Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7prey8M9fc

Combo 2 Xịt Vải DOWNY Khử Mùi Và Chống Khuẩn 99.9% Chai 370ML Hương Nắng Mai/Huyền Bí/Đam Mê
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Ánh mắt Tạ Kỳ sắc lẹm: “Quản cho tốt cái miệng của ngươi, lần bản vương đ.á.n.h không là gối đâu.”
đau mức ngũ quan biến dạng, cuối cùng cũng phản ứng lại được thân phận của người trước , sắc trong chớp mắt cắt không còn một giọt m.á.u.
Ta hít sâu một hơi, tới trước . Hai tay ra nhanh và mạnh một thế cực kỳ thô lỗ, ánh mắt khinh bỉ tột cùng:【Đồ ngu, cút!】
Tạ Dã lại trong lòng Tạ Kỳ thò cái xù xì ra, tò mò hỏi ta: “A Vân tỷ tỷ, cái thế vừa rồi tỷ ra ý nghĩa gì thế ạ? khí thế thật đấy!”
Xong rồi.
Cơn tức giận lu mờ trí óc, suýt dạy hư trẻ nhỏ rồi.
Ta giơ tay ra, bịt c.h.ặ.t mắt Hoàng tôn lại, bịt tai trộm chuông hy vọng cậu bé mau ch.óng quên .
Tạ Kỳ bật cười thành tiếng.
11
quỳ đường đá xanh, chúng ta hòa thuận như vậy, nơi đáy mắt ngập tràn vẻ không thể tin nổi.
Ta chẳng buồn ban cho hắn thêm một ánh mắt nào , túm vạt váy xoay người . Đột nghe thấy tiếng gọi khẽ của hắn: “A Vân…”
chân ta không hề dừng lại, . Làn gió nhẹ của Ngọc Hồ lướt qua gò má, thổi tan bầu không khí u uất bờ.
Tạ Dã nhỏ lớn ở kinh thành, hiếm khi được ngồi loại kiểu Giang Nam thế này, hưng phấn chạy ngược chạy xuôi boong . Ta sợ cậu bé vấp ngã nên bảo Chu không rời nửa theo.
boong trở nên thanh tĩnh, một mình ta đứng ở mũi . Cho khoảnh khắc này, ta mới trút ra được một ngụm khí.
Ta thực sự cảm ơn . Nếu hắn không trơ trẽn mức này, lẽ ta cần nhiều thời gian hơn mới buông bỏ được.
trời càng lúc càng gắt, mũi không vật che chắn. Một chiếc giấy dầu che đỉnh . Ta tưởng là Chu , đang định quay cảm tạ thì lại va một đôi mắt sâu thẳm.
Tạ Kỳ không biết lúc nào đã đứng lưng ta. Ngài ấy một tay cầm , tay kia chắp lưng.
Thấy ta ngẩn ngơ, ngài ấy tiếng trước: “Hồi nhỏ nghe phó giảng, Ngọc Hồ Thường Ninh phong cảnh đẹp như tranh vẽ, hôm nay được chứng kiến, quả danh hư truyền.”
Ta kinh ngạc nhướn mày.
Ai mà không biết vị hỗn thế vương này năm xưa ở kinh thành suýt lão phó tức mức tại chỗ cáo quan quy điền chứ.
Thấy ta lộ vẻ nghi ngờ, Tạ Kỳ không tự hắng giọng một tiếng: “Lời đồn không thể tin hoàn toàn được. Thực ra ta và phó quan hệ cực kỳ tốt, lúc ta thắng trận trở về, ông lão còn mấy lần mời ta tới nhà uống rượu đấy.”
Ta không kìm được cong mày. Tổ phụ và phó là cố giao, ta biết ông mắc bệnh tiêu khát nghiêm trọng, giọt rượu không chạm môi.
Thấy vậy, ngài ấy dứt khoát bỏ sự vùng vẫy, thản thừa nhận: “Được rồi, thực ra ông ấy không mời ta uống rượu, mà là lấy thước đ.á.n.h ta.”
Nói rồi, ngài ấy đè cán xuống một , che trọn vẹn ta vào trong bóng râm.
Ta chìa tay ra muốn đón lấy cán . Ngài ấy lại nâng cổ tay một , khiến ta sao cũng không với tới được.
“An tiểu thư muốn nói, nam nữ thụ thụ thân, không hợp lễ nghi?”
Ngài ấy rủ mắt ta, nơi đáy mắt dâng nụ cười: “Nhưng bây giờ thân phận của nàng khác rồi. Nàng là ân nhân cứu mạng của Hoàng tôn, ta với tư cách là thúc phụ của nó, che giùm ân nhân của cháu trai là lẽ trời đất.”
Ngài ấy ở trong quân đội lâu năm, xưa nay không tuân theo những tục phiền hà đó.
Oái ăm thay cái lý sự cùn thốt ra lại khiến người ta không cách nào phản bác được.
Ta rụt tay lại, không giằng co với ngài ấy , chỉ hướng về ngài ấy khẽ khàng nhún người hành lễ.
hồ sóng nước lấp lánh, dưới là một khoảng trời riêng.
12
Những ngày đó, ta tròn nghĩa vụ chủ nhà, dẫn Tạ Kỳ khắp các con đường lớn góc phố nhỏ của Thường Ninh.
Không hiểu vì sao, dù ta không thốt một lời, ngài ấy luôn thể ngay chớp mắt tiên nhận ra tâm tư của ta.
Bánh hoa quế góc phố thơm ngọt dễ chịu, ngài ấy sẽ tự dừng ; trâm gỗ chạm khắc sạp hàng cực kỳ tinh xảo, ngài ấy sẽ động thanh sắc mua xuống.
Càng khiến ta ngờ hơn là ngài ấy lại lén học thế. Lúc chia tay, ngài ấy ra một thế 【Thích】, đó đôi mắt cong cong nói: “Tạm biệt A Vân, ngày mai gặp lại!”
Lần gặp , ta lực dạy ngài ấy cách ra “tạm biệt” chính xác thế nào.
Nhưng chập tối, ngài ấy vẫn cố chấp ra 【Thích】, rồi gò má ửng hồng của ta, thẳng lưng mỉm cười: “Ồ, ta lại nhớ nhầm rồi. A Vân không ngại dạy lại một lần chứ?”
Ta không tự mím môi, đưa tầm mắt chỗ khác, nhưng đáy lòng lại dâng muôn vàn niềm vui.
Hôm đó chập tối, ta xe ngựa xuống, vừa ngoảnh lại đã đụng độ .
Mấy ngày không gặp, đáy mắt hắn phủ đầy quầng thâm, qua gầy không ít.