Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Ai ngờ nửa đêm có một bóng người lặng lẽ bước vào phòng. Tôi giật mình ngồi dậy, vừa định kêu.
“Suỵt, Giai Giai là mẹ đây.” Mẹ chồng mò đến bên giường tôi, khẽ nói.
“Dậy đi con, hôm nay gói sủi cảo.”
3
Tôi mơ màng nhìn ra cửa sổ, một màu đen đặc quánh. Nhìn lại điện thoại, đã bốn rưỡi sáng.
“Mẹ ơi, nửa đêm rồi còn gói sủi cảo làm gì?” Tôi hạ thấp giọng, sợ đánh thức con .
“Phải dậy sớm gói thì mới ngon, mẹ con mình lát làm ngay ấy mà.”
“Con mau dậy đi, đừng đánh thức Bác.”
Tôi đạp nhẹ chồng một .
“Mẹ bảo gói sủi cảo, em mau dậy đi.” Anh dụi mắt, vẻ mặt còn ngái ngủ.
“Em vừa mới chợp mắt mà?”
“Ai chẳng thế?” Mẹ chồng đứng bên cạnh, mặt mày cau có: “Có chút xíu này lát chúng gói ngay, gọi làm gì, có biết đâu.”
“Không biết thì đứng đó mà xem, chẳng phải con cũng là do mẹ dỗ từng li từng tí sao?” Tôi lạnh lùng đáp lời.
Tôi đã nghĩ sao hôm ăn cơm lại không gói sủi cảo, hóa ra là đợi tôi đây mà. Đã vậy thì đừng ai rảnh rỗi .
Tôi gọi hết tất những sinh vật sống trong nhà dậy, trừ con tôi.
Ngay con mèo cũng bị tôi lôi xềnh xệch ra khỏi ổ, nhốt vào bếp.
“Mấy người điên à, nửa đêm gói sủi cảo làm gì?” Đó là tiếng bố chồng.
“Chị dâu, chẳng phải mẹ bảo mẹ gói sao?” Cô em chồng ngáp ngắn ngáp dài.
“Vậy thì người phải hỏi mẹ chồng rồi, vừa nãy bà gọi con dậy gói sủi cảo.”
“Con nghĩ chuyện gói sủi cảo này phải nhà cùng nhau làm mới có ý nghĩa, năm mới phải đoàn viên, nên con gọi người dậy hết.”
Năm đầu tiên, mẹ chồng từng bước tôi cách pha nhân sủi cảo, cán bột, gói sủi cảo.
Nấu , mẹ chồng bảo tôi pha ngon hơn bà, này việc gói sủi cảo giao cho tôi.
Tôi còn ngây ngô tự hào mình thông minh.
Kết quả là học càng , làm càng .
này việc đều đổ lên đầu tôi.
Tôi ấm ức lắm, nhưng quả cũng chẳng phải chuyện gì to tát.
Ngay chồng, người luôn đối xử với tôi, cũng bảo tôi nhịn đi, có mấy ngày thôi mà.
Lần này nhìn thấy vẻ mặt khó chịu người, cơn giận trong lòng tôi bỗng tan biến.
Phải nói, đông người làm nhanh .
Trước đây một mình tôi gói mất ba tiếng đồng hồ.
Bây có người, chưa đến một tiếng đã .
Ăn sủi cảo trời còn chưa sáng.
Ngày đầu năm mới, tôi cảm thấy vô cùng vui vẻ, nhìn chồng cũng thấy thuận mắt hơn .
Đợi con tỉnh dậy, nhà cùng nhau mặc quần áo mới chuẩn bị ra ngoài dạo chơi.
Mẹ chồng thấy chúng tôi đều mặc đồ mới lại bắt đầu hỏi: “Bộ quần áo này con bao nhiêu tiền vậy?”
4
Tôi mỉm cười hỏi ngược lại: “Mẹ ơi, mẹ hỏi này làm gì ạ, muốn thanh toán lại cho chúng con sao?”
“Mẹ làm gì có tiền.” Bà xua tay liên tục lùi lại, rồi lại không nhịn được mà trách móc: “Trẻ con lớn nhanh lắm, mua quần áo mới cũng chẳng mặc được bao lâu.”
“Có tiền đó thà dành còn hơn.”
“Mẹ ơi, mẹ không biết trẻ con Tết phải mặc quần áo mới sao? Đây là phong tục lâu đời rồi mà.”
Mẹ chồng bị tôi nói cho ngớ người.
“Mẹ chẳng phải là vì cho con sao, không biết ơn thì thôi.”
Mới đầu tôi cũng nghĩ bà đang lo lắng cho chúng tôi. này mới phát hiện ra bà đang cố tìm cớ nói tôi mà thôi.
Tôi mặc đồ mới bà bảo tôi tiêu xài hoang phí.
Tôi mặc đồ cũ bà lại chê tôi mặc ra ngoài mất mặt. Tóm lại, thế bà cũng có chuyện nói.
Mẹ chồng nén một hơi giận, từ trở đi chẳng còn mặt mũi với ai . Chồng khuyên tôi: “Mẹ hỏi thôi, ngày Tết nhất em đừng làm bà không vui.”
“Chẳng phải bà ấy khơi mào trước sao? Năm cũng diễn trò này có ý nghĩa gì không?” Tôi cố tình nói to mẹ chồng nghe thấy.
“Nhỏ tiếng thôi, anh lì xì cho em một phong bao lớn, người lớn không chấp trẻ con, chuyện này bỏ đi nhé!” Chồng kéo tay tôi, khẽ nói.
Nể mặt phong bao lì xì, tôi không nói gì . Những ngày yên bình trôi được ngày, mẹ chồng lại bắt đầu tính toán.
Mùng ba Tết, một đám đông họ kéo đến nhà mẹ chồng. Mẹ chồng trước mặt người ra sức khen tôi: “Giai Giai nhà tôi khéo tay lắm, bảo là muốn trổ tài cho người xem đấy.”
“Mấy ngày nay lưng tôi đau quá, hôm nay phải nhờ hết vào con rồi!” Tôi gật đầu.
Tôi đã ghi chép trường hợp này vào cuốn sổ nhỏ, tôi đã học rồi.
Họ ai nấy đều khen tôi đảm đang, lại khen mẹ chồng có phúc.
Tôi thì đúng là đảm đang , còn bà có phúc hay không thì xem đã.
5
Tôi thẳng thừng ra ngoài mua một đống đồ ăn làm sẵn và mấy chục bánh bao.
Về nhà ném cho chồng bảo anh hâm nóng.
Bố mẹ chồng đều tái mét mặt mày.
Nể nang họ có mặt, đành phải gượng cười.
bữa cơm họ ngồi tán gẫu, tôi viện cớ nghe điện thoại rồi đi ra ngoài dạo quanh.
Vừa về đến nhà đã nghe thấy mấy người họ đang xỉa xói tôi.
“Con dâu nhà này là quá đáng, ngày biết mua mua mua, chẳng biết thương chồng vất vả kiếm tiền.”
“Mẹ Bác, bác cũng phải dỗ đi chứ, bác xem lười biếng kìa.”
“Con dâu bây cưới về chẳng khác rước ông rước bà, tôi dám bảo, nói nặng lời một chút cũng sợ giận.” Đó là giọng mẹ chồng.
“ Bác, con đừng có chiều quá, cần phải dỗ.”
“Con không thể cưới vợ rồi quên mẹ, mẹ con vì con mà chịu bao nhiêu khổ sở, con không thể là người vô lương tâm vậy được!”
…
Tôi cố gắng bình tĩnh lại, tắt ghi âm điện thoại, rồi bất ngờ đẩy cửa bước vào: “Ai nói đấy? Ai nói đấy?”
“Tôi đã bảo mẹ chồng tôi là một người , sao lần này tôi đến lại thấy chuyện không đúng, hóa ra là do người xúi giục phải không?”
“ người phải thấy người khác không thì mới vừa lòng sao?”
“Không, chúng không nói cô.” Mợ yếu ớt giải thích.
“Còn chối à, tôi đã ghi âm hết rồi, ngày Tết nhất mà người không thấy xấu hổ sao!”
“Nhà ai mà ngày Tết lại xúi giục đánh vợ, ly hôn hả! Nhà người không có con sao? Tâm địa độc ác vậy.”
“Chúng nói chuyện vu vơ thôi, không có ý gì đâu.” Mẹ chồng vội vàng giải thích.
“Mẹ, mẹ đừng bênh họ, con biết mẹ vậy chắc chắn là do họ xúi giục, nếu nhà này không chứa nổi con, con sẽ đi.”
Tôi kéo vali, vừa khóc vừa chạy ra khỏi nhà, đi bộ quanh khu dân cư ba vòng.
Trong lúc đó, gặp ai an ủi, tôi đều khóc lóc kể lể rằng họ nhà chồng xúi giục đánh tôi.
Chưa đầy nửa tiếng, chuyện đã lan khắp khu.
Đạt được mục đích, tôi mới lái xe về nhà.
Chẳng phải mẹ chồng luôn miệng bảo với tôi rằng bà không có ý xấu sao, vậy thì người có ý xấu chắc chắn là người khác rồi.
Tập thể mà, đương nhiên phải từng bước đánh bại.
Mặc dù diễn xuất không được hoàn hảo lắm, nhưng hiệu quả cũng không tệ.
Tôi vui vẻ chuẩn bị hành về nhà mẹ đẻ.
Chồng tỏ vẻ không vui: “Em cũng quá không nể mặt họ anh rồi, thế này mẹ anh này còn mặt mũi mà lại với người tôi?”
“Dù sao họ cũng là người lớn tuổi, họ nói gì thì nói, em cũng không thể nghe theo được!”
Ban đầu tôi còn mừng vì chồng không cản trở khi tôi cãi nhau. Quay sang anh lại cảm thấy tôi làm hơi quá.
“ Bác, anh có bao nghĩ rằng họ nhà anh ở nhà bàn tán về em một cách không kiêng nể gì, nói trắng ra là họ coi thường anh không?”
“Chẳng phải là vì họ thấy anh dễ bắt nạt, muốn ra oai với tư cách là người lớn tuổi sao?”
“Anh xem họ có dám vậy ở nhà họ không? nói mợ đi, con dâu mợ ấy từ khi về nhà chưa từng nấu một bữa cơm, rửa một bát, chẳng phải mợ ấy vẫn phải hầu hạ tử tế sao?”
“Người còn phải đi làm mà?” Bác buột miệng, dùng lời mẹ anh phản bác tôi.
“Vậy chẳng lẽ em không đi làm sao?”
Chẳng là vì tôi dễ nói chuyện, còn người khác thì không mà thôi.
Con vừa mới sinh, mẹ chồng hôm nay kêu chỗ này đau, mai kêu chỗ kia khó chịu không trông được.
Tôi phải thuê người giúp việc trông trẻ, trông đến khi con được nửa tuổi, này mẹ tôi đến giúp tôi trông con. Năm nay con đi học, mẹ tôi mới về.
“Mẹ anh bình thường đối với chúng cũng lắm mà, bà ấy thương anh nên mới quản vậy.” Bác vẫn cho rằng mẹ anh không có vấn đề gì.
“Nếu mẹ anh lòng thương anh thì đã không liên tục soi mói em, cũng không đến mức không nghe lọt tai bất điều gì anh nói.” Tôi thẳng thắn nói ra.
“Thôi được rồi, thôi được rồi, anh có nói gì đâu.”
“Dù sao mẹ anh họ cũng không sống cùng chúng , cũng không tiếp xúc với em .” Anh lại bắt đầu hòa giải.
Nếu không phải anh đối xử với con rất , tôi sự muốn… Thôi vậy, không nên nghĩ .