Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2gA4jWFjtP

Xịt Khóa Nền Colorkey 100ml - Kiềm Dầu, Giữ Makeup Lâu Trôi, Không Mốc Nền, Hỗ Trợ Cấp Ẩm Nhẹ

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

Ngón tay lướt từng dòng dữ liệu trên hình.

“Đây là hệ thống truyền thông tôi xây dựng riêng cho Hoa Hòa, gồm bốn sáu kênh trọng điểm.”

Đúng lúc ấy.

Trịnh Vĩ bất ngờ lên tiếng.

“Cô Tô, tôi có một câu hỏi.”

Tô Nhu thoáng sững lại.

“Vâng, ngài cứ hỏi.”

Trịnh Vĩ dòng thứ ba trên hình.

“Đơn vị thứ ba danh sách là Đông Hải Tài Chính.”

“Tổng biên tập hiện tại của họ là ai?”

“Trước đây tôi từng có vài mâu thuẫn với bên đó nên khá quen.”

phòng họp lập tức rơi yên .

Nụ cười trên mặt Tô Nhu cứng lại.

Ngón tay đang cầm bút trình chiếu khẽ siết chặt.

Bởi vì câu trả lời này…

Không hề nằm bản kế hoạch mà cô ta vừa học thuộc lòng.

2

phòng họp im .

Tô Nhu đứng trước hình trình chiếu, ngón tay siết chặt cây bút laser đến mức các khớp xương trắng bệch.

Ánh mọi người đều đổ dồn lên người cô ta.

“Tổng biên tập hiện tại của Đông Hải Tài Chính là ai?”

Câu hỏi của Trịnh Vĩ không khó.

Ít với người thật sự xây dựng hệ thống truyền thông này, đó là câu hỏi cơ bản đến mức không cần suy nghĩ.

với Tô Nhu…

Đó lại là một cái bẫy chết người.

“Là… là…”

Cô ta cố gắng nhớ lại.

trang PPT tối .

đoạn ghi chú Phó Hàn Châu đưa cho.

lời giải thích học thuộc lòng.

tất thứ đó…

Không có đáp án.

“Xin lỗi.”

Tô Nhu gượng cười.

“Tôi vừa hơi căng thẳng nên thời quên mất.”

Trịnh Vĩ không nói .

Ông gật đầu nhàn nhạt.

“Không sao.”

“Tôi đổi câu hỏi khác.”

Nụ cười trên mặt Tô Nhu lập tức cứng lại.

bốn sáu đơn vị truyền thông trọng điểm này, có bao nhiêu đơn vị từng với Hoa Hòa trước đây?”

Tô Nhu chết .

“Hoặc đơn giản hơn.”

Trịnh Vĩ logo một đơn vị trên hình.

“Người hiện tại của đơn vị này tên ?”

Mồ hôi bắt đầu xuất hiện trên trán cô ta.

phòng họp yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng điều hòa chạy.

Phó Hàn Châu nhíu mày.

“Giám đốc Trịnh.”

Anh cười.

“Tiểu Tô mới nghề lâu.”

“Một số thông tin chi tiết có thể nắm hết.”

năng lực học tập của cô ấy rất tốt.”

tôi toàn có thể bổ sung sau cuộc họp.”

Trịnh Vĩ nhìn anh.

Khóe môi hơi nhếch lên.

“Vậy sao?”

Ánh ông lướt Tô Nhu.

Sau đó nhìn sang tôi.

Tôi ngồi ở bàn.

Từ đầu đến không nói một câu.

Trịnh Vĩ bỗng hỏi:

“Cô Thẩm.”

“Cô biết đáp án không?”

phòng lập tức quay đầu nhìn tôi.

Tô Nhu cắn môi.

Phó Hàn Châu cũng nhìn sang.

Ánh anh hiện rõ sự cảnh cáo.

Tôi biết anh đang nghĩ .

Anh sợ tôi khiến Tô Nhu mất mặt.

Sợ tôi cướp đi cơ hội anh chuẩn bị cho cô ta.

Tôi chậm rãi ngẩng đầu.

“Đông Hải Tài Chính hiện do Lưu Thành .”

“Tám tháng trước ông ấy mới thay thế tổng biên tập cũ.”

bốn sáu đơn vị trọng điểm, có chín đơn vị từng làm việc với Hoa Hòa.”

“Tỷ lệ chuyển đổi khách hàng cao hiện nay là Nam Phương Kinh Tế, đạt bảy phần trăm.”

“Mức độ tương cao thuộc về Tài Kinh 24H.”

ngày trước bên đó vừa thay đổi thuật toán phân phối nội dung.”

Tôi nói xong.

Phòng họp lại rơi yên .

Không khí toàn khác lúc nãy.

này.

Là sự yên của kinh ngạc.

Trịnh Vĩ nhìn tôi vài giây.

Sau đó bật cười.

“Xem ra tôi không nhớ nhầm người.”

Ông quay sang nhìn ba cấp dưới.

“Mọi người thấy ?”

“Đây mới là người từng dự án Hoa Hòa.”

Sắc mặt Phó Hàn Châu thay đổi.

“Giám đốc Trịnh.”

“Hiện tại người chính là Tô Nhu.”

“Cô Thẩm hỗ trợ phía sau.”

“Tôi biết.”

Trịnh Vĩ cắt ngang.

người xây dựng dự án là ai, tôi vẫn nhìn ra .”

Một câu nói.

Giống như cái tát vô hình.

Đập thẳng lên mặt Phó Hàn Châu.

Tô Nhu cúi đầu.

Hốc đỏ hoe.

Dáng vẻ như sắp khóc.

Phó Hàn Châu lập tức mềm giọng.

“Không sao.”

đầu lên sân khấu lớn khó tránh khỏi căng thẳng.”

“Từ từ sẽ quen.”

Tôi nhìn cảnh đó.

Bỗng cảm thấy buồn cười.

Năm năm trước.

đầu tiên tôi đi gặp khách hàng lớn.

Bởi vì quá hồi hộp nên nói nhầm một số liệu.

Sau khi ra khỏi phòng họp.

Phó Hàn Châu lạnh mặt tôi suốt một tiếng đồng hồ.

Anh nói.

Sai lầm của người chuyên nghiệp không đáng tha thứ.

hiện tại.

Người nói không nổi một đáp án đơn giản lại nhận sự bao dung vô điều kiện.

Thì ra.

Không phải anh thay đổi tiêu chuẩn.

Mà là người đứng trước mặt anh thay đổi.

“Tô tiểu thư.”

Trịnh Vĩ lại lên tiếng.

“Tôi còn một câu hỏi cùng.”

Tô Nhu ngẩng đầu.

Vẻ mặt căng thẳng.

“Nếu xảy ra khủng hoảng truyền thông quy mô lớn, phương án ứng phó đầu tiên là ?”

này.

Cô ta toàn không trả lời .

Bởi vì phần này nằm lục.

Tối cô ta kịp học.

Ba giây.

Năm giây.

giây.

Không ai lên tiếng.

Sắc mặt ba lãnh đạo phía Hoa Hòa dần trở nên khó coi.

cùng.

Trịnh Vĩ đóng tài liệu lại.

“Tôi hiểu rồi.”

Ông quay sang nhìn Phó Hàn Châu.

“Phó tổng.”

“Tôi nghĩ ta nên đổi người tiếp tục buổi thuyết trình.”

Nụ cười trên mặt Phó Hàn Châu toàn biến mất.

“Ý ngài là ?”

Trịnh Vĩ dựa lưng ghế.

Giọng nói bình thản.

“Ý tôi rất đơn giản.”

“Dự án trị giá hàng chục triệu không phải nơi để người mới luyện tập.”

“Tôi tôn trọng quyết định dùng người của quý công ty.”

Hoa Hòa cũng có quyền lựa chọn người .”

Ông dừng một chút.

Sau đó nhìn thẳng về phía tôi.

“Cô Thẩm.”

“Có thể phiền cô tiếp tục phần còn lại không?”

phòng họp như đông cứng.

Tô Nhu chết .

Phó Hàn Châu siết chặt tay.

Ba nhân viên phía Hoa Hòa đồng thời gật đầu.

Rõ ràng.

Đây không phải ý kiến cá nhân của Trịnh Vĩ.

Mà là quyết định của toàn bộ phía khách hàng.

Tôi nhìn hình PPT.

Nhìn dòng chữ mình từng thức trắng chín đêm để thiện.

Sau đó chậm rãi đứng lên.

Bước từng bước về phía bục trình bày.

Lướt Phó Hàn Châu.

Lướt Tô Nhu.

cùng dừng lại trước hình.

Cầm lấy cây bút laser.

Tôi mỉm cười.

“Xin chào mọi người.”

“Hôm nay, để tiết kiệm thời gian của quý vị, tôi sẽ trực tiếp trình bày phương án cốt lõi .”

Ánh Trịnh Vĩ hiện lên ý cười.

Mà sắc mặt Phó Hàn Châu…

khó coi đến cực điểm.

3

Buổi họp kết thúc lúc một giờ ba .

Khi tôi đóng laptop lại, phía Hoa Hòa chủ động đứng dậy bắt tay.

“Cô Thẩm.”

Trịnh Vĩ nhìn tôi.

này, tôi rất hài lòng.”

“Tôi hy vọng dự án tiếp theo vẫn sẽ do cô .”

Tôi còn kịp trả lời.

Phó Hàn Châu cười nói trước:

“Đương nhiên rồi.”

“Thẩm Thanh là nhân sự chủ chốt của công ty tôi.”

Nghe vậy, Trịnh Vĩ cười.

Một nụ cười đầy ẩn ý.

Ông không nói thêm nữa.

gật đầu chào rồi cùng đoàn người rời khỏi phòng họp.

Cửa vừa đóng lại.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.