Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2Vq8cJEg1g

Gậy chụp ảnh 4 chân Tripod điện thoại livestream, quay phim, chụp ảnh kéo dài 180cm, có remote
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Anh chợt bật khẽ một , xoay người với lấy chiếc điện thoại của mình trên tủ đầu giường, bấm hai cái.
Màn hình của tôi sáng lên, trong nhật ký cuộc gọi, bên dưới ba chữ “Chu Yến” có đ.á.n.h dấu một chuỗi tháng——
Chính xác là một trước, ngay trong buổi tối kết thúc cuộc họp bị xét xử đầu tiên.
Anh lại quẹt sang phải hai cái, lịch sử cuộc gọi kéo dài về tận khoảng thời gian xa hơn, nhắn trên cùng là từ mười trước – cái lúc mà tôi còn chẳng biết anh là con mắm .
“Anh lúc đó đã…”
“Ừ.” Anh tựa vào bệ rửa mặt, tư thế thong dong như thể đang đứng phòng khách nhà mình, “Trước cuộc họp bị xét xử đầu tiên, anh đã biết đại diện bên nguyên đơn là em rồi. Trong hệ thống của công ty luật có thể tra được, lúc nhìn thấy tên em, anh đã ngẩn ngơ mất nửa hồ.”
“Nên là sau cuộc họp đó anh kết bạn WeChat tôi không ý…”
“Thế là anh nhờ người tra địa chỉ nhà em.” Anh thản nhiên như thể đang tường thuật lại vụ án của người khác, “Mối quan hệ bạn học cũ bao nhiêu năm, tra một cái địa chỉ cũng không khó lắm. Tra được rồi, mỗi anh lái xe bốn mươi lăm cây số đến dưới nhà em, chín giờ tối đến, một giờ sáng đi. Nằm vùng sáu .”
“Anh… anh rình tôi?!”
“Dùng từ ‘rình’ nghe không chính xác lắm.” Chu Yến ngẫm nghĩ một , “Há miệng chờ trĩu? Có vẻ hợp lý hơn.”
“Chu Yến, anh có biết hành vi này biến thái lắm không hả?”
“Biết chứ.” Anh gật đầu, giọng điệu bình thản như thể đang bảo hôm nay thời tiết đẹp lắm, “ đến tối thứ sáu thì em xuất hiện. Say khướt, chặn xe người lạ ngay giữa đường. Lâm Vãn, em có biết nguy hiểm lắm không?”
Tôi há miệng, mọi lời chất vấn đều tắc nghẹn nơi cổ họng.
Một luật sư bên phía thủ, mỗi buổi tối đều lái xe băng qua nửa cái thành phố đến nằm vùng trước cửa khu tập thể nhà tôi, chỉ “tóm” lấy cái bản mặt tôi.
Đáng lẽ tôi phải báo cảnh sát mới đúng, sao tim tôi lại đập nhanh thế này?
“Rốt cuộc anh đồ cái gì tôi?”
Chu Yến đột nhiên tắt nụ .
Anh thu lại vẻ lười biếng ban nãy, nghiêm túc nhìn tôi chằm chằm.
Đôi ấy dưới ánh ban mai trông sâu thẳm đến lạ kỳ, trong t.ử phản chiếu bóng hình tôi, nhỏ bé thêu dệt, được anh thu trọn hoàn vào bên trong.
“Đồ việc năm năm trước, lúc em đứng khóc trước cửa nhà vệ sinh, đã nhận lấy một tờ giấy lau của anh.”
Năm năm trước? Mảnh ký ức trong đầu tôi bị đứt đoạn, cố gắng nhớ lại chỉ thu về một quầng bóng mờ nhạt.
“Cuộc thi Tòa án giả định quốc, hội trường Đại học Luật F.” Anh kiên nhẫn nhắc nhở, giọng nhỏ lại đôi , “Em đại diện bên nguyên đơn, anh đại diện bên bị đơn. Em thua một trận tranh luận, kết thúc xong liền chui vào nhà vệ sinh khóc một trận rạch trời rơi nước . Lúc chui ra thì mặt mũi lem nhem hết , anh vô tình đi ngang qua nên cho em một tờ giấy.”
Khung cảnh đó đột nhiên xẹt qua trong đầu tôi.
Hình như đúng là có một cậu thanh niên, ngón tay thon dài, khớp xương sạch sẽ, chiếc cúc trên măng-séc áo vest ánh lên vệt sáng nhạt.
Lúc đó tôi khóc dữ dội quá, sưng húp không mở ra nổi, chỉ ngẩng đầu thốt lên một câu “Cảm ơn”, nhìn chăm chăm vào chiếc cúc áo của anh ta hai ba giây rồi quay đi mất.
“Sau đó, anh đã tìm em ba năm.” Chu Yến nhét điện thoại vào túi quần, “Tốt nghiệp xong em đổi số điện thoại hai , chuyển nhà một , trong hội bạn học khoa Luật hoàn không có tên em. Tất những người có thể hỏi anh đều hỏi sạch rồi, chẳng ai biết cái tên ‘Lâm Vãn’ này . Anh thậm chí còn lên trang web chính thức của trường em mò danh sách hướng đi của sinh viên tốt nghiệp, cột của em chỉ vỏn vẹn hai chữ ‘Chờ định’.”
“Anh tìm tôi… ba năm…”
“Ba năm, có những lúc anh tưởng chừng như đã bỏ cuộc rồi.” Anh cúi đầu, khóe môi khẽ cong lên, trong nụ lại mang theo một thứ hương vị khó tả, “Cho đến cuộc họp bị xét xử trước, lúc đại diện nguyên đơn vào vị trí có xướng tên em. Anh ngồi phía diện, suýt nữa đã bật thành ngay trên tòa.”
“Lúc đó biểu cảm của anh thế ?”
“Mặt không cảm xúc.” Anh ngước lên, “ dưới gầm bàn đã tự véo đùi mình hai cái xác nhận xem có phải đang mơ hay không.”
Trong đầu tôi vang lên những “oong oong”.
Cái đống ký ức mờ mịt từ năm năm trước, tôi đã quăng vào xó bếp cho bụi phủ mờ mịt từ lâu.
Kết quả là cái ông anh ngồi phía diện kia đã tìm tôi ba năm, nằm vùng rình tôi sáu , lái xe đường đêm bốn mươi lăm cây số chỉ chộp lấy một con ma men.
“Thế sao anh không liên lạc trước với tôi? Trực tiếp bảo anh là cái người giấy lau năm đó không được à?”
“Anh cũng muốn lắm chứ.” Chu Yến nghiêng đầu, “ anh sợ em quên mất anh rồi. Nhỡ đâu em hoàn không nhớ gì nữa, anh xông đến đường đột chuyện năm năm trước, em lại chả nghĩ anh là cái đồ thần kinh.”
“Bây giờ tôi cũng đang nghĩ anh là cái đồ thần kinh đây này.”
“Dù sao thì cũng nhớ ra anh rồi.” Đôi anh cong lên thành hai hình bán nguyệt.
Điện thoại lại rung lên, Thẩm Niệm gửi đến tối hậu thư:
【Cho mày một hồ giải quyết cái gã đàn ông đó, sau đó đến dưới công ty tao đón Mike! Tiền không thể phí hoài được! ra mày vừa nhắn cho tao hỏi có phải mày có người yêu rồi không, tao phải trả lời thế đây?!】
Tôi hít một hơi khí lạnh, chộp c.h.ặ.t lấy cánh tay Chu Yến: “ tôi biết rồi á?!”
“ em?” Chu Yến cúi đầu nhìn bàn tay tôi đang níu c.h.ặ.t lấy tay anh, độ cong nơi khóe môi rộng thêm một , “Con bạn em bật loa đúng không, anh nghe thấy rồi.”
“Thẩm Niệm, đồ phản bội nhà mày——”
“Thứ Bảy này anh về nhà em ăn cơm.” Anh .
“Cái gì?”
“Người yêu hờ, đúng không? Con bạn thuê cho em cũng là người yêu hờ.” Chu Yến rút một tờ giấy trên tủ đầu giường, thong thả lau lau ngón tay, “Thế thì anh vừa vặn đáp ứng tốt vị trí này. Nhân tiện giúp em phó với em luôn, một mũi tên trúng hai đích.”
“Dựa vào đâu mà anh nghĩ anh đáp ứng tốt vị trí này?”
Anh nghiêng đầu nhìn tôi ba giây, sau đó đọc ra một tràng thông :
“Bố em tên Lâm Kiến Quốc, trước khi nghỉ hưu làm Sở Công trình Đô thị, uống trà Phổ Nhĩ chỉ uống trà chín, chê trà sống cào ruột. em tên Trần Mỹ Linh, giáo viên nghỉ hưu, thích xem chương trình dưỡng sinh, yến sào chỉ ăn cái nhãn hiệu lâu đời của Hồng Kông kia, trước vừa mới cháy hàng.
Em bị giục cưới năm năm trời, năm nghỉ Tết cũng lấy lý do tăng ca không về nhà. Tết năm nay em gửi ba mươi bảy nhắn thoại kêu em dắt một thằng đàn ông về, em không thèm trả lời lấy một .”
t.ử tôi co giật dữ dội: “Sao anh biết chi tiết đến thế?!”
“Cuộc họp bị xét xử đầu tiên, trợ lý của em có nghe một cuộc điện thoại.” Chu Yến mỉm , “Lúc đó em đi ra rót nước, trợ lý của em bật loa , anh ngồi phía diện nghe rõ mùng một mùng hai.”
“Anh… anh đã bị từ lúc đó rồi cơ à?!”
“Ừm.” Anh gật đầu, “Vốn dĩ định tán đổ em rồi mới tính tiếp, vì em đã uống rượu rồi lại còn ra tay trước, nên đẩy nhanh tiến độ một cũng không sao.”
“Chu Yến, cái đồ anh——”
“Sáng thứ Bảy anh qua đón em.” Anh ngắt lời tôi, rút chiếc khăn mặt trên giá bên cạnh bệ rửa mặt ra lau mặt, động tác tự nhiên như thể đang nhà mình, “Quà cáp đã đặt xong rồi. Trà thì mai giao đến, yến sào thì tới từ hôm qua, đang ướp lạnh trong xe.”
“Anh… anh thậm chí còn mua quà trước rồi cơ á?!”
“Đăt từ thứ Sáu trước.” Anh liếc nhìn tôi qua gương, “Nhãn hiệu yến sào em thích phải đặt trước ba mới có hàng, suýt nữa thì không kịp.”
“Thứ Sáu trước anh đã biết tôi sẽ ý rồi chắc?!”
“Không chắc chắn.” Anh móc chiếc khăn mặt trả lại giá, “ lỡ như thì sao. Cứ bị trước thì không bao giờ thừa. Luật sư Lâm này, đây là phẩm chất cơ bản của người làm luật——Làm việc gì cũng phải chừa lại đường lùi.”
Tôi trợn nhìn anh, không thốt ra nổi một lời .
“Bây giờ.” Chu Yến xoay người lại, biểu cảm trở lại vẻ hờ hững xa cách như đang giải quyết việc công, “Em còn năm mươi phút đi đón gã Mike mà bạn em thuê. Anh em đi. Nhân tiện——” Anh móc móc chìa khóa xe từ trong túi quần ra đung , “Vụ án này nên đ.á.n.h thế thì cứ đ.á.n.h thế đó. Anh không nương tay đâu, và em cũng chẳng cần anh phải nương tay. Trên tòa phân cao thấp.”
“Anh định tôi đi đón một gã đàn ông khác bằng xe của anh thật đấy à?”
“Anh em qua đó, ngồi trong xe đợi em.” Anh kéo cửa nhà vệ sinh bước ra , ngoái đầu nhìn tôi một cái, “Em đón người xong giải thích rõ ràng với bạn em, rồi anh em về nhà. bộ quá trình không quá một .”
“Tại sao?”
“Vì anh không muốn em phải tự bắt xe đi một mình mặt với sự tra hỏi của bạn em.” Anh , “Nhân tiện thì, gã Mike đó anh điều tra rồi, ảnh trên nền tảng là ảnh đã qua chỉnh sửa photoshop, người thật với ảnh khác xa nhau hai khoảng không gian đấy. Em gặp rồi đừng có thất vọng.”
Lúc tôi đuổi theo ra thì anh đã khoác chiếc áo sơ mi hôm qua lên người rồi, ba vết cào tươi rói trên xương quai xanh thấp thoáng ẩn hiện nơi cổ áo.
Động tác cúi đầu cài cúc áo của anh vô cùng gọn gàng, ba ngón tay kẹp lấy cúc áo cài từng hạt một từ dưới lên, che từ múi bụng tắp lăng lên tận yết hầu.
“Anh còn điều tra Mike nữa cơ á?”
“Bạn em đăng Facebook bảo thuê người, bức ảnh đó anh liếc qua một cái là nhớ ngay.” Anh cài xong cúc áo cuối cùng rồi xoay người lại, “Thói quen nghề nghiệp thôi, nhìn thấy bất kỳ thông liên quan đến em anh đều sẽ chú ý thêm vài giây.”
“Chu Yến, anh không sợ tôi báo cảnh sát thật đấy à?”
“Em cứ báo đi.” Anh một , “Chiều qua lúc anh rình dưới nhà em, bị hai bác gái tốt bụng tra hỏi hai mươi phút hồ. Họ hỏi anh có phải biến thái rình rập phụ nữ đơn không, anh bảo anh là bạn trai em——” Anh khựng lại một , “Em đoán xem họ có không?”
“Anh thế thật đấy à?!”
“Anh bảo anh là người em thầm thương trộm nhớ, đuổi theo ba năm rồi chưa đổ, đang cố gắng.” Chu Yến nhặt chiếc áo vest dưới đất lên phủi phủi, vắt lên tay, “Một bác gái tại trận đòi kết bạn WeChat với anh bảo về mách với em. Còn bác kia thì hỏi thu nhập hàng tháng của anh bao nhiêu, trong nhà có mấy căn hộ.”
“Thế anh thế ?”
“Báo cáo trung thực.” Anh cầm chìa khóa xe tiến về phía cửa, “Sau đó bác gái nhét vào tay anh một nắm kẹo, bảo ‘Chàng trai cố lên nhé’.”
Tôi day day mặt hai cái thật mạnh, cảm thấy bộ chuyện này kể từ đêm qua đã hoàn vượt tầm kiểm soát rồi.
Say rượu là ngòi nổ, nhan sắc là chất xúc tác,
cái gã đàn ông tên Chu Yến này chính là cái nút thắt thắt c.h.ặ.t lấy tôi năm năm trời, không gỡ ra nổi, chỉ có thể chui tọt vào trong thôi.