Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
5
Đêm hôm đó tôi ngủ chập chờn.
giờ sáng tỉnh dậy mò điện thoại, phát hiện Chu Yến đã gửi tôi một tin nhắn từ một :
“Bản ghi chép định vị và ảnh chụp màn hình vào cửa đã gửi vào hòm thư của em . Mời kiểm tra.”
Tôi mở hòm thư , mấy chục trang tệp PDF nằm ngay ngắn gọn gàng, dòng thời chính xác đến từng giây.
Anh thậm chí còn đính kèm một bức ảnh chụp thời thực tại nhà tôi tối hôm đó——
Bức ảnh chụp quyển hồ sơ tay anh, phía hậu cảnh là chiếc gối tựa sofa nhà tôi và ly uống dở bàn trà đều được thu trọn vào khung hình.
Gã đàn ông này đem bộ chứng cứ chủ động phơi bày tôi kiểm tra.
thản nhiên của anh khiến tôi cảm thấy cái dáng vẻ đa nghi của bản thân thật xấu xí.
Trong hai ngày tiếp theo, tôi không có một giấc ngủ trọn vẹn.
Bộ phận kỹ thuật đem bộ nhật ký hệ thống đối chiếu chéo, địa chỉ IP được truy xuất nguồn gốc từng tầng từng lớp, cổng kết nối được truy vết nút chuyển tiếp mới mò tới được nguồn gốc thực ——
Vị trí làm việc ngay cạnh cùng tầng, một luật sư tập mới đến, vào làm chưa đầy hai tuần.
Tiếp tục điều tra sâu vào thân thế background, phát hiện anh ta có quan hệ họ hàng với một đương từng thua kiện trong tay tôi đây.
Hoàn là một màn trả thù cá nhân.
Không liên quan gì đến Chu Yến.
Tối thứ Sáu tôi gọi điện thoại Chu Yến, chuông vừa reo một là anh đã bắt máy ngay.
“Rõ .” Giọng tôi khàn khàn, “Là cậu thực tập sinh mới đến công ty luật các anh, bị nhà lợi dụng.”
“Ừm.” Môi trường phía anh yên tĩnh, chắc là đang nhà, “Em tin chứ?”
“Tin .”
Anh im lặng hai giây, sau đó tôi nghe thấy từ dây kia truyền đến một thở . Giống như thở nén c.h.ặ.t bấy lâu nay cuối cùng được giải tỏa.
“Thứ Bảy em có rảnh không?” Anh hỏi.
“Có.”
“Thế anh đón em. Bữa lẩu em nợ anh đến phải trả đấy.”
Chiều thứ Bảy anh đổi sang một chiếc xe khác, một chiếc SUV màu xám sẫm, không ghế sau rộng rãi hơn hẳn.
tôi bước lên xe, anh đưa sang một ly trà sữa nóng, nhiệt độ vừa vặn, phần đường, không đá, trân chuyển đổi thành thạch dừa.
“Sao anh biết tôi uống món này?”
“Trợ lý của em nói.” Anh khởi động xe, gương chiếu hậu tôi một cái, “Cô ấy bảo mỗi lần khi lên tòa em đều phải uống một ly, bằng không hỏa khí lớn quá, đập bàn dễ bị đau tay.”
Tôi cúi ôm ly trà sữa, thành ly bằng nhựa truyền ấm vào lòng bàn tay, theo các ngón tay chạy ngược lên .
Nằm ghế phụ góc mặt nghiêng của anh lái xe, hàng lông mi anh dài, khẽ rủ xuống che mất nửa con mắt, tập trung quan sát tình hình giao thông phía .
“Chu Yến.” Tôi cất .
“Ừm?”
“Xin lỗi anh.”
Anh ngẩn một nhịp, bật mỉm: “Xin lỗi cái gì cơ?”
“Nghi ngờ anh.”
“Chuyện bình thường thôi.” Anh bẻ vô-lăng rẽ vào bãi đỗ xe của quán lẩu, “Đổi lại anh là em, phản ứng tiên của anh sẽ là ‘Cái gã luật sư đối thủ này quả nhiên chẳng có ý tốt gì’.”
“Anh không tức giận sao?”
“Tức chứ.” Anh đỗ xe vững chãi, tắt máy, xoay tôi chằm chằm, “Nhưng tức là tức có kẻ dùng thủ đoạn bỉ ỉu này để ly gián. Em nghi ngờ anh là điều hoàn bình thường, anh không trách em.”
Anh cởi dây an nhổm sang, ngón tay khẽ chạm vào lưng bàn tay đang ôm ly trà sữa của tôi:
“Có điều Lâm Vãn này, sau này nếu lại gặp phải chuyện như thế này nữa, có thể gọi điện thoại anh được không? dù là mắng anh một trận được. Đừng tự mình gánh vác suốt ngày không ngủ như thế.”
“Sao anh biết tôi không ngủ?”
“Quầng thâm mắt em sắp rơi xuống tận cằm kìa.” Anh giơ tay khẽ đụng vào dưới mắt tôi, ngón tay ấm áp, chạm vào một cái rút về ngay, “Đi thôi, ăn lẩu thôi. Gọi cái lẩu cà chua mà em ăn ấy.”
“Sao anh lại biết tôi lẩu cà chua nữa ?”
“Đoán đấy.” Anh đẩy cửa xe bước xuống, vòng xe mở cửa tôi, khom mỉm với tôi một cái, “Lần tiên hẹn em đi ăn cơm, không thể đến cả lẩu mà gọi sai được.”
Ăn lẩu được một nửa, tôi nhúng một miếng sách bò thả vào bát anh, anh bị cay đến mức phải “suýt” lên một .
Tôi ngồi phía đối diện đến mức đập bàn bôm bốp, anh uống một ngụm ô mai gượng lại, thẳng vào mắt tôi, đột nhiên cất lời: “Trông thế này thật đấy.”
“Cái gì cơ?”
“Dáng vẻ em ấy.” Anh nói, “Khác hẳn với đập bàn tòa án. Anh em như thế này hơn.”
Đôi đũa tay tôi khựng lại giữa không trung, miếng sách bò trượt ngã trở lại bát làm b.ắ.n lên một vòng vệt dầu nhỏ.
Anh giơ tay tờ giấy lau giúp tôi một cái, động tác nhàng, đệm ngón tay cầm tờ giấy chạm vào phần trong cổ tay tôi.
“Tuần sau vụ án kết thúc .” Anh nói, “Sau đó anh sẽ không còn cái thân phận ‘Luật sư đối thủ’ này nữa.”
“Thế là thân phận gì?”
“Bạn trai.” Anh gấp tờ giấy vừa lau xong lại đặt vào góc bàn, “Loại chính thức ấy. Em có ý kiến gì không?”
nóng của nồi lẩu bốc lên nghi ngút giữa hai chúng tôi, anh màn trắng xóa tôi, biểu cảm vô cùng nghiêm túc, nơi khóe môi cất giấu một chút nụ .
“Thời thử việc tháng.” Tôi lên .
“Dài quá.”
“Một tháng.”
“Chốt đơn.”