Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 6

Nhắc nhũ mẫu, khóe miệng Hoàng Thái lập tức trĩu xuống, nét mặt đầy vẻ do dự. 

Cuối cùng, cậu bé ghé sát lại hôn một cái lên mặt ta, hứa hẹn: “ Vân tỷ tỷ, nhũ mẫu của ta , ta phải đi ấy, không ấy sẽ buồn lắm. Ngày mai ta lại tỷ nhé?”

Tạ Kỳ xách cậu bé đi như xách một con mèo nhỏ, thuận thế giáo d.ụ.c: “Không được sự phép của con gái nhà người ta thì không được tùy tiện hôn người khác, con có biết không hả?”

Hoàng Thái ưỡn cổ phản bác: “ Vân tỷ tỷ chắc chắn sẽ đồng ý thôi, bởi vì tỷ ấy con mà!”

Ta đứng nguyên tại chỗ, mỉm cười ra hiệu thủ thế 【】 với cậu bé. Hoàng Thái cũng đáp lại ta một thủ thế 【】.

Tạ Kỳ bất lực cậu bé, xách người đi ra ngoài.

Theo bóng dáng họ đi xa dần, ta nghe thấy giọng trầm thấp của Tạ Kỳ nương theo làn gió thoảng lại: “Cái thủ thế ban nãy hai người ra hiệu nhau có ý nghĩa gì thế?”

Hoàng Thái cực kỳ kiêu ngạo hừ một : “ có ý nghĩa “tạm biệt” đấy!”

Tạ Kỳ mỉm cười. Nhưng khoảnh khắc bước ra khỏi viện, ngài ấy hơi nghiêng lại. Sau , ngài ấy đáp lại ta một thủ thế 【】.

Ngài ấy có vẻ như đã hiểu lầm .

09

Nghe tin Dực Vương Thường Ninh, Bùi Cánh đứng ngồi không yên. 

nhờ người gửi một bức thư, chữ nghĩa giữa các dòng chữ chứa đựng sự quen thuộc một cách hiển nhiên, bảo ta cách tiến cử trước mặt Tạ Kỳ.

Cuối thư, lại đã bao trọn một chiếc thuyền hoa  tinh mỹ nhất trên Ngọc Hồ, mời ta đi dạo hồ, coi như lời tạ lỗi chuyện đập rương đồ mấy ngày trước.

trước kia, ta quả thực sẽ dễ dàng được dỗ dành. Nhưng bây giờ, ngay cả những hậu lễ gửi kèm theo, ta đều bảo Xuân Âm trả lại nguyên vẹn.

dâng tới chà đạp nữa thì đúng ta ngu ngốc thật .

Hôm sau, Tạ Dã sáng sớm đã chạy tới ta. Sau lưng cậu bé đi theo một vị ma ma nét mặt hòa nhã, nghĩ bụng đây chắc nhũ mẫu của cậu bé .

Ngô ma ma vừa thấy ta, gối khuỵu xuống định quỳ bái. Ta mắt sắc tay nhanh đỡ lấy , lắc lắc .

nghẹn ngào khó nén: “Nô tì dập tạ ơn đại ân đại đức của An thư đã cứu điện hạ! không có người, cái mạng của nô tì cũng tiêu tùng !”

Chu ma ma ở bên cạnh an ủi giùm ta: “Ma ma mau đứng dậy đi, đây đều chuyện thư nhà ta nên làm mà.”

Ta nghiêm túc gật gật . lúc mới đứng dậy, ánh mắt ta ngập tràn sự biết ơn.

Tạ Dã nhân cơ hội nắm lấy gấu áo ta, ngước đôi mắt tròn xoe lên: “ Vân tỷ tỷ, ta muốn tỷ đi chơi cùng ta, có được không ạ?”

dạng của cậu bé, ta thực sự không thốt nổi lời từ chối. Thay một quần áo gọn gàng nhẹ nhàng, lại mang đủ hộ vệ, ta để mặc cậu bé dắt tay đi tới t.ửu lầu lớn nhất thành.

Cậu bé kéo ta đi thẳng tới nhã gian Thiên Tự Hào ở tầng hai. Đẩy ra, ta lại ngẩn ngơ tại chỗ.

Tạ Kỳ đang tựa bên sổ nghịch một chén rượu bằng bạch ngọc. 

Ngài ấy hôm nay trút bỏ kình trang màu đen, thay bằng một dài bào màu trắng trăng có hoa văn ẩn. Bớt đi vài phần lạnh lẽo của sa trường, càng lên dung mạo thanh tú tuyệt trần, lông mày mắt đẹp như tranh vẽ.

Ta dừng lại ở , nhất thời không biết nên tiến hay nên lùi. 

Ngô ma ma lại nhiệt tình tiến lên đôn đả: “An thư mau ngồi đi ạ, bữa tiệc điện hạ đặc biệt bày ra để cảm ơn người đã cứu điện hạ đấy.”

Ta lúc mới ngồi xuống.

nhã gian ngoài ta ra có một cô gái trẻ tuổi. Nàng ấy sinh ra vô cùng linh hoạt kiều diễm, tò mò đ.á.n.h giá ta. 

Ta khẽ mỉm cười với nàng ấy. Nàng ấy lại không hề xa lạ, xán lại gần hỏi: “Cô nương, cổ họng của cô làm sao thế?”

Tạ Kỳ lập tức lên ngăn cản: “ , không được mạo phạm.”

Cô gái tên bĩu môi, không lên nữa.

Ta liếc Chu ma ma, lập tức hiểu ý, nhẹ nhàng giải : “ thư nhà ta hồi nhỏ trúng độc, hỏng mất cổ họng nên không phát ra được.”

lộ vẻ tiếc nuối, ngay sau lại truy hỏi: “Đã khám qua đại phu chưa? Họ sao?”

Chu ma ma thở dài một : “Thành chủ đã danh y khắp nơi, năm kia mời được cả đồ đệ của Dược Vương Cốc. Người có thể chữa, ta đã mừng rỡ rất lâu, nhưng uống t.h.u.ố.c mấy tháng liền vẫn chẳng thấy biến chuyển gì.”

lập tức : “Ta cũng người học y đấy! Đơn t.h.u.ố.c có thể ta xem một chút được không?”

Tạ Kỳ ở bên cạnh lên : “ tuy tuổi nhỏ nhưng y thuật lại cực kỳ tinh thông. An thư tiện thì cứ để nàng ấy xem qua thử xem.”

Dực Vương đã lên , ta liền lấy giấy b.út ra, chép lại một bản đơn t.h.u.ố.c từ ký ức.

mời ta vào gian buồng , cẩn thận bắt mạch ta, lại xem xét cổ họng ta. 

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.