Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8KkLtKcUGv

Gậy chụp ảnh Selfie 4 chân A14 1M8 điều khiển từ xa có phân loại đèn trợ sáng

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

**3.**

Ngày thứ 4 sau khi .

Tôi ra ngoài đi làm, trong túi xách mang theo đủ loại hợp đồng, sơ của thân chủ, nhưng lại quên thứ quan trọng nhất.

.

Lúc tan làm về đứng trước nhà mình, tôi lục tung cả cái túi cũng không chùm đâu.

Tôi cố gắng nhớ lại——

Sáng nay đi vội quá, hình như bị tôi đè đống sơ vụ án bàn ở văn phòng rồi.

Tin tốt là: nay tôi nhớ về nhà mình rồi.

Tin xấu là: Tôi không vào được.

Tôi điện thoại ra, nhắn tin cho Chu Diệu.

【Tôi: Chào anh, em muốn hỏi chút là dự phòng ở nhà để đâu ạ? Em lỡ để quên ở văn phòng rồi.】

Nhắn xong tôi tự đọc lại ngữ của mình.

Ừm, rất chừng mực, rất khách sáo.

Khoảng 30 giây sau, anh nhắn lại.

【Chu Diệu: tấm thảm trước .】

Tôi cúi xuống lật lên, quả nhiên có một chiếc.

Mở vào nhà, tôi nằm ườn ra sô pha, nhắn tin lại.

【Tôi: Vâng cảm ạ, ngài cứ làm việc tiếp đi.】

giây sau.

【Chu Diệu: Ngài?】

Tôi khựng lại, còn chưa kịp phản ứng.

【Chu Diệu: Anh nhớ là sáng nay chúng ta vừa mới nhau mà.】

Bàn tay cầm điện thoại của tôi cứng đờ.

Đúng , sáng nay trước khi ra khỏi anh ấy có tôi một cái.

xác mà nói, là anh ấy chặn tôi lại, bảo “ chào buổi sáng”, rồi rất tự nhiên cúi xuống chạm vào môi tôi một cái.

Lúc đó cả người tôi cứng đờ, nhưng lại ngại không dám né.

Thế là sau khi bị xong, tôi giữ nguyên khuôn mặt không cảm xúc nói một câu “ em đi đây”, rồi quay đầu đi thẳng không thèm ngoảnh lại.

Chắc anh ấy có cảm giác như vừa một cái tủ lạnh.

Tôi cân nhắc ngữ, nhắn lại:

【Tôi: Vâng em biết rồi.】

Biết rồi??

Biết cái gì mới được??

Mặt tôi nóng rực.

Nhưng tôi chưa kịp soạn tin nhắn thứ , anh ấy lại gửi thêm một tin nữa.

【Chu Diệu: Tối qua em ôm anh ngủ, em còn bảo anh ‘đừng dừng lại’ cơ mà.】

Tôi nhảy dựng khỏi ghế sô pha.

Cái gì mà ‘đừng dừng lại’!!

là ngày thứ sau khi , anh ấy xoa bóp vai cho tôi —— vì tôi cắm cúi viết cáo trạng đến mức cứng cả cổ —— câu “đừng dừng lại” của tôi là bảo anh ấy bóp tiếp đi!

Cái tên này sao lại cắt câu nghĩa như thế hả!!

Không đúng, cái tên này ăn nói kiểu gì thế hả!!!

Tôi tức tối gõ một dòng chữ.

【Tôi: Lợi dụng mạng viễn thông, điện thoại và các công cụ thông tin liên lạc khác để truyền bá thông tin đồi trụy, phạt giam giữ 10-15 ngày, có thể phạt tiền 5.000 tệ; trường hợp nhẹ phạt giam giữ 5 ngày hoặc phạt tiền 1.000-3.000 tệ.】

im trọn vẹn 40 giây.

【Chu Diệu: Em ác .】

Tôi hài lòng đặt điện thoại xuống.

Chưa đến 30 giây sau, lại có tin nhắn tới.

Tôi mở ra xem——

Là một tin nhắn chuyển khoản.

【Chu Diệu: Chuyển khoản 3.000.】

Mục lời nhắn ghi: Đóng phạt, xin vui lòng kiểm tra.

Mục ghi chú viết: Vợ yêu.

Tôi: “…………”

Tôi vơ cái gối úp lên mặt, cười rúc rích cả phút đồng .

Cái tên này.

Quá nham hiểm.

Định dùng đạn bọc để ăn mòn tôi sao?

Ê hể hể.

Tôi có thể nói là, nhìn người chuẩn thật đấy.

**4.**

Ngày thứ 7 sau khi .

Cuộc sống trôi qua không dễ dàng —— tôi phải làm quen với việc chung sống một mái nhà với người khác, và anh ấy cũng phải thích nghi với tôi.

Anh ấy có bệnh sạch sẽ, đồ đạc xếp đặt phải đâu ra đấy, gọn gàng ngăn nắp.

Tôi thì mắc bệnh trì hoãn, dùng đồ xong bạ đâu vứt đó.

Anh ấy ăn cơm nhanh như ở trong quân đội, đũa gắp thức ăn chuẩn xác như đang làm nhiệm vụ.

Tôi thì ăn uống lề mề, một bát mì nhâm nhi 40 phút mới xong.

Nhưng kỳ lạ ở chỗ, chúng tôi hầu như không cãi nhau.

Bởi vì anh ấy gần như không bao giờ chấp nhặt tôi.

Tôi vứt tất sô pha, anh ấy lẽ nhặt lên bỏ vào giỏ đồ bẩn.

Tôi rửa bát không sạch, anh đợi tôi đi rồi lén rửa lại một lượt.

Anh ấy nghĩ là tôi không biết.

Nhưng tôi biết chứ.

là tôi không biết mở lời nói cảm thế nào thôi.

Cảm giác như nếu nói cảm thì khách sáo quá.

Mà không nói cảm thì lại giống như coi đó là điều hiển nhiên.

Cái mối quan hệ này làm tôi rối rắm muốn chết.

**5.**

Ngày thứ 10 sau khi .

Chu Diệu trực ban ở đồn, tôi tiện đến tòa án nộp sơ nên ghé qua đồn cảnh sát đưa cho anh cà mèn giữ nhiệt.

Là canh ngân nhĩ hạt sen tôi nấu ban sáng, đây cũng coi như một trong số ít những khoảnh khắc hiền huệ hiếm hoi của tôi.

Cô bé lễ tân nhận ra tôi, cười híp mắt gọi điện thoại vào trong.

“Chị dâu đợi chút nhé, Đội trưởng Chu xuống ngay đây ạ.”

Tôi xua tay tỏ ý không vội.

Sau đó tôi nhìn anh.

Chu Diệu phòng thẩm vấn tầng 2 đi ra.

Anh mặc cảnh phục, xắn tay áo lên đến giữa cánh tay, tay cầm một tập sơ, lông mày hơi nhíu lại, đang dặn dò cậu cảnh sát trẻ cạnh điều gì đó.

Biểu cảm lúc ấy cực kỳ nghiêm túc.

Ánh mắt sắc bén vô cùng.

Giọng nói không lớn, nhưng tất cả mọi người xung quanh đều đang chăm chú lắng nghe.

Nói sao nhỉ.

là cái cảm giác, mọi người có mặt ở đó đều anh làm trung tâm.

Toàn thân anh toát lên chữ —— Uy quyền.

So với cái người đàn ông ở nhà hay lẳng rửa bát lại cho tôi, bóp vai cho tôi, nửa đêm đội mưa đi đón tôi, quả thực cứ như người khác nhau .

Tôi ngẩn người.

Sao tự nhiên lại tim đập thình thịch thế này.

Anh dường như cảm nhận được gì đó, nghiêng đầu nhìn về phía sảnh lớn.

Bốn mắt nhìn nhau.

Anh khựng lại, rồi hơi hất cằm lên với tôi, ra hiệu bảo tôi đợi một chút.

Đẹp trai quá đáng.

Nhưng tôi căng thẳng quá.

Ánh mắt đó của anh có lực sát thương quá mạnh, khí trường người tỏa ra quá hung hãn.

Tôi nhất thời không phản ứng kịp, cũng chẳng chào hỏi, quay người lại ——

Chuồn .

Tôi đặt cà mèn lên quầy lễ tân, nói với cô bé một câu “Phiền em chuyển giúp chị”, rồi bôi mỡ vào chân chuồn thẳng khỏi đồn công an.

Đúng .

Tôi bỏ .

của tôi, tòa cãi lý với sư đối phương không biết sợ là gì, đối mặt với thẩm phán vẫn thao thao bất tuyệt mặt không biến sắc.

Kết quả bị chồng mình nhìn một cái, sợ dép.

mặt quá đi.

**6.**

Còn chưa đi đến bến xe buýt, điện thoại đã reo.

【Chu Diệu: sư Lý, nay ở đồn nhìn anh, sao không chào tiếng nào mà đã rồi?】

Đấy, quả nhiên là đến hưng sư vấn tội rồi.

Tôi nặn mãi mới ra được một câu.

【Tôi: Cảnh sát Chu lúc nãy nói chuyện trông dữ quá, không dám lại gần.】

【Chu Diệu: Ngoài giờ làm việc không được gọi chức danh.】

Được thôi.

Tôi ngẫm nghĩ.

【Tôi: Rõ, đồng chí Chu Diệu.】

im rất lâu.

【Chu Diệu: …】

Một lúc sau.

【Chu Diệu: Canh ngân nhĩ ngon , cảm em. Lần sau đừng nữa, anh có cắn người đâu.】

Tôi nhìn dòng tin nhắn này, khóe môi không nhịn được mà cong lên.

Lại có một tin nữa gửi đến.

【Chu Diệu: Lúc nãy đồng nghiệp hỏi anh cô gái là ai, anh bảo là vợ anh. Bọn họ không tin, nói nhìn như trẻ con . Chiếc áo khoác gió màu trắng em mặc đẹp .】

Tôi dán mắt vào câu cuối cùng, đọc đi đọc lại mấy lần.

*Chiếc áo khoác gió màu trắng em mặc đẹp .*

Anh ấy để ý xem tôi mặc gì cơ đấy.

Tôi luống cuống nhắn lại một chữ “Vâng”, úp điện thoại xuống bàn, một mình ngồi cười ngây ngốc với không khí suốt năm phút.

**7.**

Ngày thứ 15 sau khi .

Tôi gặp phải một vụ án cực kỳ rắc rối, đương sự của phía cứ bám riết không buông, đúng ngày ra tòa còn chặn tôi ở cổng tòa án, thẳng vào mũi tôi chửi bới suốt mươi phút.

Tôi mặt không đổi sắc, ghi âm toàn bộ quá trình, rồi bình tĩnh nói với ông ta: “Hành vi của ông đã cấu thành tội gây rối trật tự công cộng, tôi bảo lưu quyền truy cứu trách nhiệm hình sự đối với ông.”

Đối phương bị tôi dọa cho , nhưng buổi tối về nhà tâm trạng tôi vẫn rất tồi tệ.

Tôi ngồi sô pha thẫn thờ.

Chu Diệu về muộn hơn tôi, vừa vào đã tôi rúc vào góc sô pha, ánh mắt vô hồn.

“Sao thế?”

“Không sao.”

Anh ngồi xuống cạnh tôi, không nói gì, cũng không gặng hỏi.

Cứ ngồi yên như thế, qua khoảng mười phút, anh đưa tay ấn đầu tôi tựa vào vai anh.

“Không muốn nói thì không cần nói.”

là em đang buồn bực thôi.”

“Anh biết.”

“Sao anh biết?”

“Lúc em buồn em không nói chuyện, lúc vui em cũng ít nói. Nhưng lúc buồn, em sẽ ôm gối tựa.”

Tôi cúi xuống nhìn cái gối tựa mình đang ôm trong lòng.

Đến cả tiểu tiết nhỏ nhặt này mà anh cũng quan sát được.

Tôi bỗng hơi muốn khóc, nhưng đạo đức nghề nghiệp của sư Lý không cho phép tôi rơi nước mắt trước mặt người khác.

tôi cọ cọ đầu vào vai anh.

“Cảm anh.”

Anh không nói gì.

Nhưng bàn tay anh trượt vai lên sau gáy tôi, nhẹ nhàng xoa xoa tóc tôi.

Khoảnh khắc ấy, tôi bỗng hiểu ra câu nói của mẹ ngày trước ——

“Sống với nhau không phải là tìm người yêu mình đắm say, mà là tìm người sẵn sàng ở cạnh bình tĩnh, lẽ bầu bạn khi mình buồn bã.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.