Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4qE3OrQD6S

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Lông mày rậm gồ cao, đường góc hàm dứt khoát. So với sự ôn hòa kiểu thế gia công t.ử Bùi Cánh, giữa chân mày và ánh mắt ngài ấy lại thêm vài phần lạnh lẽo và áp chế lưỡi đao sắc bén.
Ta không kìm lén ngước mắt ngắm ngài ấy thêm một khoảnh khắc. trong khoảnh khắc đó, Tạ Kỳ vừa vặn ngoảnh lại.
Bốn mắt nhau.
Ngài ấy nắm bắt xác tầm mắt ta.
Thật nhạy bén!
Tim ta hẫng một nhịp, rủ mắt xuống.
nhân thời cơ giới thiệu: “Dực Vương điện hạ, đây là nữ An Hề . Từ nhỏ mất tiếng nói, không thể cất lời bái kiến, mong điện hạ hải hàm.”
Ta một lần nữa hành lễ vạn phúc cực kỳ chuẩn mực.
Ngài ấy không giống những người khác lộ vẻ thương hại hay kinh ngạc, nhếch môi, khẽ gật : “Không .”
08
Trở về viện t.ử, Hoàng Thái tôn đang ngồi trên chiếc bàn nhỏ đợi ta. Cậu bé biết chuyện ta không thể nói chuyện, lại lén học thủ thế theo ma ma.
Thấy ta đi , cậu bé giơ hai bàn bầu bĩnh :【Chào .】
hiệu xong, tự cậu bé khúc khích trước.
Lòng ta mềm nhũn.
Ta tới ôm cậu bé lòng. Cậu bé thuận thế ôm c.h.ặ.t ta, giọng sữa thỏ thủi nói: “A , hôm nay mặc đồ đẹp thật đấy.”
Ta mỉm xoa xoa cậu bé, quay sang ma ma: 【Đứa trẻ ăn cơm ?】
Ma ma bất lực lắc : “Vẫn đâu ạ, bụng đ.á.n.h trống reo hò từ lâu rồi, nhưng nói thế nào cũng đòi đợi thư về cùng ăn.”
Lòng ta hơi xót xa, véo nhẹ cái má phúng phính cậu bé. Hoàng Thái tôn dán hõm ta nũng nịu: “Ta thích ăn cơm cùng A nhất.”
Ta đặt cậu bé xuống, nhẹ nhàng hiệu thủ thế【Thích】, lại cậu bé.
Ma ma còn kịp giải thích, Hoàng Thái tôn vỗ reo hò: “Ta biết rồi! Đây là ý nói “thích”!”
Mấy giây sau lại rầu rĩ nhăn cái nhỏ: “Ma ma từng dạy con rồi mà ban nãy vui quá con quên mất tiêu.”
Sau bữa ăn, cậu bé lại quấn ta đòi học thủ thế. Học bộ dạng người lớn nghiêm nét lại, ưỡn cái bụng nhỏ, nghiêm túc nói: “Bất luận là thứ gì, khi học rồi mới là mình.”
Ta đang mỉm dạy cậu bé thì ma ma đi truyền lời: “ thư, Thành chủ mời người đưa công t.ử tiền sảnh.”
Ta bế Hoàng Thái tôn ngoài, vừa ngước mắt lên thấy bóng dáng thon dài mặc hắc y đang đứng cạnh .
Hoàng Thái tôn vừa thấy ngài ấy liền vô cùng kích động: “Ngũ thúc! Thúc đến tìm con đấy à?”
Tạ Kỳ sải tiến lại gần. Vẻ lơ đãng vốn có thu bớt lại, nghiêm mắng: “Lần sau còn dám chạy lung tung nữa không?”
Hoàng Thái tôn rụt lại, giúi ta.
Tạ Kỳ mắng xong đứa cháu trai, ánh mắt tự nhiên rơi trên ta. Ta bế Hoàng Thái tôn, hơi cúi người hành lễ.
Ánh mắt Tạ Kỳ dịu đi đôi chút: “Vẫn thức cảm ơn An thư cứu Dã nhi.”
Ta nhẹ nhàng lắc , lùi lại nửa .
ở bên cạnh tiếp lời: “ cần Hoàng Thái tôn không là tốt rồi, đây đều là phận sự thần t.ử chúng thần.”
Tạ Kỳ chìa muốn đón Hoàng Thái tôn. Ai ngờ Hoàng Thái tôn lại siết c.h.ặ.t ta hơn, gào lên: “Con không muốn tách rời A đâu!”
Tạ Kỳ không dùng lực mạnh, thấy cậu bé ôm c.h.ặ.t liền thuận thế rụt lại. Ngài ấy buồn đến mức bật , nhướn mày: “ lắm thằng ranh, ngoài một chuyến mà gan to lên không ít nhỉ, cả lời ta mà cũng không nghe nữa rồi?”
Hoàng Thái tôn từ ta thò nửa cái , cứng rắn nói: “Con vốn dĩ gan to rồi!”
Ta vỗ vỗ lưng cậu bé an ủi. Hoàng Thái tôn tưởng ta đang vũ cậu bé, liền tiếp tục cất giọng lớn: “Đám người xấu đó vẫn bắt , con phải ở bên cạnh A để bảo vệ ấy!”
Cậu bé nói bằng giọng nũng nịu khiến mọi người có đều bật . Tạ Kỳ lại càng khinh khỉnh hừ lạnh một tiếng: “Dựa con? Còn đòi bảo vệ người khác. Một đạp là đá con bay mất dạng rồi.”
Ngài ấy khựng lại một chút, ánh mắt có không lướt qua ta: “Với lại, con lại vô lễ thế hả? Người ta cứu con một mạng, một tiếng “cô cô” cũng không nguyện ý ?”
Ta xua , ý bảo không cần câu nệ lễ nghĩa.
cũng vội vàng giải thích: “Quân thần có biệt, điện hạ nếu thực sự vậy thì không hợp quy củ.”
Tạ Kỳ lại bất chấp hừ lạnh: “Quy củ thối gì chứ. Ta nói là .”
đột nhiên phản ứng lại. Vị trước mắt này là kẻ không tuân thủ quy củ nhất trong toàn bộ hoàng thất.
Hoàng Thái tôn lại ôm ta, nghiêm túc phản bác: “A trẻ trung xinh đẹp thế này, cô cô thì già mất rồi, phải là !”
Tạ Kỳ nghiến răng, đột nhiên bật thành tiếng: “, .”
Ngài ấy một lần nữa chìa , túm gáy áo Hoàng Thái tôn: “Con thực sự không về cùng ta ? Nhũ mẫu con khóc đến mức suýt mù mắt rồi kìa, con không đi thăm bà ấy ?”