Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9ANYTFooyt

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Nhưng anh không hề đồng ý hãm hại em.”
“Tài khoản trong nhóm nhắn tin là của anh.”
Tống Nghiên lấy điện thoại, mở bức ảnh cảnh sát vừa cho phép cô chụp .
“Câu ‘tôi chỉ sợ ảnh hưởng việc’ cũng là anh nói.”
“Anh tạo chứng cứ giả.”
“Anh người bị chọn là tôi.”
“Anh chỉ lo mọi ảnh hưởng anh.”
Hứa Minh vội nắm lấy cô.
Tống Nghiên lập hất ra.
Anh hạ giọng:
“Anh bị ép.”
“ nói chỉ muốn dọa em chút, em chủ động chia .”
“Anh không cô ấy giấu vòng vào ba lô của em.”
Lâm lập quay sang.
“Hứa Minh, anh nói ai ép anh?”
“Không phải chính anh nói cô ta rất cứng đầu, nếu chia bình thường đòi tiền sao?”
“Không phải mẹ anh bảo phải khiến cô ta mang tiếng xấu thì mới không dám nhà Hứa gây sao?”
Hứa Minh quát:
“Em im đi!”
“Anh dám quát tôi?”
Lâm giơ tát thẳng vào mặt anh.
Âm thanh vang dội giữa đại sảnh.
Tất cả mọi người đều sang.
Hứa Minh bị đánh lệch mặt.
Trên má nhanh chóng xuất hiện dấu đỏ.
Lâm nghiến răng:
“Tối qua anh nằm trên giường của tôi còn nói chán cô ta từ lâu.”
“Bây giờ cảnh sát , anh giả vờ bị ép?”
“Nhà Hứa của anh muốn dựa vào tôi lấy dự án.”
“Anh cũng muốn dùng tiền của cô ta lấp khoản nợ ty.”
“Anh nghĩ tôi không sao?”
Tống Nghiên Hứa Minh.
“Khoản nợ nào?”
Hứa Minh lập im lặng.
Lâm đang giận nên không hề có ý che giấu.
“Cô không à?”
“ ty của bố anh ta thua lỗ hơn tám triệu tệ.”
“ mà nhà Hứa nói mua làm nhà cưới thế chấp từ lâu.”
“Gần ba trăm nghìn tệ cô chuyển vào đều bị mẹ rút ra trả lãi ngân hàng.”
“Mẹ anh ta còn nói sau khi chúng tôi kết hôn, tìm cách ép cô ký xác số tiền là quà tặng.”
Tống Nghiên cảm thấy hơi thở nghẹn .
Cô quay sang Hứa Minh.
“Cô ta nói thật sao?”
Hứa Minh tránh ánh mắt cô.
“Nghiên Nghiên, tiền bạc chúng ta có thể từ từ giải quyết.”
“Anh vốn sau khi dự án thành trả cho em.”
“Vốn ?”
Tống Nghiên bật cười.
“Anh dùng tiền tôi dành dụm sáu năm trả nợ cho đình anh.”
“Sau chuẩn bị kết hôn với người khác.”
“Bây giờ còn nói vốn trả?”
“Anh có bằng chứng gì chứng minh số tiền ấy là của em?”
giọng phụ nữ đột nhiên vang lên từ phía cửa chính.
vội vàng bước vào đại sảnh.
Có lẽ bà ta vừa được tin từ Hứa Minh.
Vừa thấy cảnh sát, bà nhanh chóng tiến chắn trước trai.
“Tiền chuyển vào tài khoản của Minh Minh thì là tiền của nó.”
“Lúc chuyển cô có ghi là tiền vay không?”
“Có vay nợ không?”
“Không có thì là quà cô tự nguyện tặng.”
Tống Nghiên, giọng điệu vẫn ngạo mạn như mọi lần.
“Cô yêu trai tôi, tự nguyện bỏ tiền lấy lòng nó.”
“Bây giờ thấy nó có lựa chọn tốt hơn muốn đòi về.”
“Trên đời làm gì có tiện như vậy?”
vài khách xung quanh bắt đầu xì xào.
Nhưng lần này, ánh mắt không còn là đồng tình.
Chỉ còn ghê tởm.
Tống Nghiên mở điện thoại.
“Bác nói không có bằng chứng?”
Cô tìm đoạn trò cách đây tám tháng.
Khi , Hứa Minh gửi cho cô bản vẽ .
Anh nói:
“Nghiên Nghiên, nhà này đứng tên anh trước vì em chưa có khẩu thành phố.”
“Em chuyển phần tiền đặt cọc vào tài khoản anh. Sau khi đăng ký kết hôn, anh thêm tên em vào chứng .”
“Từ nay đây là nhà của hai chúng ta.”
Trong đoạn tin nhắn thoại khác, còn đích thân nói:
“ chuyển 200.000 trước đi.”
“Bác viết xác đây là phần vốn của trong nhà.”
“Người nhà không cần quá tính toán.”
Tống Nghiên phát đoạn ghi âm ngay giữa đại sảnh.
Giọng vang lên rõ ràng.
Khuôn mặt bà ta lập chuyển từ đỏ sang trắng.
Tống Nghiên tiếp tục mở lịch sử chuyển khoản.
Mỗi khoản tiền đều có ghi chú.
“Tiền đặt cọc nhà cưới.”
“Khoản góp sửa chữa .”
“Phần sở hữu của Tống Nghiên.”
Ngoài ra còn có bản chụp xác do Hứa Minh ký.
Trên ghi rõ anh của Tống Nghiên tổng cộng 286.000 tệ cùng mua chuẩn bị kết hôn.
không ngờ cô vẫn giữ tất cả.
Bà ta lắp bắp:
“ này không có chứng.”
“Không có chứng thì vẫn có giá trị chứng minh.”
cảnh sát lạnh nhạt nói.
“Còn hiệu lực cụ thể thế nào, tòa án xem xét.”