Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

Chân váy midi dáng dài TAMMY chất ren cạp chun sau có lớp lót trong CV450
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
cho bộ phận lễ tân.
“Kiểm tra xem còn ở đó không.”
dây bên kia trả lời rất nhanh.
“Thưa quản , cô Lâm vừa yêu cầu xe ra sân bay vào mười giờ.”
“Hiện hành cô ấy nhân viên mang xuống sảnh.”
nhìn đồng hồ.
Chín giờ bốn mươi hai phút.
Lâm Gia Hân Hứa Minh chuẩn bị rời sạn.
Cảnh sát không chậm trễ.
Mọi lập đi ra đại sảnh.
Khi cửa thang máy mở, Tống Nghiên nhìn thấy hai đứng bên quầy lễ tân.
Lâm Gia Hân thay bộ váy màu trắng.
Khuôn trang điểm tinh tế, tóc dài buông trên vai.
Hứa Minh đứng bên cạnh cô , kéo vali, còn cầm thoại.
Khoảng cách giữa hai rất gần.
Nếu không biết sự thật, bất kỳ ai sẽ cho rằng họ đôi tình nhân chuẩn bị đi du lịch.
Nhân viên lễ tân Tiểu Trần cúi hoàn thành thủ tục.
“Thưa cô Lâm, chi phí ghi vào tài khoản nội bộ.”
“Ba phần ăn đêm tối qua…”
Lâm Gia Hân lạnh nhạt ngắt lời:
“Không phải chuyển sang khác rồi ?”
Tiểu Trần hơi lúng túng.
“Phía quản xác minh.”
Sắc Lâm Gia Hân lập khó coi.
Đúng lúc ấy, cô nhìn thấy cùng cảnh sát bước ra từ thang máy.
Tống Nghiên đi ngay phía sau.
Ánh mắt Lâm Gia Hân thay đổi rõ rệt.
Hứa Minh quay .
Khi nhìn thấy Tống Nghiên, chiếc thoại anh suýt rơi xuống đất.
“Nghiên Nghiên?”
Tống Nghiên dừng cách anh vài bước.
“Không phải anh ở Lâm Châu ?”
Khuôn Hứa Minh cứng đờ.
Anh nhìn cảnh sát, nhìn , mắt thoáng hiện hoảng loạn.
“Anh có thể giải thích.”
Lâm Gia Hân khoanh .
“Có gì cần giải thích?”
“Chúng tôi ở cùng nhau thì ?”
Cô nhìn Tống Nghiên từ đến chân.
“Cô phụ nữ vẫn luôn bám lấy anh Minh?”
“ bình thường thôi.”
Giọng không lớn, nhưng đầy vẻ khinh miệt.
Hứa Minh thấp giọng:
“Gia Hân, em đừng nữa.”
“Tại tôi không ?”
Lâm Gia Hân bật cười.
“Anh bảo sẽ giải quyết cô từ lâu.”
“Chẳng lẽ đến bây giờ vẫn chưa chia ?”
Những vị đại sảnh bắt dừng quan sát.
số đó còn có nhóm từng chứng kiến Tống Nghiên tranh cãi về hóa đơn lúc sáng.
Quý bà trung niên nhìn cô bằng ánh mắt khinh thường trước đó đứng gần quầy.
Bà kinh ngạc nhìn cảnh sát rồi nhìn Lâm Gia Hân.
Hứa Minh cố bước về phía Tống Nghiên.
“Nghiên Nghiên, em nghe anh .”
“Chuyện giữa anh cô Lâm không giống như em nghĩ.”
“Gia đình anh có dự án cần hợp tác với tập đoàn Bích Lan. Anh chỉ…”
Tống Nghiên lùi .
“Chỉ cần lên giường với con gái chủ tịch ?”
Sắc Hứa Minh đỏ bừng.
“Em đừng khó nghe như vậy.”
“Anh làm tất cả vì tương lai.”
“Tương lai ai?”
Tống Nghiên hỏi.
“Tương lai anh, mẹ anh cô Lâm?”
“Hay tương lai tôi trại tạm giam?”
Hứa Minh sững .
Lâm Gia Hân nhíu mày.
“Cô nhảm gì vậy?”
Cảnh sát bước lên.
“Cô Lâm Gia Hân, chúng tôi cần cô phối hợp điều tra vụ việc liên quan đến hành vi xâm nhập trái phép , làm giả dữ liệu tiêu dùng có dấu hiệu dựng hiện trường vu cáo trộm cắp.”
“Đề nghị cô tạm thời không rời khỏi sạn.”
Sắc Lâm Gia Hân thay đổi.
“Anh có biết tôi ai không?”
Cảnh sát bình tĩnh đáp:
“Biết.”
“Vì vậy chúng tôi mới đúng tên cô.”
vài xung quanh không nhịn bật cười.
Lâm Gia Hân giận nhìn .
“Chị cảnh sát?”
giữ thái độ chuyên nghiệp.
“Cô Lâm, hành vi nhân viên sạn xâm phạm nghiêm trọng quyền lợi an toàn lưu trú.”
“Tôi có trách nhiệm báo cảnh sát.”
“Tôi phó tổng giám đốc cô.”
“Hiện tại tôi xử sự việc với tư cách quản trực ca.”
“Dữ liệu camera cùng nhật ký hệ thống lưu.”
“Cô có thể trình bày với cảnh sát.”
Lâm Gia Hân lập lấy thoại.
“Tôi cho bố tôi.”
“Các nghĩ chỉ dựa vào vài đoạn camera có thể vu khống tôi ?”
Tống Nghiên nhìn cô .
“Không chỉ có camera.”
“Cảnh sát tìm thấy thẻ mở cửa tôi, chiếc vòng kim cương thoại chứa đoạn trò chuyện tủ Tôn Lệ.”
Nụ cười trên môi Lâm Gia Hân biến mất.
Ánh mắt cô nhanh chóng nhìn về phía Hứa Minh.
Hứa Minh tái .
Anh lập :
“Anh không biết chuyện chiếc vòng.”
“Nghiên Nghiên, anh thừa nhận tối qua anh ở đây.”