Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4qE3OrQD6S

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Bà tức đỏ gay mặt, thẳng mũi Bùi Cánh mà c.h.ử.i: “Ngươi mù mắt rồi sao? Không chân tiểu thư thương à? Còn đẩy đẩy cái gì! Theo lão , ả hồ ly tinh quỳ c.h.ế.t luôn tốt! Tránh cho quấy rầy tiểu thư nhà chúng ta!”
Xuân Âm đứng cách không xa cũng nhoài nửa người ra tiếp lời: “Đúng vậy! Đúng là đồ sao chổi! Quay về ta sẽ dựng ngay một cái bảng trước cổng phủ Thành chủ ghi là ‘ và ch.ó cấm ’!”
Mấy tì nữ trong phòng che miệng cười khúc khích.
Bùi Cánh đứng nguyên tại chỗ, mặt mày lúc xanh lúc trắng: “A , nàng đúng là đám người trong viện dạy hư rồi! Quay về ta nhất định phải tâu Thành chủ bán sạch bọn họ đi!”
Những người cận kề chăm sóc ta đều là những người đi theo ta rất lâu. Mặc dù bọn họ không thể vì vài câu của Bùi Cánh mà bán đi, nhưng trong lòng ta vẫn cảm vô cùng khó chịu.
Và đây là lần đầu tiên, tận đáy lòng ta trỗi dậy một niềm chán ghét sâu sắc đối hắn.
Ta c.ắ.n môi ra hiệu:【Ngươi đi đi, ta không nhìn ngươi nữa.】
Bùi Cánh thủ thế của ta, sắc mặt sa sầm.
Hắn hừ lạnh một tiếng, giọng đột nhiên cao v.út : “Đi? Nàng tưởng ta nhìn nàng lắm sao?”
“Nếu không phải hồi nàng cứ nắm c.h.ặ.t lấy tay áo ta, khóc lóc trên đời mình ta là bạn, tội nghiệp vô cùng, nàng tưởng ta nguyện ý ở cạnh một kẻ câm như nàng chắc?”
Hai chữ “kẻ câm” thốt ra, cả khoảng viện rơi tĩnh lặng.
Chu ma ma giận không thể kiềm chế, giơ tay định tát mặt hắn. Nhưng Bùi Cánh tuổi trẻ sức dài, nghiêng đầu né .
Chu ma ma dùng lực quá đà nên hụt, thắt lưng kêu “rắc” một tiếng đau đớn gập người xuống.
Ta hoảng hốt vội chìa tay đỡ lấy bà, nhưng Bùi Cánh chẳng buồn liếc nhìn lấy một cái. Hắn thong thả phẩy phẩy tay áo, xoay người đi về phía cửa.
ngưỡng cửa, hắn dừng bước, hơi nghiêng đầu : “Tự tự chịu.”
Nhìn cái bộ dạng cao cao tại thượng của hắn, ngọn lửa giận trong lòng ta bùng cháy ngùn ngụt. Ta chộp lấy bình trên bàn, dùng hết sức bình sinh chọi thẳng về phía hắn.
Một tiếng “choang” giòn tan vang , hắn theo bản năng cúi người né tránh. Bình đập khung cửa vỡ tan tành, rưới đầu chân hắn một bãi nồng.
Bùi Cánh đứng c.h.ế.t trân tại chỗ, đầu tóc be bét , ngơ ngác nhìn ta.
Hắn quen biết ta mười mấy năm nay, vốn biết ta xưa nay luôn ôn hòa nhẫn nhịn. Sau sự ngỡ ngàng ngắn ngủi, hắn tức giận mức điên tiết: “An Hề , nàng điên rồi sao?!”
Ta đỡ Chu ma ma sập nằm.
Hắn lẽ nổi điên phát tác, nhưng ánh mắt quét qua khoảng viện, nhớ ra đây là phủ Thành chủ, cuối cùng đành nghiến c.h.ặ.t răng, vác theo một thân mùi nhếch nhác chật vật rời đi.
Cánh cửa gỗ đóng sầm sau lưng hắn.
04
Dưỡng thương trong phủ vài , vết sưng ở cổ chân ta đỡ phân nửa.
tội cho Chu ma ma tuổi tác cao, cú trẹo lưng thương không nhẹ, vẫn còn phải nằm giường tĩnh dưỡng.
Ta bê chén t.h.u.ố.c ngồi giường bà.
Bà nắm lấy tay ta, lòng bàn tay thô ráp ấm áp: “Tiểu thư, lão nhìn người lớn , biết người trọng tình trọng nghĩa. Trước kia thằng nhóc nhà họ Bùi đối tốt người, lão cũng ghi nhận trong lòng. Nhưng lòng người dễ đổi thay lắm, cạnh hắn đứa con gái rồi, trong mắt gì còn người nữa?”
Ta rủ mắt, nhẹ nhàng gật đầu.
Thực ra bản thân ta sao mà không biết chứ. lúc Bùi Cánh đưa bờ sông ngoài thành về, ta lờ mờ nhận ra điều gì .
Hồi vì không thể cất lời, ta không giao du bạn bè ở thành Thường Ninh.
Bùi Cánh : “Nàng cứ ra hiệu đi, ta đọc hiểu .”
Hắn vì học thủ thế mà cùng ta dùng thủ ngữ giao tiếp. Nhưng khi , hắn chưa từng ra hiệu trọn vẹn cho ta một lần nào nữa.
Hắn : “ nghe hiểu lời ta , giao tiếp nàng ấy tiện lợi hơn nhiều.”
Đúng vậy, mồm miệng nhanh nhẹn, so ta quả thực tiện lợi hơn nhiều.
Trong tay ta cầm một con chim gỗ , khắc vặn xiên xẹo, cánh to . là thứ Bùi Cánh thức hai đêm liền khắc ra , là món quà đầu tiên hắn tặng ta.
Ta cẩn thận cất con chim hòm rương. Những , ta sai người gom góp tất cả những đồ đạc Bùi Cánh tặng ta qua từng ấy năm , chất đầy ba chiếc hòm lớn.
Ban đầu khi , ta cũng từng thử đón nhận nàng ta.
Ta nghĩ, nàng ta không cha không mẹ quả thực đáng thương, nếu nàng ta nguyện ý, ta thêm một người tỷ muội cũng tốt.
Ta tặng nàng ta trâm vàng, nàng ta cúi đầu nhận lấy, ngoảnh đi đỏ hoe mắt chạy tới tìm Bùi Cánh: “ phải tiểu thư coi thường tỳ, chê tỳ nghèo nàn nên lấy mấy thứ ra ban phát không?”
Ta tặng nàng ta quần áo, nàng ta túm c.h.ặ.t gấu áo không năng gì. Bùi Cánh hỏi nàng ta sao, nàng ta rơm rớm nước mắt: “ tỳ là một tì nữ, sao mặc nổi hoa phục thế ?”
Ta cuống cuồng , tay ra hiệu liên hồi giải thích. Nhưng nàng ta chẳng buồn liếc nhìn, nhắm mắt nhào lòng Bùi Cánh.
Bùi Cánh tuy không mắng ta, nhưng chau mày: “A , nàng quá đáng lắm rồi đấy.”