Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3g260aFfL0

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4 - Khi Đứa Bé Xuất Hiện

13.

Cố Dã xuất viện, tin anh kết đã lan khắp giới.

Anh đưa tôi về , chính thức ra mắt trưởng bối.

bà nội của Cố Dã vừa thấy bụng tôi đã nhô cao, liền chống gậy quất thẳng vào người anh.

“Đồ chẳng ra gì, có gia huấn nào dạy cậu ăn ở trước cưới hả?”

“Thôi cũng bỏ cậu lại để An An chịu ấm ức, chỉ đăng ký kết chứ không tổ chức đám cưới, bao nhiêu năm vứt hết vào bụng chó rồi à?”

là quá đáng! Sao lại nuôi ra một đứa này. Khí chết tôi rồi! già, đánh tiếp , tôi nghỉ lấy hơi.”

Cố Dã không phản kháng, ban đầu đứng im chịu đòn, thấy bà đánh mới né.

Tôi lo lắng muốn đến can mấy lần đều bị mẹ Cố Dã giữ lại.

Bà mỉm cười: “A Dã làm sai phải chịu phạt. đó cũng không giúp được gì đâu.”

“Tôi sợ đánh mạnh quá sẽ xảy ra chuyện…”

“Không đâu, có kinh nghiệm.”

“…”

Đánh chán rồi, bà mới thôi.

bà nội vẫn nghiêm giọng đe dọa: “Nếu cậu không nhanh chóng tổ chức đám cưới, đến lúc đó tôi sẽ đem An An và đứa bé giấu .”

Cố Dã vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ.

quay sang hỏi tôi: “An An, bố mẹ cháu nào rảnh đây một chuyến? Là lỗi của tôi, vốn dĩ phải là tôi đến trước.”

Tôi đáp: “Không cần đâu ạ, mất cách đây hai năm rồi, mẹ cháu hiện ở nước ngoài.”

Ngừng một chút, tôi thêm: “Mẹ đã có gia đình mới, chuyện của cháu tự mình quyết định được.”

nhìn nhau, sắc mặt không mấy tốt.

Dù đã chuẩn bị tâm lý, tôi vẫn không tránh khỏi hụt hẫng.

Nguyễn Lam Tâm đúng, hoàn cảnh này, Cố sẽ không dễ dàng chấp nhận tôi.

Nếu tôi có một gia đình đủ đầy, có lẽ có thể đấu tranh, sự là sự , không thể thay đổi.

mà ngay đó, mẹ Cố Dã nắm tôi, dịu dàng :

“Chuyện của con, A Dã đã mẹ trước.”

“Con đừng nghĩ ngợi nhiều, Cố chưa đến mức phải liên để củng cố địa vị.”

Tôi vừa bất ngờ vừa mừng, nhiều hơn cả là xúc động.

Nhìn sang Cố Dã, anh đáp lại tôi bằng ánh mắt trấn an.

hôm đó, tôi ngủ lại Cố.

Vừa nghĩ đến chuyện sẽ ngủ chung giường Cố Dã, mẹ anh đã đến đuổi anh .

nay mẹ muốn gần gũi con dâu, con sang ngủ bố con.”

Cố Dã ấm ức, ba bước ngoái lại một lần.

Mẹ anh đẩy ra ngoài, khóa cửa lại.

Rồi lấy tủ ra một chồng album dày cộp.

“An An, lại đây, mẹ con xem lịch sử trưởng thành của thằng nhóc này.”

lúc Cố Dã bé đến cấp ba, năm nào cũng có ảnh lưu giữ.

Mẹ anh vừa xem vừa kể từng chuyện xấu hổ của anh.

Đến thời cấp ba, bà chợt dừng lại: “Con biết không, lúc đó thầm thích một người mà không tỏ tình.”

lòng, chuyện quá khứ của anh, tôi vừa không nghe vừa tò mò.

đến : “Người đồn con bé Nguyễn, mẹ chưa từng thấy nắm .”

này dọn phòng , mẹ phát hiện dưới gối có một tấm ảnh một tấc, không biết xé đâu.”

Bà lật album, rồi rút trang cuối ra một tấm.

“Đây này, chính là tấm này.”

Tôi nhìn, lập tức đỏ mắt.

Đó là ảnh của tôi.

Năm tôi lớp 8, Cố Dã thi đại .

Nghỉ vài hôm trở lại trường, tôi phát hiện ảnh mình trên bảng vinh danh đã biến mất.

Ảnh của mọi người đều , chỉ thiếu của tôi.

Tôi và bạn nghi ngờ có kẻ có ý đồ xấu, đến mức bố tôi phải đưa đón mỗi ngày.

Nửa kỳ trôi không có gì xảy ra, tôi mới dần yên tâm.

Không ngờ, tấm ảnh lại ở đây.

“Ơ, sao người trong ảnh giống con ?”

Giọng mẹ Cố Dã kéo tôi về thực tại.

Tôi cười nhẹ: “Đó là ảnh tôi trên bảng vinh danh thời cấp hai.”

Nghe xong, bà lập tức sa sầm mặt: “ trộm ảnh trên bảng vinh danh ư!”

Tôi bật cười.

là, để “bù đắp” tôi, mẹ anh kể hết tất cả những chuyện xấu hổ của Cố Dã mà bà nhớ.

Bao gồm cả việc hồi nhỏ anh từng bị mặc đồ con gái.

đó, tôi mơ thấy mình sinh một bé gái, được Cố Dã cưng chiều hết mực.

14.

Mẹ Cố Dã muốn giữ tôi ở lại vài ngày nữa, Cố Dã không chịu.

Ăn xong hôm , anh đã đưa tôi về.

Đêm hôm ấy, Cố Dã ôm gối xuất hiện trước cửa phòng tôi.

“Mẹ bảo bị chuột rút, dặn anh nửa đêm để ý nhiều hơn.”

“À… được.”

Anh đặt gối xuống, nằm ngay bên cạnh tôi.

Tắt đèn rồi, mọi giác quan đều trở nên nhạy bén.

Tôi nằm thẳng cứng ngắc, không nhúc nhích.

Một lúc , lưng bắt đầu mỏi, tôi khẽ xoay người, vừa nhích một bàn đặt lên eo tôi.

Trong bóng , giọng anh trầm thấp vang lên: “Đau lưng à? Anh xoa .”

Bàn ấm áp áp vào lưng, hơi nóng người anh truyền lớp vải, lan khắp người tôi.

Tôi cứng đờ, càng không động đậy.

“Đường An.” Anh gọi tôi, “Thả lỏng , này cứ như anh đang bắt nạt vậy.”

Anh xoay mặt tôi lại: “Nếu anh sự muốn bắt nạt , này e là chưa đủ.”

rồi, anh chậm rãi cúi xuống tôi.

Nụ kết thúc, giọng anh đã nhuốm sắc tình: “Thả lỏng, là vợ chồng.”

Anh lại tiếp, bàn luồn vào, nhẹ nhàng mơn trớn.

Nửa người tôi tê dại, may mà lý trí sót lại giúp tôi kịp ngăn anh lại.

“Con… con đang đạp.”

Anh khựng lại, rồi bất lực : “Để lần .”

 

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.