cho đứa trẻ. Thần chẳng qua chỉ muốn tìm cho đứa trẻ một người mẹ, chăm sóc nó tử tế, không muốn nó chịu khổ mà thôi. Tuyệt đối không phải thần quên nghĩa với Nghi.”

“Nếu bệ không , Thiến Nương đang đứa trẻ quỳ ngoài điện. Bệ cứ triệu kiến, nhìn một cái sẽ biết!”

Thiên tử quả nhiên gật .

Ngay sau đó, chỉ nghe “ầm” một tiếng.

Cửa điện bị va mở.

Một bóng người ngã nhào xuống đất, mặt mũi sưng đỏ, cả người chật vật. nhìn thấy hắn, mắt nàng ta lập tức sáng , khóc gọi:

“Cảnh Hoàn ca ca!”

“Thiến Nương?!”

Chu Cảnh Hoàn không . Hắn chẳng kịp đứng dậy, cứ quỳ bò đến trước mặt Liễu Thiến Nương.

Phải biết rằng, mấy năm nay sau khi Liễu Thiến Nương vào Chu gia, nàng ta chưa phải động tay vào việc gì.

Da thịt trắng nõn của nàng ta được chăm chút vô cùng kỹ lưỡng, không chịu nổi một chút va chạm. Những việc hậu trạch mệt nhọc đều ném hết cho xử lý.

Nàng ta chỉ cần thay áo, đốt hương, chờ Chu Cảnh Hoàn trở là được.

Ai trách móc nửa câu?

Nhưng bây giờ, người được hắn nâng niu trong lòng bàn tay lại sưng mặt như heo, hai mắt đẫm lệ nhìn hắn, tố cáo:

“Cảnh Hoàn ca ca, có một tiện tỳ, ả muội! Ả muội!”

“Ai? Ai làm càn trong cung?!”

Hắn nghe thì nổi giận, nhìn quanh bốn phía.

Đây là Ngự thư phòng, là trước mặt thiên tử.

Một cung nữ, sao làm vậy?

Chẳng lẽ nàng ta xem Thiến Nương của hắn là tiểu cung tỳ có thể tùy tiện mắng sao?

Chu Cảnh Hoàn lửa giận bừng bừng, quyết nhất định phải ở trước mặt thiên tử đòi mạng cung nữ để đền tội.

Hắn nói thì thấy một đôi giày bước vào tầm mắt.

Ngẩng , người đó mặc trang phục nữ quan nội cung, trong tay một đứa trẻ còn quấn tã. Viền hoa nơi cổ áo được thêu gọn gàng chỉnh tề.

Gương mặt mộc mạc lạnh lùng nghiêm nghị. Nghe thấy giọng hắn, nàng cụp mắt xuống, từ trên cao nhìn hắn một cái.

Mà phía sau hắn, vị thiên tử trẻ tuổi nhìn thấy người đối diện thì vui mừng đứng dậy, tiếng:

“An Dung cô cô!”

4

An Dung… An Dung…

Chu Cảnh Hoàn đột nhiên cảm thấy cái tên rất quen tai.

Hắn hẳn đã nghe qua.

Nhưng nghe ở đâu?

Hắn cố sức nghĩ lại.

Ngay sau đó—

“Oa!”

Một tiếng khóc trẻ con vang khắp bốn phía.

Trong hắn như có tia sét xẹt qua.

Ầm!

Hắn nhớ ra rồi.

Hắn nhớ lại khi mình qua loa ngồi bên người chính thê dịu dàng .

Chính thê cũng đứa trẻ như vậy, mỉm cười với hắn:

“Thiếp có một người thứ muội rất thích trẻ con. Minh Nhi ra đời, đáng lẽ nên để muội đến nhìn một cái.”

“Nhưng sau khi thiếp xuất giá, muội đã vào cung.”

Khi , trong hắn chỉ toàn Thiến Nương, căn bản không nghe rõ sau đó Từ Nghi nói gì.

Chỉ nhớ cuối cùng Từ Nghi nói:

“Muội tên là Từ…”

“An Dung!”

5

“An Dung cô cô, hậu, sao hai người lại tới đây?”

Không ai để ý vẻ mặt kinh ngạc của Chu Cảnh Hoàn.

Tiểu thiên tử đã vui vẻ đi tới.

Nhìn thấy ta và Thái hậu nương nương, giọng người đầy vui mừng.

Ta mặt không đổi sắc, đứa trẻ hành lễ:

“Bệ .”

Người nhìn thấy thì nghi hoặc:

“Cô cô, sao cô cô lại một đứa trẻ?”

6

Đúng vậy, vì sao ta lại một đứa trẻ?

Rõ ràng rồi, ta còn theo Thái hậu nương nương đến Ngự thư phòng.

Theo quy củ, ta đi trước một bước để bẩm báo, sai người chuẩn bị nghênh giá.

Nhưng ta lại thấy một nữ nhân ăn mặc rực rỡ, trang điểm lộng lẫy, đang đứa trẻ quấn tã.

Bọn họ nói:

“Đó là ái thiếp của Đại lý tự thiếu .”

“Nghe nói thiếu cưng chiều nàng ta như châu như ngọc. Ngay cả chính thê cũng phải tránh mũi nhọn. Chỉ vì trong thâm cung tức không thông, hôm qua có cung nữ mới vào ta mới biết.”

“Họ nói vị Chu thiếu yêu nàng ta như mạng. Cả Kim Lăng đều biết. Dù sao năm đó khi nàng ta rơi vào chốn phong trần, vị thiếu đại nhân đã bỏ ngàn vàng chuộc nàng ta . Sau khi cưới chính thê, chỉ cách ba tháng đã nạp nàng ta làm quý thiếp. Lụa là gấm vóc, xiêm y châu báu, không thiếu thứ gì. Nàng ta sống còn sung sướng hơn cả .”

Quan viên đương triều công khai dây dưa với một nữ tử thanh lâu như vậy, rất mất thể diện, đáng lẽ phải bị đàn hặc.

Nhưng Chu gia quả có thủ đoạn. Bọn họ chỉ nói Liễu Thiến Nương là con gái cố nhân, có ân với Chu gia, nên dù bị thiên dị nghị cũng phải ra tay giúp đỡ.

Nhất thời, xấu trong gia tộc lại biến thành Chu Cảnh Hoàn không quên ân , trọng trọng nghĩa.

Nhưng trong thứ ân , ai quan đến người chính thê chịu hết ấm ức ?

Không ai quan .

Nếu tỷ tính toán, chính là ghen tuông.

Nếu tỷ tức giận, chính là độc ác.

Ân ngập trời đè ép khiến tỷ không thở nổi.

Lễ pháp vô tận trói buộc khiến tỷ không thể động đậy.

Nhưng đó rõ ràng là a tỷ của ta.

Là người cầm tay dạy ta viết chữ, không chê phiền mà dạy ta lễ nghĩa.

Tỷ tốt như vậy.

Khi biết ta chính là đứa nghiệt chủng do tỳ nữ rửa chân ra.

Khi thấy ta tranh ăn với chó, cổ đeo xích sắt, sống như súc vật.

Ai cũng bảo tỷ bỏ mặc ta, đừng xen vào.

Bởi đó là yêu cầu của quân.

ta ghét cực kỳ hèn của tỳ nữ rửa chân, hận bà ta khiến phu nhân ly với mình. Sau khi tỳ nữ ta ra, ta trực tiếp ban chết.

Còn ta, một đứa nghiệt chủng, cũng tội không thể tha.

Như thể chỉ cần làm vậy, ta có thể không còn cảm giác tội lỗi, phu nhân sẽ hòa hảo với ta như xưa.

Nhưng ta sai rồi.

Phu nhân không tha thứ cho ta, tự xin đến Phật đường.

Còn ta cũng trở thành một con súc nhỏ trong Từ phủ rộng lớn.

Định sẵn phải mang dòng máu tội lỗi mà sống tạm qua ngày.

Nếu đích tỷ không xuất hiện.

Tỷ nhìn đôi mắt đen nhánh của ta, nhìn ánh mắt phòng bị như thú hoang của ta, trong mắt lóe đau lòng và khó hiểu:

“Nhưng người sai rõ ràng là thân nó và phụ thân.”

“Nó chỉ là một đứa trẻ. Từ khi ra đã không thể tự lựa chọn, nó có lỗi gì chứ?”

7

Ta được tỷ nuôi lớn như vậy.

Tỷ nói:

“An Dung, thế đạo gian nan, còn sống được là tốt rồi, không cần cố chấp với đúng sai trong quá khứ.”

Tỷ lại nói:

“An Dung, phải viết chữ cho tốt, không được lười. Nữ tử đọc nhiều sách một chút, luôn không có hại.”

Tỷ cũng sẽ tức giận, dùng thước gỗ vào lòng bàn tay ta, rơi nước mắt:

“Ai cho muội làm người khác bị thương? Muội có biết đó là trưởng tử của thị lang không? Nếu không phải hôm nay giữa chốn đông người hắn đuối lý, không tiện làm lớn , việc muội suýt cắn đứt tay hắn đủ để muội bị chết đấy!”

Còn ta thì sao?

Ta cắn chặt không buông, nhất quyết không nhận sai, thậm chí mắt lộ hung quang:

“Ai bảo hắn khinh bạc a tỷ! Ta cắn chết hắn! Hút cạn máu hắn!”

“Câm miệng!”

Tỷ cắt ngang lời ta, ném thước gỗ chỉ để làm dáng xuống, cuối cùng vẫn ta vào lòng, run rẩy nói:

“Không được nói lung tung. Quên lời a tỷ dặn rồi sao? Muội là nhị tiểu thư Từ phủ, không phải súc nhỏ. Không cần cắn người, càng không cần như súc vật ăn lông ở lỗ.”

Tỷ là người tiên phát hiện ta là quái vật.

Có lẽ vì ta đã quen bị nuôi như súc vật, hoặc vì ta nhau với chó quá nhiều.

trí ta không giống người thường.

Vì vậy khi chịu uất ức, việc tiên ta nghĩ đến không phải là nhẫn nhịn.

Mà là cắn xé và giết chóc.

Tỷ mà lo lắng.

Bởi người tốt lấy vợ luôn muốn lấy người hiền . Nếu biết dáng vẻ của ta, hôn nhất định sẽ hỏng.

Đến lúc đó, với một người bạc như phụ thân, ta chắc chắn sẽ chê ta mất mặt rồi ban cho ta ba thước lụa trắng.

Vậy nên tỷ dặn ta:

“An Dung, dù xảy ra gì, cũng không thể lại giống trước đây nữa. Nếu không, muội sẽ bị chết.”

Nhưng nếu không cắn xé giết chóc, vậy chịu uất ức rồi phải làm sao?

Đích tỷ nhẹ nhàng vỗ lưng ta, dịu dàng cười:

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.