Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7prey8M9fc

Combo 2 Xịt Vải DOWNY Khử Mùi Và Chống Khuẩn 99.9% Chai 370ML Hương Nắng Mai/Huyền Bí/Đam Mê

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

Tôi vội vàng đưa con bé rời khỏi đó.

Vốn tưởng đến đây sẽ tìm tung tích của Hứa Triệt, nào ngờ lại nhìn thấy một cảnh tượng thê lương đến vậy.

Trên đường trở về, An An tò mò hỏi tôi:

ảnh là ai vậy ?

– Đây là bố, đây là gái của bố.

gái của bố?

Con bé chớp đôi to tròn, vẻ đầy hiếu kỳ.

– Sao An An chưa bao giờ gặp cô ấy vậy?

– Vì cô ấy đến một thế giới khác .

Tôi vuốt đầu An An, dịu dàng nói:

bố sẽ đến thế giới ấy. Đợi đến nhiều năm , An An sẽ đến thế giới ấy. Đến lúc đó, cả nhà chúng ta sẽ lại đoàn tụ.

An An bỗng lắc lắc tay tôi:

ơi, nhìn kìa, đó có một .

Tôi nhìn theo hướng An An chỉ.

Tim tức thắt lại, hơi thở trở nên gấp gáp.

đang đứng bên bờ sông… Chính là Hứa Triệt!

khoảnh khắc ấy, tôi chẳng tâm trí để ý đến cả An An nữa, tức chạy tới ôm chầm lấy Hứa Triệt từ phía .

Phản ứng của Hứa Triệt vô dữ dội. cậu đỏ bừng, vùng vẫy thoát khỏi vòng tay tôi c.h.ử.i om lên:

– Đệt, cô bị bệnh à? Chán sống đúng không…

Đến khi quay đầu nhìn thấy là tôi, cậu tức im bặt, cố tỏ ra hung dữ mà trừng nhìn tôi:

– Cô bám dai như ma vậy à? Rốt cuộc cô muốn làm gì?

Tôi ôm c.h.ặ.t cậu vào lòng, nghẹn ngào đến không nói thành lời:

– Hứa Triệt… theo về nhà không?

Cậu đẩy tôi ra, vành tai đỏ bừng một mảng, nhưng gương lạnh lùng vô :

– Cô đúng là diễn đến nghiện phải không?

Hứa Triệt l.i.ế.m môi.

– Vợ tương lai. Theo cô về nhà… có ngủ không?

An An ló đầu từ lưng tôi, đôi sáng lấp lánh nhìn Hứa Triệt, đưa tay nắm lấy cậu, giọng nói trẻo vang lên:

– Bố!

Nụ nơi khóe môi Hứa Triệt cứng đờ.

5

– Trẻ con đâu ra thế, đừng có gọi bừa.

Hứa Triệt đầy vẻ mất kiên nhẫn, làm ra bộ dạng dọa . Thế nhưng bàn tay bị An An nắm lấy lại cứng đờ, không hề nhúc nhích.

, buông tay ra. Đừng ép tôi phải đ.á.n.h nhóc.

An An mở to đôi long lanh chớp chớp nhìn cậu, bàn tay lại càng nắm c.h.ặ.t hơn:

– Bố về nhà với con đi. con nhớ bố lắm!

Hứa Triệt cảnh giác lùi về hai bước, muốn rút tay ra.

Tôi vội khoác lấy cánh tay lại của cậu, vừa kéo vừa lôi về phía trước:

– Đến giờ anh chưa gì đúng không? Đi nào, chúng ta đi .

Tôi An An một trái một phải, nửa kéo nửa lôi, cứ thế đưa Hứa Triệt đến quán gần .

lúc gọi món, Hứa Triệt lại định chạy. May mà An An ôm c.h.ặ.t lấy eo cậu, quyết kéo trở lại.

Tôi ấn Hứa Triệt ngồi vào chỗ , mỉm đưa thực đơn cậu:

– Muốn gì thì tự gọi.

Hứa Triệt cứng miệng:

– Tôi không đói.

Vừa dứt lời, bụng cậu phát ra tiếng ọc ọc.

Tôi nhìn cậu với vẻ đầy ý .

An An thì cầm lấy thực đơn, gọi một bát mì cà chua trứng, chống cằm nhìn Hứa Triệt:

– Bố thích mì cà chua trứng . An An luôn nhớ mà.

Hứa Triệt mím c.h.ặ.t đôi môi tái nhợt, nghiêng sang một bên.

xong, tôi đưa Hứa Triệt về nhà.

Nhìn biệt thự lớn có cả khu vườn trước , Hứa Triệt rõ ràng khựng .

Tôi hỏi cậu:

– Thích nhà không?

Lúc tôi quen Hứa Triệt, anh giàu, đứng tên nhiều bất động sản. Nhưng nơi anh nhiều biệt thự nằm khu phố cũ .

Tôi từng hỏi anh, vì sao có bao nhiêu nhà tiện nghi, cao cấp lại không , cứ quyết mãi nhà cũ xây nhiều năm .

Hứa Triệt nói, nơi đây lưu giữ những ký ức khó quên của anh.

Vì thế, ngay khi vừa xuyên không đến đây, biết nhà đang bán với giá rẻ, tôi không chút do dự mua lại.

Tôi dẫn cậu bước vào. Hứa Triệt lại ngoan ngoãn một cách lạ thường, suốt dọc đường không hề có ý định bỏ chạy.

Tôi An An nhìn nhau, không nhịn cong khóe môi trộm.

Xem ra Hứa Triệt dần dần chấp nhận hai con tôi .

Đột nhiên Hứa Triệt dừng lại trước cửa, vẻ thoáng hiện chút do dự.

một hồi đấu tranh tư tưởng, cuối cậu hạ quyết tâm, nói:

– Tôi có thể làm thế thân cô một thời gian, nhưng chỉ tám tháng thôi.

Tôi tưởng mình nghe nhầm, khó hiểu nhìn cậu:

– Cái gì cơ?

– Cô trả thay tôi tám trăm nghìn tệ. Tôi sẽ lại làm thế thân cô. Một tháng một trăm nghìn, vậy là tám tháng. Đến khi hết thời gian, cô phải để tôi đi.

– Anh im lặng theo về nhà… là vì suốt dọc đường đều đang nghĩ chuyện sao?

Tôi bị lời cậu chọc , không nhịn trêu:

– Lương một tháng một trăm nghìn… anh có thể làm những gì?

Hứa Triệt nhìn An An:

– Làm bố của con bé. – Ngừng một chút, cậu lại nói: – có thể làm chồng của cô.

Hai chữ cuối cậu nói .

Ồ…

biết ngượng nữa cơ đấy.

Tính trêu chọc nổi lên, tôi cố ý hỏi:

– Làm gì của cơ?

Hứa Triệt im lặng.

– Hửm? Sao không nói nữa? Ch… chồng?

Vành tai cậu tức đỏ bừng lên.

Cậu quay sang chỗ khác không nhìn tôi, miệng khe lẩm bẩm gì đó.

6

– Anh định đi tắm à?

Tôi cau mày, nhìn cái đầu cánh tay quấn băng của Hứa Triệt, không đồng tình nói:

– Tự anh tắm dễ làm vết thương bị viêm. Trừ khi để tắm anh.

Hứa Triệt tức từ chối, ánh nhìn tôi tràn ngập vẻ đề phòng.

– Tôi lấy khăn lau qua là , không làm phiền cô.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.