Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2gA4jWFjtP

Xịt Khóa Nền Colorkey 100ml - Kiềm Dầu, Giữ Makeup Lâu Trôi, Không Mốc Nền, Hỗ Trợ Cấp Ẩm Nhẹ

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 9

Nhưng thế thì sao?

Chỉ cần sự cạnh tranh giữa họ dừng , anh vẫn có gặp Cù Miểu.

Vẫn có nói chuyện với cô.

Thậm chí…

Còn có chạm vào cô.

Bởi vì Cù Miểu tức giận, cô anh.

tát giáng mang theo một mùi hương ngọt ngào.

hệt những cây kẹo mút cô từng đưa cho anh còn nhỏ.

Tống Trạch cực kỳ thích Cù Miểu mình.

bao giờ thật sự dùng hết sức.

Nhưng tát rơi mặt, ngực, cánh tay anh mang theo lực đạo vừa phải.

khiến anh nghiện một cách khó hiểu.

Nơi như có từng luồng điện nhỏ lan ra.

Tựa như móng vuốt của một khẽ cào qua, khiến trái tim ngứa ngáy.

Tống Trạch biết phải miêu tả thế nào.

như tàu lượn siêu tốc chầm chậm leo lên điểm cao nhất.

căng chặt.

Lơ lửng giữa khoảnh khắc sắp rơi mà rơi.

Có những , anh thậm chí còn mong Cù Miểu ra tay mạnh hơn một chút.

Mạnh thêm chút nữa.

Anh khao khát kích thích lao thẳng từ mây .

Vì vậy, Tống Trạch tìm đủ mọi cách để chọc tức cô.

sau luôn quá đáng hơn trước.

Cuối cùng, trong một anh thành công chọc giận Cù Miểu, tát của cô mang theo toàn bộ sức lực.

Cơn đau rát mặt còn tan , đôi môi anh đã một mềm mại, mát lạnh và ẩm ướt bao phủ.

Ngọt ngào mức khiến đầu óc trống rỗng.

Tống Trạch chợt hiểu ra.

Đúng rồi.

Chính là !

Anh mới chẳng quan tâm Cù Miểu có ăn rau diếp cá hay .

Đêm hôm , Tống Trạch còn nằm mơ.

Trong mơ, anh và Cù Miểu cùng ngồi tàu lượn siêu tốc, một trận quyền anh tự do vô cùng sảng khoái.

……

Những người anh em cạnh thấy Tống Trạch nằm một mình sofa thất thần, tức cụng ly gọi anh tỉnh .

“Anh Trạch, đừng buồn nữa.”

“Bây giờ chẳng phải khá ổn sao?”

“Đống hố bẩn thỉu của Cù thị cũng coi như được dọn sạch rồi, nền tảng công ty vẫn còn.”

anh ra tay mua với giá thấp, cũng coi như giúp Cù Tâm Viện một tay.”

đó, tập đoàn Cù thị là của anh.”

“Cù Tâm Viện cũng là của anh.”

“Lời to lỗ.”

“Cô nhìn dịu dàng đáng yêu như vậy, đâu cọp Cù Miểu kia.”

Lời vừa dứt, Tống Trạch như sét ngang tai.

tức vỡ trận.

Não còn kịp phản ứng, cơ đã bật dậy khỏi sofa.

“Cậu nói ai là cọp ?!”

“Đó là hoang nhỏ thân yêu của nhà tôi!”

Tiếng hét lớn mức át cả âm thanh trong phòng riêng.

Cả căn phòng tức im phăng phắc.

Tất cả mọi người trợn mắt há mồm nhìn anh.

Chiếc ly trong tay một người rơi đất, phát ra tiếng leng keng khe khẽ.

Tống Trạch chợt bừng tỉnh.

anh mới nhận ra mình vừa nói gì.

Bàn tay vô thức thò vào túi, nắm lấy gỗ tròn tròn kia, chậm rãi xoay trong lòng bàn tay.

hệt như anh bất an.

hoảng loạn.

Anh lấy nó ra nghịch.

gỗ như Cù Miểu.

Luôn có xoa dịu trái tim đang xao động của anh.

Đúng vậy.

Thứ anh muốn bao giờ là Cù thị.

Mà là Cù Miểu.

cam nhỏ tức giận giương móng vuốt, cào cho trái tim anh ngứa ngáy.

Nghĩ đây, Tống Trạch tức chạy vọt ra ngoài.

10

Sau tố cáo cha mẹ nuôi, những sóng gió của Cù thị còn liên quan gì tôi nữa.

Để ăn mừng sự tự do muộn , Hà Tiêu kéo tôi lao thẳng vào quán bar náo nhiệt nhất thành phố.

Nhảy mức hai chân mềm nhũn, tôi mới phẩy tay với Hà Tiêu, len qua đám đông chật chội, về phía nhà vệ sinh tương đối yên tĩnh.

qua hành lang với ánh đèn mờ ảo, tiếng nhạc đinh tai nhức óc dần bỏ phía sau.

Đối diện tôi là một chàng trai tóc vàng có vẻ ngoài yêu dị.

Vai rộng, eo thon.

Ngay tức thu hút ánh mắt của tôi.

Anh ta mặc một chiếc quần jeans đen rách rộng thùng thình, đôi boots đế cao nặng nề.

trong quần rách còn lộ ra lớp tất lưới đen.

Chiếc áo ba lỗ bó sát hở eo, phần trước ngực cắt ra vô số lỗ.

Thắt lưng và cổ đeo dây da đính đinh tán.

Gương mặt gầy gò được trang điểm khói đậm.

Phần đuôi mái tóc vàng còn nhuộm màu cam hồng.

Nói thế nào nhỉ…

Đại khái chính là kiểu “thanh niên visual” mà mấy bạn trẻ mạng thường nhắc tới.

Vì tò mò đơn thuần, tôi nhịn được nhìn thêm hai .

Ngay khoảnh khắc hai chúng tôi sắp lướt qua nhau, cánh cửa phòng riêng cạnh đột nhiên ai đó từ trong đẩy mạnh ra.

Rầm—

Cánh cửa nặng nề quét trúng tôi đang giày cao gót.

Trọng tâm mất thăng bằng, tôi tức ngã về phía chàng trai tóc vàng.

Trong hoảng hốt, tôi theo bản năng tìm điểm tựa.

Bốp—

Bàn tay tôi chống lên bức tường cạnh tai anh ta.

mới miễn cưỡng đứng vững.

hoàn hồn, tôi phát hiện chàng trai tóc vàng đang hơi ngửa người ra sau, lưng dựa sát vào tường.

Khoảng cách giữa hai chúng tôi gần mức đáng sợ.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.