Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
01
Vân Hóa xách chiếc đèn hoa hình con thỏ, nụ cười ngọt ngào vô cùng: “Đa tạ công t.ử đã vì no tỳ mà thắng được chiếc đèn .”
trìu mến véo nhẹ sống mũi nàng ta: “Khó khăn lắm mới thứ nàng thích, dĩ nhiên phải chiều theo nàng .”
xong, quay sang nhìn ta. Thấy vành mắt ta đỏ hoe, lại chau mày: “Lại bày bộ đó làm gì? Người ngoài nhìn vào lại tưởng chúng ta ăn h.i.ế.p nàng.”
rõ ràng các người đang ăn h.i.ế.p ta đấy thôi!
Ăn h.i.ế.p ta miệng không thể , thể giãi bày những uất ức trong .
Ta rủ mắt, bàn tay bấm sâu thành hình bán nguyệt.
lẽ rằng sự bướng bỉnh của ta thật tẻ nhạt, thở dài một : “Được , quay về ta mua lại nàng chiếc khác được chứ gì. Đèn hoa cũng , chiếc Vân Hóa đã thích, nàng không thể nhường nàng ấy một chút sao?”
Đèn hoa quả thực cũng . vì sao Vân Hóa lại chỉ chăm chăm đòi đúng chiếc ta vừa chạm tay vào?
Ta ngước mắt nhìn Vân Hóa. Nàng ta xách đèn, khẽ nhếch môi nhìn ta, nơi đáy mắt hề giấu giếm sự đắc ý.
Nàng ta rõ ràng cố tình.
Ta trừng mắt nhìn lại, lại bắt ngay tại trận.
Vân Hóa lập tức thu lại nụ cười, vành mắt đỏ , cúi đầu: “Công t.ử, do nô tỳ không tốt. Chỉ chiếc đèn giống hệt chiếc đèn người mẹ quá cố từng làm nô tỳ hồi nhỏ, nhất thời nô tỳ mới muốn nó. Nếu tiểu thư không vui, hay … trả lại tiểu thư vậy.”
, giọt nước mắt nàng ta vừa vặn rơi xuống đúng .
Cơn tức giận của bùng ngay tức khắc.
nhíu c.h.ặ.t mày nhìn ta: “Nàng từ bao giờ lại trở nên khắc nghiệt, vô tình thế? Vân Hóa cha mẹ đều mất, lẽ nàng không biết sao?”
chưa dứt lời, Vân Hóa đã bưng chiếc đèn dâng trước ta. Ta chưa kịp vươn tay, đã tưởng ta muốn cướp, liền đẩy mạnh ta một .
Ta không kịp phòng , ngã bệt xuống đất, cổ truyền một cơn đau nhói. Ta kinh ngạc không thể tin nổi nhìn .
ngẩn ngơ tại chỗ, trong mắt thoáng hiện vẻ áy náy: “Sao nàng lại không biết né chứ?”
Vừa chìa tay định nắm lấy ta kéo dậy, Vân Hóa đã “ối” một ngửa người , quăng chiếc đèn đi.
lập tức rụt tay lại, xoay người ôm c.h.ặ.t nàng ta vào .
Trên bờ sông rộ một hồi reo hò tán thưởng. Một đôi bích nhân, giữa muôn vàn ánh đèn hoa đăng giữa phố.
Phong cảnh thật đẹp đẽ biết bao.
Ta tự mình bò dậy từ đất, cổ đau xé ruột xé gan. Chiếc đèn thỏ kia trôi dạt hai vòng trên nước chìm nghỉm.
Hai người họ vẫn ôm c.h.ặ.t lấy nhau, thẹn thùng nhìn người đối diện, gương đỏ hơn cả l.ồ.ng đèn.
Họ đã sớm quên mất chiếc đèn vừa rơi xuống sông nãy.
Đám đông đột nhiên xô đẩy náo loạn. Không biết ai chen đẩy một , ta dòng người cuốn phăng về phía trước.
Lảo đảo vài bước, ngoảnh đầu nhìn lại đã thấy tăm hơi hai người họ nữa.
02
Ta ngẩng đầu cố kìm nén những giọt nước mắt đang chực trào nơi khóe mắt. Cổ sưng càng càng to, thấm vào so với cơn đau trong .
Ta nhớ lại những chuyện đã làm với ta, lách khỏi dòng người, rẽ vào một con hẻm nhỏ hẻo lánh.
Xung quanh không ồn ào náo nhiệt, ta cuối cùng cũng không cần kiêng nể mà òa khóc nức nở.
Khóc xong, ta đưa tay trước n.g.ự.c.
Nơi đó treo một chiếc còi xương.
Năm xưa khi trúng độc mất đi , chính tay cha đã đeo nó ta. Người từng : “A Vân, bất luận khi nào, chỉ cần thổi còi, cha sẽ đón con.”
Chính vào , trong sọt cỏ phía lưng vang sột soạt. Ta giật b.ắ.n người ngoảnh đầu lại.
Một đôi mắt đen láy ló từ khe sọt, nhút nhát nhìn ta. Nom chừng một đứa trẻ tầm ba, bốn tuổi.
Thấy ta, đứa trẻ bĩu môi: “Tỷ tỷ… tỷ tỷ…”
Tim ta thắt lại, vội vàng bước tới ngồi xổm xuống, bế đứa trẻ khỏi sọt.
Nó nức nở : “ người xấu bắt ta…”
Dưới ánh trăng, ta nhìn rõ vết siết bầm tím trên cổ tay đứa trẻ.
ta chùng xuống.
Từ bao giờ mà trong thành Thường Ninh lại xuất hiện kẻ buôn người thế ?
ta không kịp suy nghĩ nhiều, đầu hẻm đã vang bước dồn dập áp sát.
“Tìm kỹ vào!”
“Mẹ kiếp, thằng ranh đó răng sắc thật, c.ắ.n xong chạy. Bắt được nhất định phải c.h.ặ.t t.a.y nó!”
Đứa trẻ trong co rúm người lại.
Ta quyết đoán bế xốc đứa trẻ, kéo lê đang thương, xoay người chui sâu vào trong hẻm. Ta nghiến c.h.ặ.t răng nén đau lao về phía trước, khi nhìn thấy ngôi miếu hoang ở phía nam thành.
Trong miếu hương khói lạnh ngắt, dưới bàn thờ điện một hốc ngầm. Miệng hốc được che đậy bằng bồ đoàn, người ngoài rất khó phát hiện.
Ta vén bồ đoàn, nhét đứa trẻ vào trong tự mình thu người chui tọt vào theo. Ta bịt c.h.ặ.t miệng đứa trẻ, chú ý lắng nghe động tĩnh bên ngoài.
bao lâu , bên ngoài vang bước hỗn loạn. Kẻ rất đông, giọng không giống người bản địa.
Trận thế e rằng không phải đám buôn người thông thường.
Hơn nữa, diện mạo của đứa trẻ … ta cứ thấy hình như đã từng gặp ở .