Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6pz7mKgkjo

Bình giữ nhiệt LocknLock LHC6180 800ml, Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây - JoyMall

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Phần 7

19.

Y tá nói vết thương không sâu. chẳng hiểu sao… Đến khi kết thúc chuyến công tác, trở công ty, Lục Tễ vẫn chưa tháo băng.

Tôi từng hỏi, anh chỉ nói vẫn còn hơi đau.

Đây là một công ty con của tập đoàn Lục thị, Lục Tễ vừa được điều đến. cũng bận đến tối . Thế là chúng tôi lại quay trạng thái… Gần như chẳng có bất kỳ giao điểm .

Thỉnh thoảng cũng đồng nghiệp bàn tán rằng đình anh lại thúc ép đi xem mắt. Trong tôi bình thản như chuyện của một người xa lạ.

Tôi không còn nhớ nổi cảm giác thích anh là thế nữa.

Tôi cứ nghĩ… Chúng tôi mãi giữ khoảng cách ấy.

Cho đến một anh đặt tôi một bản hợp đồng thuê người.

Giọng Lục Tễ bình tĩnh, muốn thuê tôi giả làm bạn gái anh trong ba tháng để đối phó với việc đình liên tục ép anh đi xem mắt.

Ba tháng sau đình anh trở Birmingham, hợp đồng kết thúc, quan hệ giữa hai người cũng chấm dứt.

thù lao, một triệu tệ.

Tôi không còn giống cô gái năm cấp ba nữa. Không còn nghĩa chính ngôn từ nói với anh rằng… Không phải ai cũng hám như anh nghĩ.

Một triệu tệ… Đủ để trả đặt cọc mua một căn nhà ở vị trí khá tốt trong phố .

Tôi thất thần nhìn bản hợp đồng, hỏi:

“Tại sao… Lại là em?”

do Lục Tễ đưa ra… hợp đến mức không thể phản bác.

“Tôi đến đây chưa lâu. Trong phố … Người tôi quen thuộc nhất, chỉ có em.”

20.

Ký hợp đồng xong, tôi vẫn cảm thấy mọi thứ quá thiếu chân thực.

Lục Tễ bảo trợ Dương chuyển tài khoản tôi năm trăm nghìn tệ.

Nhìn tin nhắn báo , tôi ngẩn người hồi lâu.

Đến giờ tan làm, Trần Tự đi tới.

Trạc Âm, tối nay cậu có rảnh không? Rạp vừa chiếu bộ phim …” 

Anh còn chưa nói hết thì giọng nói trầm thấp, từ tốn cắt ngang.

“Chuẩn bị xong chưa?”

Tôi phản ứng chậm mất nửa nhịp.

“Xong… rồi.”

Lục Tễ bước đến tôi, như chẳng hề để ý xung quanh, giơ tay chỉnh lại chiếc khăn quàng cổ cho tôi.

“Hôm nay lạnh.”

Trong hợp đồng ghi rất rõ quan hệ yêu đương của chúng tôi… Cũng phải thể hiện ngay trong công ty. Bởi vì trợ Dương, một vài quản , cả tài xế của anh… Đều báo cáo tình hình của anh cho mẹ anh biết.

Nói đơn giản, diễn thì phải diễn cho trọn. Tôi cố nén ý định lùi lại.

Xung quanh, đồng nghiệp ai nấy đều há hốc miệng.

“Tôi biết ngay mà! Hai người chắc chắn có ! Mọi người nghĩ xem, Tổng đốc Lục là kiểu người chắn rượu giúp bạn học cũ sao? Rõ ràng là thích người ta!”

Lục Tễ như không thấy .

“Đi thôi.”

Anh nắm lấy tay tôi, không hề nhìn Trần Tự lấy một lần, cứ thế dắt tôi rời đi.

Tôi chỉ kịp nhỏ giọng nói với Trần Tự:

“Tạm biệt nhé, đây.”

thang máy, tôi nhìn bàn tay được anh nắm.

Lục Tễ hỏi: “Chưa quen?”

Nửa khuôn tôi giấu trong khăn quàng.

“Có… một chút.”

Anh “ừ” , không hề có ý buông tay.

“Nắm thêm vài lần rồi quen thôi.”

Hơi ấm từ bàn tay anh… Từng chút truyền sang tay tôi. Trong tôi bỗng trở nên rối bời không sao nói rõ.

Thang máy đi thẳng xuống tầng hầm. Chỗ đỗ xe của Lục Tễ ở khá xa.

Anh đi lấy xe, tôi đứng tại chỗ đợi. Đúng lúc ấy Trần Tự đuổi theo.

Tôi ngạc nhiên nhìn dáng vẻ thở hổn hển của anh.

“Trần Tự?”

Anh nhìn tôi.

“Cậu… quen Tổng đốc Lục sao?”

Tôi khựng lại.

“Ừ.”

Anh im lặng một lúc.

“Người đây cậu thích… Là Tổng đốc Lục à?”

Đúng lúc chiếc xe của Lục Tễ cũng chậm rãi dừng cách không xa.

Cửa kính hạ xuống, anh lặng nhìn sang.

Trần Tự giải thích:

“Hôm liên hoan… Lúc chơi Thật , cậu bốc phải câu hỏi người từng thích. Khi cậu nhìn Tổng đốc Lục rất nhiều lần.”

Tôi không còn cách phủ nhận.

“Phải.”

Bốn mắt nhìn nhau.

Cuối cùng tôi cũng chậm chạp nhận ra… Tình cảm Trần Tự dành cho .

Anh hít sâu một hơi rồi cười.

“Được rồi, chúc mừng cậu. Cuối cùng cũng biến thầm yêu sự thật. còn chút việc chưa làm xong, đi nhé.”

Nhìn bóng lưng anh.

Trong khoảnh khắc, tôi lại nhớ đến lớp trưởng năm xưa. Lớp trưởng không thích tôi, cậu ấy chỉ đơn giản là một lớp trưởng có trách nhiệm, luôn cố gắng bảo vệ bạn học.

… Điều không ngăn được việc. Tôi cảm nhận được từ cả hai người… Một sự dịu dàng giống hệt nhau.

21.

Lục Tễ thật sự quá mệt mỏi vì bị đình giục kết hôn. Cho nên… Khi giả làm bạn trai tôi, diễn xuất của anh hoàn hảo đến mức không chê đâu được.

Không chỉ đồng nghiệp cảm thán, thi ra một người lạnh lùng như đóa trên đỉnh núi… Khi yêu cũng có thể dịu dàng, chu đáo đến thế. Thậm chí… Có đôi lúc ngay cả tôi cũng sinh ra ảo giác.

Rằng… Có anh thật sự thích tôi.

Cuối tháng là sinh nhật tôi.

Những năm gần đây, tôi hầu như chưa từng tổ chức.

Cô bận công việc, bà thì trí nhớ càng kém, thỉnh thoảng còn quên cả năm hiện tại là năm .

Tôi vốn định… Lại lặng để ấy trôi qua như mọi năm. Lục Tễ khiến sinh nhật tuổi hai mươi lăm của tôi trở không thể quên.

Anh tìm khắp thế giới chỉ để gom những loại pháo đẹp nhất, đốt suốt cả một đêm trên bầu trời phố.

Có hai loại… ngừng sản xuất từ lâu. Lục Tễ còn bay sang Thụy Sĩ, bỏ ra số rất lớn mời nghệ nhân làm riêng cho .

Buổi tối tại nhà hàng trên không cao nhất phố.

Tôi đứng ngoài ban công, hai tay vịn lan can, ngẩng đầu nhìn bầu trời rực rỡ.

Lặng người rất lâu.

Phía sau, Lục Tễ ôm lấy tôi.

Theo bản năng, tôi định giãy ra.

“Đừng động.” Anh nói: “Tài xế nhìn.”

…Chẳng phải tài xế nên đợi dưới lầu sao?

“Thích không?”

Hơi thở ấm áp của anh lướt qua bên tai khiến cả vành tai lẫn cổ tôi đều nóng ran.

Tôi mím môi, chỉ nói được hai chữ.

“Cảm ơn.”

Lục Tễ nắm lấy đôi tay lạnh cóng của tôi, áp bàn tay .

“Âm Âm, chúc mừng sinh nhật tuổi hai mươi lăm.”

Đoàng!

Tiếng pháo nổ vang, lấn át hoàn toàn giọng nói của anh. Tôi chỉ loáng thoáng được hai chữ… “…được không?”

Tôi quay lại.

“Anh… Vừa nói thế? Tiếng pháo lớn quá, em không rõ.”

Khóe môi anh cong như chẳng có ý nghĩa , anh nắm lấy tay tôi.

“Không có quan trọng.”

“Ngoài lạnh, cắt bánh thôi.”

Lục Tễ nói pháo không phải quà sinh nhật. Anh còn tự tay làm một chiếc vòng tay bằng pha lê. Không đáng bao nhiêu , bảo tôi đừng thấy áp lực.

Đến lúc ấy tôi hiểu vì sao gần đây trên các khớp ngón tay anh lại có nhiều vết thương đến thế.

Đợi chắc chắn tài xế không ở gần, tôi nhẹ nhàng nói: “Tổng đốc Lục.”

“Thật ra… Anh không cần phải làm đến mức . Em nghĩ… Không chỉ đình anh mà cả công ty cũng tin chúng ta yêu nhau rồi. Không cần tiếp tục diễn cho mọi người xem nữa.”

Lục Tễ đặt d.a.o nĩa xuống, lại lặng nhìn tôi bằng đôi mắt đen sâu như màn sương.

“Xin lỗi, đây là lần đầu tiên tôi làm. Chiếc vòng… Có phải hơi xấu không? Em không thích à?”

Tôi bất lực thở dài.

“Không phải vấn đề …”

Nhìn vẻ anh giống như nói: “Dù tôi hơi buồn… chỉ cần em không thích, tôi em.”

Những lời định khuyên anh… Bỗng không sao nói ra được.

Tôi chỉ biết cúi vai đầy bất lực.

“Không có … Em cũng đâu phải không thích…”

Ở nơi tôi không nhìn thấy, khoé môi Lục Tễ lặng nhếch lên.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.