Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2Vq8cJEg1g

Gậy chụp ảnh 4 chân Tripod điện thoại livestream, quay phim, chụp ảnh kéo dài 180cm, có remote
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
12
Kết quả kiểm tra của bố thấy ta bị bệnh tim nặng kèm theo xuất huyết não, tình trạng khá nghiêm trọng.
Tôi nhớ trước đây sức khỏe của ta rất tốt, không thể nào đột nhiên bệnh nặng như .
Mới chỉ là…
Bị vợ cắm sừng.
Nuôi con trai của suốt mấy chục năm.
Còn tận tụy chăm sóc cả cháu nội của kẻ .
Nhà họ chính thức tuyệt tự.
Ừm… nghĩ đúng là tức chết thật.
Sau hơn mười ngày nằm viện, cuối cùng ta xuất viện.
Mẹ .
Hai họ trở về nhà cùng một ngày.
Bầu không khí trong nhà căng thẳng mức sắp bùng nổ.
Ngay lúc đó, Tưởng đột ngột lao .
Cô ta gõ cửa ầm ầm, khi tôi mở cửa thì cô ta lập tức xông vào.
“Tôi mang ! Tôi muốn kiện cô! Tài sản của phải chia một nửa con tôi!”
Tôi liếc khinh bỉ.
Bố và mẹ đang ngồi trên sofa nhìn cô ta.
Cô ta vênh váo, hếch cằm nhìn tôi ánh khinh miệt.
“Ban còn nói tôi không biết giữ mình, hóa ra là kẻ xấu vu oan ! Bây giờ tôi minh sự trong sạch của mình! Con tôi chính là con ruột của ! Mau chia tài sản ra đi!”
đứng cạnh cô ta lên tiếng:
“Chào cô, tôi là đại diện pháp lý của cô Tưởng. tôi đây để thương lượng. Nếu cô đồng ý chia tài sản Tưởng Đạt, tôi sẽ không kiện cô ra tòa.”
Tôi nghiêng , tò mò hỏi:
“Cô ta kể rõ mọi chuyện với chưa?”
“Vâng, cô Tưởng trình bày đầy đủ. Dù Tưởng Đạt là con ngoài giá thú, nhưng theo , cậu bé vẫn quyền thừa kế.”
Tôi bật cười:
“ các không?”
quay sang nhìn Tưởng .
Tưởng đặt ba bản báo cáo xét nghiệm lên bàn trà:
“Tôi nói rồi! Nhóm máu của bố và không khớp! Vì , không phải con ruột của ấy! Đó là lý do con tôi và ấy không quan hệ huyết thống!”
Tôi gật :
“Ừ, rồi ?”
Tưởng khựng :
“Gì mà rồi ? Đây là sự thật, minh rằng con tôi là con ruột của !”
Tôi bật cười:
“ đâu?”
cau mày nhìn cô ta:
“Cô không xét nghiệm ADN ?”
Tưởng chớp :
“Cha của đứa bé chết, hỏa táng, xét nghiệm ?”
Tôi thấy vị nhắm , rồi thở dài một hơi:
“Tưởng , vì nể tình ta là bạn học cũ, tôi mới nhận vụ này. Kết quả là cô chẳng một chút nào cả! Tôi không nhận vụ này nữa, cô đi tìm đi.”
Nói xong, ta quay sang tôi, khẽ gật :
“Xin lỗi phiền.”
Tưởng hoảng hốt, vội vàng chạy theo:
“ thế? Không phải nói thể ? bỏ đi? Quay đây!”
Không trách ta nhận vụ này mà không tìm hiểu kỹ.
Hóa ra là quen biết cũ, chưa rõ đuôi nhận vụ kiện.