Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7prey8M9fc

Combo 2 Xịt Vải DOWNY Khử Mùi Và Chống Khuẩn 99.9% Chai 370ML Hương Nắng Mai/Huyền Bí/Đam Mê

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4 - Khi Nước Mắt Gặp Gỡ Ánh Mắt

Tôi vội bật dậy khỏi chỗ ngồi, liều mạng xua tay.

“Không phiền anh , em ngủ một giấc là .”

xong tôi co chân chạy.

Đùa à?

Nếu sự đi cấp cứu, bị anh phát hiện tôi giả vờ, chẳng anh sẽ càng tôi hơn ?

13

Để ít gặp anh khóa trên, cũng ít gặp mọi hơn.

Để bản thân bớt xấu hổ, tôi dứt khoát chuyển địa điểm.

Mỗi ngày tôi không tới phòng thí nghiệm nữa, mà đổi sang .

Anh khóa trên gửi tin nhắn tôi mấy lần.

Tôi đều đánh trống lảng.

Mãi tới sự không giả ngốc nữa, tôi mới gửi định vị.

không tới phòng thí nghiệm nữa?】 Anh .

【Ha ha, không luận văn viết xong rồi, không làm thí nghiệm nữa !

【Hơn nữa em phát hiện mạng ở hơn đó.】 Tôi bịa chuyện.

rồi.】

Anh không thêm nữa.

Tôi tưởng sự chán của anh dành cho tôi, không ngày nào cũng nhìn thấy tôi nữa, chắc chắn anh sẽ thở phào nhẹ nhõm.

không ngờ, tối đó tôi thu dọn cặp sách, chuẩn bị rời khỏi .

Bỗng có gõ gõ lên bàn tôi.

“Trình Tái.”

Tôi ngẩng đầu lên, liền thấy anh khóa trên.

“Anh ngồi sau em nửa ngày rồi, em cũng không phát hiện.”

“Vậy à?”

Tôi gãi đầu, cười khan hai tiếng.

Từ sau biết sự lịch sự của anh đối tôi hoàn toàn là vì tố chất , thực anh tôi, tôi đã không thể như trước đây, lanh mồm lanh miệng mà ở chung anh nữa.

Anh dường như cũng nhận .

Anh hơi nhíu mày, đi song song tôi máy.

Mỗi bước đều im lặng vô

Sự im lặng này kéo dài tới cửa máy chậm rãi khép lại, rồi chậm rãi đi xuống.

Tôi sự chịu không nổi, định mở miệng để giảm bớt xấu hổ, thì máy bỗng rung mạnh một cái.

Gần như lúc, anh khóa trên lập tức nắm lấy tay tôi.

Giây tiếp theo, trước mắt đột nhiên tối đen.

máy hoàn toàn ngừng lại.

“Mất điện rồi.”

Bên ngoài nhanh có nhân viên trực gõ cửa, bảo chúng tôi kiên nhẫn chờ, hệ thống điện sửa chữa.

Tôi dần bình tĩnh lại khỏi cơn hoảng loạn, lúc này mới phát hiện anh khóa trên luôn nắm tay tôi.

Do dự vài giây, tôi nhẹ nhàng rút tay .

bóng tối, tôi không nhìn rõ vẻ mặt anh.

Chỉ nghe anh :

“Trình Tái, gần đây em lại có áp lực gì à?”

14

“Ha ha, không có .”

Tôi tiếp tục cười giả.

Anh im lặng một thoáng.

anh cảm thấy em không vui.”

Tim tôi lại run lên.

Còn chưa kịp trả lời gì, tôi đã nghe anh tiếp:

“Nếu anh lại cho em sờ một chút, em có vui hơn không?”

Khoảnh khắc này, tôi thậm chí nghi ngờ tai mình có vấn đề.

Tuy tôi luôn biết anh tính.

bán sắc để an ủi một mà mình , vậy cũng rộng lượng quá rồi đấy?

Tôi còn chấn động, bóng tối đã vang lên tiếng vải áo sột soạt.

Tuy tôi không nhìn thấy, cũng biết, anh khóa trên lại rút vạt áo sơ mi rồi.

“Đến đi.”

Anh tôi, giọng điệu hào phóng vô .

Tôi nuốt nước bọt, xua tay từ chối.

“Thôi khỏi đi…”

“Gần đây anh luôn tập gym, cảm giác có thể sẽ hơn trước một chút, em không muốn thử à?”

Giọng anh trầm thấp, kỳ lạ thay lại có sức mê hoặc.

Không sờ thì phí—

Không , không thể sờ!

Hai nửa não trái của tôi lại bắt đầu đánh nhau.

Nhân lúc đó, anh khóa trên từng bước đi tôi.

Cho tới hơi thở ấm áp khẽ lướt qua đỉnh đầu tôi.

“Đến đi.”

Anh vừa , vừa nắm lấy cổ tay tôi, chậm rãi kéo mình…

ngay trước giây bàn tay tôi sắp hạ cánh.

máy “ting” một tiếng, khôi phục vận hành.

Khoang máy chật hẹp lập tức sáng như ban ngày.

Tôi cũng tỉnh táo lại, lập tức rút tay .

“Không anh, sự không !”

Theo cửa máy mở , tôi vội vàng lao ngoài.

Chỉ là chạy đi xa rồi, tôi không nhịn quay đầu.

Không biết có ảo giác của tôi không, trên mặt anh khóa trên…

Hình như có một chút tiếc nuối như có như không?

15

Tôi phát hiện mình sự chẳng hiểu nổi anh khóa trên nữa.

một , không nên tránh càng xa càng ?

tại anh lại xuất hiện trước mặt tôi còn thường xuyên hơn trước?

Không chỉ vậy, anh như mọc rễ .

Bất kể tôi ngồi ở , anh cũng luôn có thể “trùng hợp” ngồi chếch sau tôi.

Tôi nghĩ tới nghĩ lui không hiểu, dứt khoát đi AI.

AI trả lời:

“Dựa trên quá khứ giữa bạn của bạn và anh khóa trên của cô ấy, tôi cho rằng hành vi hiện tại của anh khóa trên xuất phát từ tinh thần trách nhiệm.”

Tôi bừng tỉnh.

Đúng rồi, trước đây anh đã lo tôi áp lực quá lớn nghĩ quẩn.

Bây giờ phát hiện tâm trạng tôi sa sút, đương nhiên sẽ càng chú ý tới tôi hơn.

Cứ như vậy, tôi trốn một tuần rưỡi.

Cuối bị thầy hướng dẫn gọi .

Hiếm thầy tổ chức họp nhóm một lần.

Thầy chúng tôi, một dự án trước đây phòng thí nghiệm gửi đi đã lọt vào chung kết toàn quốc, bây giờ hai phụ trách tới hiện trường tham gia cuộc thi.

“Nghênh Châu chắc chắn đi rồi, các em ai xung phong đi cậu ấy?”

Thầy vừa dứt lời, ánh mắt tất cả bạn nhóm đều đổ dồn tôi.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.