Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1LeBENinoN

Combo 1 Hũ Tẩy Da Chết Cơ Thể Cà Phê Đắk Lắk Cocoon 200ml + Túi Refill Tẩy Da Chết Cà Phê 200ml

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

“Ý tôi rõ ràng, tôi đi, tôi rời khỏi công ty nhà.”

Dư Kham nhìn chằm chằm tôi, cơn giận dâng từ dưới chân tận đầu.

Những khác văn phòng đều nhìn tôi, không ai dám tiếng.

Im lặng năm giây.

Dư Kham đột nhiên cười lạnh, mở miệng nói:

San, nếu còn dám bước thêm bước, ta ly hôn.”

Anh ta nói chậm, từng chữ từng chữ, đang tuyên án.

Tôi nhìn anh ta.

Ánh mắt anh ta lạnh, không hề có ý đùa giỡn.

nghiệp hít ngược hơi.

Tôi biết Dư Kham không phải đang uy hiếp.

Anh ta nói được thì làm được.

Ba tháng trước, anh ta dựa vào ký ức trọng sinh để dự đoán mọi .

Ngay cả thời điểm tôi cãi nhau, anh ta có thể nói trước.

Anh ta thậm chí từng nói:

“Nếu ta cãi nhau quá ba lần, anh sẽ đề nghị ly hôn.”

Lúc tôi tưởng anh ta nói đùa, bây giờ tôi không nghĩ vậy nữa.

“Được.” Tôi nói.

Dư Kham sững .

Anh ta không ngờ tôi lại ý nhanh vậy.

Tôi đeo túi vai, kéo ghế ra, đi phía lối thoát hiểm.

Dư Kham đưa tới bắt tôi, tôi nghiêng tránh đi.

Anh ta lại đưa tới, lần này túm được cổ tôi, lực mạnh đến mức bóp nát xương tôi.

San, bây giờ quay lại, ta vẫn có thể nói tử tế!”

“Không cần nói nữa.”

Tôi dùng sức hất anh ta ra.

“Thỏa thuận ly hôn anh tự soạn, nhà xe đều thuộc anh, tôi ra đi trắng.”

Nói xong, tôi đẩy cửa lối thoát hiểm ra, bước vào .

Dư Kham hét phía sau:

San, quay lại cho anh!”

Tôi không quay đầu.

Khoảnh khắc cửa cầu thang đóng lại, tôi nhìn thấy gương mặt Dư Kham, trên nhiều cảm xúc mà tôi không hiểu.

Nhưng tôi không có thời gian quan tâm.

Tôi bắt đầu chạy xuống dưới.

sáu, lăm, bốn.

Điện thoại túi rung không ngừng.

Tôi lấy ra xem, toàn là cuộc gọi và .

Mẹ chồng gọi tới, tôi không .

chồng gọi tới, tôi không .

Nhóm nghiệp đã nổ tung, tất cả đều nhắc tên tôi:

【Chị San, nói rời khỏi công ty sớm sẽ chết đấy, chị đi nữa, xin chị.】

【Anh Dư là trọng sinh trở , anh ấy sẽ không hại ta đâu.】

【Chị San, chị kích động.】

Tôi không trả .

Ngay sau , điện thoại của mẹ tôi gọi tới.

Tôi do dự giây, cuối cùng vẫn máy.

“San San .” Giọng mẹ tôi mang theo tiếng khóc. “Rốt cuộc con đang làm vậy? Vừa rồi Dư Kham gọi điện cho mẹ, nói con nhất quyết chạy ra ngoài, con điên rồi ?”

“Mẹ, con có lý do của con.”

“Con có lý do ? Dư Kham là trọng sinh, nào nó nói mà không ứng nghiệm?”

Mẹ nghẹn ngào:

“Con quên lần trước nó nhắc con lái xe, con không , kết quả hôm sau xe con bị nổ lốp ?”

là trùng hợp.”

“Làm có nhiều trùng hợp vậy?”

Mẹ tôi sốt ruột:

“San San, dù không vì bản thân con thì vì bố mẹ, bố mẹ chỉ có mình con là con gái, nếu con có , con bảo bố mẹ sống sao đây?”

mẹ, quay lại công ty trước đi, có chờ đến đúng giờ tan ca nhà rồi nói, được không?”

“Không được.”

San, con…”

Tôi cúp điện thoại.

Điện thoại còn chưa kịp nhét vào túi đã lại rung .

Là bố tôi.

Tôi không .

Tiếp là chồng tôi, Dư Kham.

Tôi chuyển điện thoại sang chế độ im lặng, nhét lại vào túi, tiếp tục chạy xuống.

, chín, bảy.

Cầu thang yên tĩnh, chỉ có tiếng bước chân và tiếng thở của tôi.

Nhưng tôi không dám dừng lại.

3

Dư Kham đứng văn phòng, nhìn chằm chằm màn hình điện thoại.

Anh ta đã gọi cho tôi lăm cuộc, gửi hơn hai mươi .

Tất cả đều đá chìm đáy biển.

“Anh Dư, chị San cô ấy…”

nghiệp Tiểu Chu bên cạnh cẩn thận hỏi.

quan tâm cô ta.” Dư Kham lạnh mặt. “Cô ta chết thì để cô ta đi.”

văn phòng không ai dám tiếp .

Dư Kham cúi đầu nhìn điện thoại, trên màn hình là mẹ tôi gửi tới:

【Dư Kham , điện thoại San San không gọi được, con mau đi tìm nó đi, cô xin con đấy!】

Anh ta nhìn hai lần, không trả .

Sau ném điện thoại bàn, mắng câu:

“Rốt cuộc cô ta làm ?”

Không ai trả .

Tiểu Chu đưa cốc nước tới:

“Anh Dư, anh tức quá, có lẽ chị San chỉ nhất thời kích động…”

“Kích động?”

Dư Kham cười lạnh.

“Cô ta ngay cả điện thoại của mẹ mình cúp, cậu nghĩ đây là kích động ?”

Tiểu Chu không biết phải tiếp thế nào.

Dư Kham suy nghĩ lúc, cầm áo khoác , đi ra cửa.

Mấy nghiệp nam vội vàng chặn anh ta lại:

“Anh Dư, anh định ra ngoài ?”

“Đi tìm San.”

“Nhưng bên ngoài…”

“Tôi biết.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.