Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
25
Tức giận quay về ký túc xá, trong tôi toàn là cảnh anh hôn mình.
Không nhịn , tôi lôi bức tranh ra nhìn — đúng là giống thật.
Nhưng lần này nhìn kỹ hơn, mới phát hiện góc trái phía trên một dòng chữ nhỏ viết rất khéo léo:
“Của Cảnh .”
Ngay dòng chữ vẽ một mũi tên, chỉ thẳng vào bức chân dung tôi.
Thật là… trẻ con hết biết.
Tôi xoa xoa má, cố bản thân tỉnh táo .
Điện thoại bỗng sáng .
Cảnh nhắn:
“Tối nay anh buổi tụ họp, em muốn cùng không?”
Tôi suy nghĩ một rồi gõ chữ:
“Không cần đâu, em hứa ăn với bạn cùng phòng rồi.”
Chưa vài giây, tin nhắn của anh đã :
“Kết thúc anh em biết, anh không uống rượu.”
Dù là quá khứ hay hiện tại giác an toàn mà Cảnh mang cho tôi — lúc nào cũng đầy ắp.
Chuyện cũng kể, chẳng giấu tôi điều .
Đêm khuya vắng lặng, tôi nằm trên giường, óc cứ thấp thỏm mãi.
Điện thoại bất ngờ sáng , là anh gọi.
Sao về nhanh vậy?
anh mang theo sự mệt mỏi lười biếng:
“Anh ở lầu.”
Tôi giật mình, bật dậy theo phản xạ:
“Anh xuống ?”
“Nhớ em chứ sao.”
Mới mấy tiếng không gặp thôi mà?
Tôi mắng anh một câu, anh cũng không cãi, dày :
“Biết ngay em chờ anh.”
kiểu hơi dính này… đúng là chẳng anh.
hơn một tiếng nữa mới giờ đóng cổng, xuống một cũng không sao.
Tôi vội khoác áo bông, xỏ dép lê xuống.
đàn ông ấy đứng đó, áo khoác đen mở rộng, đường nét vai và cổ rõ ràng.
Ngón tay kẹp điếu thuốc cháy dở, ánh đỏ chập chờn trong đêm.
Vừa thấy tôi, khóe môi anh cong rồi dập tắt điếu thuốc.
Tôi bỗng thấy mình với áo phao to sụ và đôi dép bông trông thật… quê mùa.
Cảnh mắt, ánh nhìn rơi tôi từng một, sau đó chậm rãi xuống, ôm tôi vào lòng:
“Thịnh Hạ Lý, anh thích em lắm luôn.”
dám là không uống rượu?
dáng vẻ này rõ ràng là say không .
Tôi nuốt nước bọt, giác nóng rát len dần :
“Anh say rồi.”
“Không .”
Cằm anh tựa vào hõm vai tôi, hơi thở nóng rực.
Tôi hoàn toàn không chống đỡ nổi kiểu dịu dàng này:
“Anh về trước … chuyện này, để mai rồi không?”
“Là chuyện em đồng ý bạn gái anh ấy à?”
Anh hỏi, trầm mà kiên định.
Tôi lặng lẽ gật .
Nhưng đàn ông trước dường không định buông tha tôi dễ vậy:
“Anh muốn ngay bây giờ.”
“Anh giở trò vô đấy à, Cảnh .”
Tôi liếc anh một , thấy rõ ràng anh cố tình.
Anh bật cười , trầm thấp rót mật vào tai.
Sau đó nhàng buông tôi ra, xoa đỉnh tôi, gương ánh đèn đêm vẫn đẹp mức khiến ta choáng váng:
“Anh nghiêm túc. bạn gái anh .”
anh mang theo từ tính đặc biệt, khiến trái tim tôi mềm nhũn từng .
Tôi , nhìn anh bằng ánh mắt lém lỉnh:
“Vậy… thể chấp nhận thử việc trước không?”
Lông mày anh nhíu một thoáng, rồi nhanh chóng giãn ra, thở phào nhõm.
Anh cười:
“Chỉ cần là em, thử bao lâu cũng .”
Một câu khiến óc tôi không khỏi nghĩ xa.
Ngón tay anh vén mấy sợi tóc bị gió thổi rối ra sau tai tôi, nhàng đối đãi với một món đồ quý giá:
“Vậy lần này, không cần ‘tạm ứng trước’ nữa rồi đúng không?”
Tôi chớp mắt, chưa kịp trả lời, môi đã bị anh chiếm lấy.
Nụ hôn kéo dài mức tôi suýt không thở nổi, lắp bắp rủa một câu:
“Đồ khốn.”
giác anh cong môi cười, bàn tay đặt sau gáy tôi cũng siết nhàng, muốn giữ tôi bên mình mãi mãi:
“Lần này là thật đấy, Thịnh Hạ Lý. Anh chính là đàn ông của em.”
(Toàn văn hoàn)