Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7prey8M9fc

Combo 2 Xịt Vải DOWNY Khử Mùi Và Chống Khuẩn 99.9% Chai 370ML Hương Nắng Mai/Huyền Bí/Đam Mê

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1 - Khi Tình Yêu Thay Đổi Giá Trị

Sau khi em trai đại , cứ cách vài tôi lại chuyển tiền tiêu vặt cho nó.

Bố mẹ chưa ép tôi phải nuôi em trai, là tôi tự nguyện.

Ai bảo từ nhỏ em trai đã cứ lẽo đẽo theo sau tôi, không ngừng gọi chị.

Sau này nó yêu đương, tôi còn vài lần cho cả “kinh phí hẹn hò”.

Cho đến ngày ấy, nó gửi cho tôi ảnh chụp một chiếc túi.

Giá: 10.999 tệ.

Nó nói:

“Chị, sinh nhật cô ấy muốn có chiếc này, chị chuyển cho em mười nghìn được không?”

Tôi từ chối.

Nửa tiếng sau, bạn gái nó kết bạn WeChat với tôi rồi gửi tới một bài văn dài.

Đọc xong, tôi lập gửi toàn bộ lịch sử trò chuyện cho mẹ.

Khi mẹ gọi video tới, bố cũng đang ngồi bên cạnh.

Câu trả lời của họ còn dứt khoát hơn cả tôi.

01

Bố mẹ tôi nói, khi em trai ra đời, tình yêu họ dành cho tôi chắc chắn sẽ bị chia bớt. Dù chia cho nó bao nhiêu, phần của tôi cũng sẽ thiếu đi bấy nhiêu.

, họ luôn quan tâm đến tôi trước, sau đó mới đến em trai, rồi mới cố gắng đối xử công bằng.

Trong khi bạn bè cùng lớp đều chê em trai em gái phiền phức, tôi lại khác.

Từ khi đi, nó đã ngày ngày lẽo đẽo theo sau tôi.

Tôi làm bài tập, nó ngồi bên cạnh vẽ rùa.

Tôi ra cửa hàng tạp hóa, nó nắm chặt hai tệ đi theo phía sau, nhất quyết đòi mua que cay cho tôi.

Tôi cảm có một đứa em trai đáng yêu như , thật nhìn thứ gì cũng muốn mua cho nó.

Nhưng mẹ thường nói với tôi:

“Giữa người thân với nhau, sẵn lòng là tình nghĩa, không cũng là quyền của mình. Con chiều em .”

Bố tôi còn nói thẳng hơn:

“Tiền của chị con là do chị con được.”

Từ khi Thẩm Diệc Chu cấp ba, bố đã nhắc đi nhắc lại câu này.

, sau khi Thẩm Diệc Chu đại , bố mẹ phụ phí, tiền ký túc xá và tiền ăn hằng tháng của nó.

Còn tôi sẽ cho một ít tiền tiêu vặt.

Có lúc năm .

Có lúc một nghìn.

Thi xong, tôi lì xì cho nó.

Đến mùa mua quần áo mới, tôi bù cho nó một ít.

Sau khi nó yêu đương, tôi còn chủ động chuyển tiền vài lần.

Tôi nghĩ rất đơn giản.

Em trai lần đầu yêu đương, trong túi trống rỗng.

Khi thích một người mà trong tay không có tiền, chắc sẽ khá bối rối.

Tôi nó.

Nhưng tôi không ngờ hơn mười một giờ đêm ấy, khi tôi tắm xong, điện thoại bỗng vang lên.

Thẩm Diệc Chu gửi tin nhắn.

“Chị, ngủ chưa?”

Tôi lau tóc trả lời:

“Chưa, sao thế?”

Nó không nói ngay.

Một lúc sau, nó gửi tới ảnh chụp một món hàng.

Một chiếc túi xách nữ.

Giá được ghi rõ ràng: 10.999 tệ.

Tôi nhìn màn hình hai giây, trong lòng đã có dự cảm không ổn.

Tin nhắn tiếp theo hiện lên.

“Sinh nhật Tình sắp đến rồi.”

“Cô ấy rất thích chiếc này.”

“Chị, chị chuyển cho em mười nghìn được không?”

“Em muốn tạo bất ngờ cho cô ấy.”

Tôi đặt khăn xuống.

Nước trên tóc nhỏ xuống vai, hơi lạnh.

Tôi hỏi:

“Bây giờ em có bao nhiêu tiền?”

Nó gửi lại ba chữ:

“Hơn bảy .”

Hơn bảy .

Lại muốn mua chiếc túi trị giá mười một nghìn.

Mười nghìn còn thiếu, muốn người chị là tôi bù .

“Em có hơn bảy thì mua món trong phạm vi bảy .”

“Tấm lòng không được tính bằng giá tiền.”

Thẩm Diệc Chu sốt ruột.

“Chị, em không lấy không đâu.”

“Sau này em sẽ đi làm rồi từ từ trả chị.”

“Cô ấy cũng không nhất thiết phải có chiếc túi này. Cô ấy chỉ muốn em có quan tâm đến cô ấy không.”

“Chị em lần này, em sẽ giữ được tình cảm của bọn em.”

Nhìn mấy câu ấy, tôi bỗng cảm nó thật xa lạ.

Không phải nó không có tiền mua .

Mà nó muốn dùng tiền của tôi để chứng minh tình yêu của mình.

“Thẩm Diệc Chu.”

“Em yêu đương là chuyện của em.”

bắt chị trả tiền thay em.”

Nó trả lời càng nhanh hơn.

“Chị, sao chị lại như ?”

“Trước đây em mời cô ấy ăn cơm, chẳng phải chị cũng cho tiền sao?”

“Chỉ lần này thôi mà.”

“Mỗi tháng chị được nhiều như , mười nghìn đối với chị cũng đâu khó đến thế?”

Tôi nhìn chằm chằm câu cuối cùng, lồng ngực như bị thứ gì đó chặn lại.

“Em muốn tặng thì được. Nhưng phải dùng khả năng của mình để tặng. Vài có tấm lòng của vài , mười nghìn có bản lĩnh của mười nghìn. Em không có bản lĩnh ấy thì cố giả vờ.”

Nó cuống lên.

“Nhưng những người xung quanh cô ấy đều nhận được hàng hiệu! Nếu em tặng thứ rẻ, cô ấy sẽ mất mặt.”

em đã nghĩ tiền của chị cũng là do chị chút một được chưa?”

Đầu bên kia lại im lặng.

“Chị không cho số tiền này.”

Tôi cho rằng chuyện đã kết thúc ở đó.

Không ngờ nửa tiếng sau, một lời mời kết bạn bật lên.

Phần ghi chú viết:

“Chào chị, em là Tình.”

Nhìn dòng chữ ấy, tôi bỗng bật cười.

Tôi nhấn đồng ý.

Đối phương gần như lập gửi tới một đoạn văn dài.

Tối nay, vở kịch thật mới bắt đầu.

02

Thứ Tình gửi đến không phải tin nhắn.

Mà là một bài văn.

Rõ ràng cô đã viết sẵn từ lâu.

Chỉ chờ tôi đồng ý kết bạn rồi sao chép và dán .

“Chào chị Tri Hạ, đột nhiên làm phiền chị thế này, em thật rất ngại. Em chị là người thân thiết nhất với Diệc Chu, cũng chị luôn chăm sóc anh ấy rất nhiều. Diệc Chu thường kể với em rằng chị gái của anh ấy rất xuất sắc, rất anh ấy và là người anh ấy tin tưởng nhất.”

Đoạn đầu tiên rất khách sáo, khách sáo như một chiếc móc được bọc đường.

“Em và Diệc Chu ở bên nhau không phải vì tiền. Em cũng không phải loại con gái ham vật chất. Chiếc túi ấy em chỉ thuận nói rằng mình thích, không ngờ anh ấy thật ghi nhớ trong lòng. Vì anh ấy nghiêm túc với em nên mới muốn chuẩn bị bất ngờ cho em.”

Đoạn thứ hai, cô phủi sạch nhiệm của mình trước.

không ham vật chất, chỉ “thuận ” nói một câu, tất cả nhiệm đều thuộc về em trai tôi.

“Thật ra trong một mối quan hệ, thứ con gái muốn không phải món đắt tiền đến đâu, mà là cảm giác được coi trọng. Rất nhiều lúc, một người đàn ông có sẵn lòng tiêu tiền không thật có thể chứng minh anh ấy có đặt bạn trong lòng không.”

Đọc đến đây, thái dương tôi giật lên.

Không ham tiền, nhưng lại dùng tiền để chứng minh tấm lòng.

“Diệc Chu hiện vẫn là sinh viên, năng lực có hạn, nhưng anh ấy có tấm lòng ấy. Em không muốn đả kích anh ấy, cũng không muốn khiến anh ấy cảm mình vô dụng. Chị Tri Hạ, với tư cách là chị gái của anh ấy, nếu chị sẵn lòng anh ấy một lần thì thật ra không chỉ là anh ấy mua một món , mà còn là anh ấy xây dựng lòng tự tin, tác cho tình yêu của bọn em.”

Tác thật.

Tôi đi làm tiền, cuối cùng lại trở phông nền cho tình yêu của bọn họ.

“Đương nhiên, nếu chị cảm khó xử, em hoàn toàn có thể hiểu. Em sẽ không ép buộc bất kỳ ai. Chỉ là có lẽ em cũng suy nghĩ lại xem tương lai bọn em có thể tiếp tục đi cùng nhau không. Dù sao một người con trai ngay cả cảm giác nghi thức cơ bản cũng không thể cho em, sau này thật có thể đem lại cảm giác an toàn cho em sao?”

Không đưa tiền thì chia tay.

Nhưng cô không nói chia tay.

nói “suy nghĩ lại”, nói “cảm giác an toàn”.

Nghe yếu đuối tủi thân.

Nhưng dịch ra chỉ có một câu:

Đưa mười nghìn đây, nếu không tình yêu của em trai cô sẽ gặp nguy hiểm.

Tôi không trả lời.

Tôi chụp lại toàn bộ đoạn trò chuyện Thẩm Diệc Chu hỏi xin tiền tôi từ đầu đến cuối.

Sau đó chụp luôn bài văn dài của Tình.

Tôi mở WeChat của mẹ.

Gửi tất cả ảnh chụp sang.

Chỉ kèm ba chữ:

“Mẹ, mẹ xem.”

Chưa đến một phút sau, cuộc gọi video đã tới.

Tôi bắt máy.

Trên màn hình, mẹ đang ngồi trên sofa trong phòng khách, sắc mặt khó coi đến đáng sợ.

Bố tôi, Lục Viễn, ngồi bên cạnh, cầm điện thoại của mẹ trong tay, nhíu chặt mày.

Rõ ràng hai người đã đọc gần hết.

Câu đầu tiên mẹ hỏi là:

“Nó bảo con mua túi cho nó à?”

Tôi nói:

“Cô không nói thẳng.”

Mẹ cười lạnh.

“Không nói thẳng mới đáng sợ.”

Bố đặt điện thoại lên bàn trà, giọng rất trầm:

“Cô gái này không đơn giản.”

Tôi không nói gì.

Mẹ càng nói càng .

“Con cho Diệc Chu tiền là vì con làm chị, nó.”

“Nó thì rồi, lấy yêu của con đi làm vẻ vang trước mặt người khác.”

“Con bé kia còn quay ngược lại dạy dỗ con thế nào gọi là tác cho tình yêu.”

Mẹ đến mức môi tái nhợt.

Ngược lại, tôi phải khuyên bà:

“Mẹ, mẹ kích động . Có thể nó mới yêu lần đầu, được người dỗ dành vài câu nên không còn chừng mực.”

“Không còn chừng mực thì càng phải quản.”

Mẹ lập ngắt lời tôi.

nay nó dám mở đòi mười nghìn mua túi cho bạn gái, ngày mai nó sẽ dám bảo con thuê nhà cho chúng nó, ngày kia sẽ dám bắt con trả nợ thay.”

“Con tưởng chuyện này chỉ là một chiếc túi sao?”

“Không phải.”

Bà nhìn màn hình, nói chữ:

“Là nó đã không phân biệt được thứ gì thuộc về nó, thứ gì thuộc về con.”

Bố gật đầu.

Ông bình tĩnh hơn mẹ, nhưng lời nói còn nặng hơn.

“Tri Hạ, con mềm lòng.”

“Em trai con không xấu, nhưng được mọi người chiều đến quen rồi.”

“Nó cho rằng chỉ mở , con sẽ đưa.”

“Bây giờ phải để nó tiền người khác được không phải quỹ dự phòng cho chuyện yêu đương của nó.”

Tối ấy, ba người chúng tôi tổ chức một cuộc họp gia đình tạm thời.

Bố đặt ra quy tắc.

Mẹ bổ sung chi .

Tôi phụ thực hiện.

phí vẫn đóng.

Tiền ký túc xá vẫn đóng.

Thẻ ăn hằng tháng vẫn nạp như bình thường.

Đó là nhiệm của bố mẹ.

Nhưng tiền tiêu vặt , dừng lại.

Chuyển tiền đột xuất, dừng lại.

Tôi âm thầm trợ cấp riêng, cấm.

Mẹ nhìn tôi, giọng vô cùng nghiêm túc:

“Thẩm Tri Hạ, con ngoài đồng ý rồi quay đầu lại lén đưa tiền.”

“Nếu bây giờ con mềm lòng thì chính là đang hại nó.”

Tôi mím môi.

“Con rồi.”

Bố cầm điện thoại lên.

“Bố gọi cho nó ngay bây giờ.”

Điện thoại kết nối, loa ngoài được bật lên.

Giọng Thẩm Diệc Chu hơi buồn bực.

“Bố?”

Bố không vòng vo.

“Con hỏi chị con mười nghìn để mua túi cho bạn gái?”

Đầu bên kia lập im lặng.

Vài giây sau, Thẩm Diệc Chu nói nhỏ:

“Chị mách bố mẹ à?”

Bố nói:

“Đây không phải mách lẻo, mà là chuyện của gia đình.”

Thẩm Diệc Chu như bị giẫm trúng đuôi.

“Chẳng phải chỉ có mười nghìn thôi sao?”

“Bố mẹ có làm lớn chuyện thế không?”

Tình không nhắm tiền, cô ấy chỉ muốn một thái độ!”

Mẹ lạnh lùng lên tiếng:

“Nó muốn thái độ của con, tại sao lại tiền của chị con?”

Đầu bên kia lại nghẹn lời.

Thẩm Diệc Chu cao giọng:

“Con sẽ trả!”

“Sau này đi làm, con nhất định sẽ trả!”

Giọng bố không thay đổi.

“Đợi đến khi con tự được mười nghìn rồi hãy nói chuyện trả.”

“Từ nay, ngoài phí, tiền ký túc xá và thẻ ăn, gia đình sẽ không cho con bất cứ khoản tiền nào.”

“Con muốn chứng minh mình có nhiệm thì trước tiên hãy tự dựa bản thân sống qua một tháng.”

Thẩm Diệc Chu cuống lên.

“Có phải bố mẹ coi thường cô ấy không?”

“Bố mẹ làm sẽ hủy hoại tình cảm của con!”

Bố chỉ nói một câu:

“Tình cảm được chống đỡ bằng tiền của chị con vốn đã không thể đứng vững.”

Sau đó ông cúp máy.

Trong video im lặng vài giây.

Mẹ xoa giữa hai đầu mày.

Tôi nhìn màn hình, đột nhiên cảm mệt mỏi.

Hóa ra một người cũng có thể đến mức sinh ra vấn đề.

thuận tay sẽ khiến đối phương dễ dàng quên mất ranh giới.

03

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.